Tuyển tập các bài sám văn tk. Thích Đồng Bổn Sưu Tập


V - CÁC BÀI VĂN TẾ - CẢNH SÁCH



tải về 4.51 Mb.
trang59/101
Chuyển đổi dữ liệu18.08.2016
Kích4.51 Mb.
1   ...   55   56   57   58   59   60   61   62   ...   101

V - CÁC BÀI VĂN TẾ - CẢNH SÁCH

156 - VĂN CẢNH SÁCH BUỔI SÁNG

Bài cảnh sách trong nhà tịnh nghiệp,


Tuân lời vàng cổ triết Thiền tông,
Muốn tu Tịnh độ thành công,
Cốt sao ba nghiệp sạch không làu làu.
Thân khẩu ý trước sau tinh khiết,
Thời hiện tiền tịnh nghiệp mới nên,
Trau dồi ba nghiệp cho chuyên,
Vãng sinh Tịnh độ nhân duyên lu mờ.
Ngày đến phải sáu thời tinh tiến,
Ý miệng thân ba nghiệp cần chuyên,
Thân cần lễ bái tọa thiền,
Miệng cần phúng tụng lặng yên ít lời.
Ý cần chuyên không rời tịnh niệm,
Ðêm và ngày kế tiếp không ngơi,
Mới hay Tịnh độ hiện thời,
Rõ ràng tam muội sáng ngời tự tâm.
Ngoài sáu thời chuyên tâm tu tập,
Không chuyện trò đón tiếp vãng lai,
Nếu còn giao thiệp bề ngoài,
Chỉ e tịnh niệm phí hoài công phu.
Quy ước ấy ai dù không giữ,
Ngôi chủ đường xét xử phạt ngay,
Ba lần can gián cố chày,
Thời mời ra khỏi nhà này không dung.*

---o0o---


157 - VĂN CẢNH SÁCH PHÂN CÔNG

Ðây bài cảnh sách phân công,


Ðảm đang chức sự trong tùng lâm ta,
Cúng dàng Phật Pháp Tăng già,
Làm trong nghĩa vụ lợi ta lợi người.
Nên chẳng quản hao hơi nhọc sức,
Cố gắng làm công đức vẹn tuyền,
Lẽ đâu ngại khó ngại phiền,
Mượn điều lẫn tránh ngồi yên sao đành ?
Lỡ ra khuyết điểm phát sinh,
Công việc chung cũng trở thành dở dang.
Nên suy xét đảm đang nghiêm túc,
Phục vụ người tức phục vụ mình,
Chăm lo củi nước hoàn thành,
Cũng là đường lối tu hành cần chuyên.
Giúp ta giác ngộ cơ huyền,
So đo hơn thiệt não phiền càng tăng.
Tổ Tào Khê siêng năng giã gạo,
Tổ Tuyết Phong tần tảo làm cơm,
Qui Sơn bếp nước chăm nom,
Kính Sơn quét tước thường làm vệ sinh,
Tổ Bách Trượng thanh minh trong chúng,
Ngày không làm thời cũng không ăn,
Thọ Xương cầy cấy chung thân,
Ðều là những bậc vĩ nhân cửa Thiền.
Gương xưa mãi mãi còn truyền,
Cần lao phục vụ lực điền tận tâm.
Nay đại chúng tùng lâm cộng sư,ï
Chức vụ thường thiếu sự gắng công,
Ai đủ sức nên xung phong,
Rụt rè khoán phế việc chung sao đành,
Có công Phật Tổ mới thành,
Không thời biển khổ lênh đênh đời đời.*

---o0o---


158 - VĂN CẢNH SÁCH THẢO ÐƯỜNG

Bài cảnh sách Thảo Ðường phúng tụng,


Xin bạch cùng thất chúng Thiền gia,
Thế giới nào khác không hoa,
Thân người huyễn hóa như là chiêm bao.
Mọi sự vật trước sau đều thế,
Là vô thường không thể cậy trông,
Nhân tu nếu chẳng sớm trồng,
Thời theo cảnh huyễn mãi trong luân hồi.
Cũng vì vậy Như Lai thương xót,
Hiện ra đời thuyết pháp dạy khuyên,
Khiến cho tắt lửa não phiền,
Cạn dòng ái dục thoát miền hôn mê.
Hết sinh tử xa lìa phiền não,
Chứng Niết bàn vui đạo nhiệm mầu,
Phép tu giải thoát có nhiều,
Tóm tắt thì có ba điều như sau :
Tham thiền tu quán làm đầu,
Với môn niệm Phật để cầu vãng sinh,
Phép tham thiền không thành không lập,
Phải tự mình khế hợp chân như,
Túc căn nếu chẳng trồng sâu,
Ðường đi lắm ngã dễ hầu tới nơi,
Huống đời mạt pháp lòng người,
Kém phần phúc tuệ trây lười ngả nghiêng.
Phép tu quán thâm huyền mầu nhiệm,
Xét cho cùng tâm niệm sát na,
Hữu vô hai chữ đều xa,
Nếu không trí huệ khó mà thành công.
Môn niệm Phật phổ thông đệ nhất,
Thực rõ ràng đường tắt không hai,
Kể từ cổ vãng kim lai,
Hiền ngu già trẻ gái trai đều thành.
Tứ liệu giản rành rành kể rõ,
Tu môn nào dễ khó phân minh,
Cốt sao chuyên nhất cho tinh,
Chớ ngờ rằng Phật với mình cách xa
Ðem sáu chữ Di Ðà đối tượng,
Tâm tưởng đều không vướng tạp duyên,
Tai nghe bụng nghĩ mắt nhìn,
Rõ ràng như Phật hiện tiền trước ta.
Ví phút chốc lơ là tản mạn,
Thời hôn trầm tán loạn hiện ngay,
Phát tâm tinh tiến cao dày,
Nối liền tịnh niệm đêm ngày chớ ngơi.
Dù tịnh niệm còn chưa kế tiếp,
Cứ giữ gìn tịnh nghiệp cho chuyên,
Tâm tầm Tịnh độ tưởng liền,
Dốc lòng cứ niệm thường xuyên Di Ðà.
Thời hiện tại không xa gang tấc,
Ngay chốn này Cực lạc rồi đây,
Không cần đợi đến sau này,
Thân về an dưỡng tháng ngày thanh cao.
Ðược thắng lợi dồi dào đến thế,
Há lại không quyết chí tu trì,
Ðem thân giả tạm suy nghi,
Sinh già bệnh chết thọ kỳ bấp bênh,
Mà đổi lấy thân vô lượng thọ,
Là pháp thân không có động dao,
Vui này há chẳng vui sao,
Vãng sinh Tịnh độ vui nào còn hơn.
Tụng rằng :
Trong ba cõi lửa phiền nóng bức,
Nước tám dòng công đức thanh lương,
Muốn xa cõi uế vô thường,
Ðem thân an trụ Lạc bang quê nhà.
Thời sáu chữ Di Ðà kế niệm,
Như bánh xe liên tiếp quay hoài,
Di Ðà Phật chẳng riêng ai,
Trí nhân ngày tháng hôm mai tự cường.
Kìa tám vạn bốn ngàn hảo tướng,
Vốn không ngoài tâm tưởng người ta,
Há phiền đức Phật Thích Ca,
Ấn chân biến cõi Sa Bà trang nghiêm.*

---o0o---


159 - VĂN CẢNH TỈNH THẾ NHÂN

Hỡi ôi !
Ta nên hiểu rằng :


Quang cảnh trăm năm,
Chỉ trong giây phút,
Huyễn thân tứ đại,
Há được lâu dài.
Tháng ngày vất vả lắm thay,
Một sớm nghiệp duyên nặng chĩu,
Không biết viên minh nhất tính,
Chỉ ham tham dục sáu căn.
Công danh lừng lẫy,
Ðều là đại mộng, một trang;
Phú quý vinh hoa,
Khó tránh vô thường hai chữ.
Tranh nhân tranh ngã,
Rốt cuộc thành không.
Khoe giỏi khoe tài,
Cuối cùng chẳng thực.
Lửa phun, gió thổi,
Khi thiêu không kể trẻ già;
Hốc núi, khe sâu,
Vùi xác anh hùng không ít !
Tóc xanh chưa được mấy,
Mà tóc trắng đã đầy đầu,
Việc mừng vừa tới nơi,
Mà việc buồn đã xâm đến;
Một bao máu đặc,
Quanh năm ngậm đắng nuốt cay,
Bảy thước thân còm,
Nảy ý tham tiền tiếc của.
Hơi thở ra, khó đã hít được vào,
Nay còn đây, ngày mai khôn giữ được.
Sóng ái hà, chìm nổi nổi chìm,
Lửa hỏa trạch, nấu nung nung nấu,
Chẳng muốn xa rời lưới nghiệp.
Chỉ rằng : Chưa có công phu,
Lệnh vua Diêm la đã sai đòi bắt.
Thì Thôi tướng công đâu dám dung tha,
Ngoảnh cổ lại thân nhân đều chẳng thấy.
Chung quy tạo nghiệp,
Báo sự mình mang;
Quỷ vương ngục tốt,
Coi thường xâu xé.
Rừng kiếm núi đao,
Khổ sở không cùng.
Hoặc vào Thiết tiêu ngục thẳm,
Hoặc ở băng giá núi cao,
Bị nấu nung muôn tử ngàn sinh,
Chịu kìm cặp một dao hai đoạn.
Ðói ăn sắt nóng,
Khát uống đồng sôi,
Mười hai giờ cam chịu đắng cay,
Năm trăm kiếp bóng hình chẳng thấy !
Chịu đủ tội nghiệp,
Lại vào luân hồi,
Thân này từ trước mất đi,
Ðổi lấy túi cơm giá áo,
Hàm sắt đóng yên,
Mang lông mang vẩy.
Ðem thịt dâng người,
Dùng thân trả nợ.
Sống bị búa rìu,
Cay đắng lửa bỏng nước sôi.
Chết đi oan khiên,
Chồng chất hối sao cho kịp.
Chi bằng thẳng tới kêu van,
Chớ đợi muôn vàn tội lỗi.
Trộm nghĩ :
Người sinh cõi thế,
Cũng như cánh bướm bông hoa,
Vận hạn tới nơi,
Nào khác móc chiều sương sớm.
Ðức Phật mình cao trượng sáu,
Cũng còn tịch diệt chốn Song Lâm.
Lão Quân thuốc luyện chín viên,
Trót hết, hồn quy nơi Thệ Thủy.
Thương thay ! Bành Tổ,
Sống tám trăm năm;
Xót vậy ! Nhan Hồi,
Tuổi hơn ba chục;
Trẻ già dẫu khác,
Sống chết hơn chi !
Lại như : Tam Hoàng tuổi thọ,
Chẳng khỏi luân hồi,
Ngũ Ðế sống lâu,
Chưa là bất tử.
Thần Nông thuốc giỏi,
Chữa sao cho lại số trời;
Biển Thước tài hay,
Khôn cứu người về cõi đất.
Tần Thủy Hoàng dời non lấp biển,
Rồi ra mệnh táng đất Sa Khâu;
Sở Bá Vương sức lực bạt sơn,
Cũng đến phải Ô Giang tự vẫn.
Tề Cảnh Công nuôi chín nghìn ngựa Tứ,

Cũng thành công cốc hơn chi !


Hán Hàn Tín mười việc công lao,
Há có được còn mãi mãi ?
Mạnh Thường Quân ba nghìn kiếm khách,
Cũng chết dần mòn;
Khổng Phu Tử trò giỏi bảy hai,
Nay ai sống nữa ?
Ngao ngán nhẽ ! Chu, Tần, Hán, Ngụy,
Chốn lâu đài này hóa chốn hoang vu :
Tiếc thương thay ! Tấn, Tống, Tề, Lương,
Nơi thành quách cũng là nơi quạnh quẽ.
Nào những bậc Tiền Hiền Cổ Thánh !
Ai đã từng chất ngọc chứa vàng ?
Ai đã từng lưng đai áo tía ?
Ai đã từng đoạt lợi tranh danh ?
Ai đã từng khoe văn diễu võ ?...
Hỡi ôi !
Ðời người ví tựa nước trôi xuôi,
Trí dậy anh hùng ở khắp nơi,
Hơi thở lúc còn lừng lẫy lắm,
Vô thường hạn đến việc buông trôi !
Vậy nên có bài kệ rằng :
Tất cả núi non đều tan vỡ hết,
Tất cả biển sông đều sẽ khô kiệt,
Tất cả cỏ cây đều sẽ tàn lụi,
Tất cả muôn vật đều sẽ bại hoại,
Mọi sự ái ân rồi sẽ ly biệt,
Mọi sự phiền não cũng dần tan hết,
Tình thân gia đình,
Một sớm đoạn tuyệt,
Duy có Pháp thân,
Thường còn chẳng diệt.
Than hỡi !
Ðời người trăm tuổi,
Mau như việc gảy móng tay.
Có khác gì chiếc bách trôi xuôi,
Hay tương tự trời Tây thỏ lặn.
Ðập hòn đá mong tìm ánh lửa,
Bóng ngựa câu bên cửa sổ thoáng qua,
Ngọn đèn lu trước trận phong ba
Hạt móc sớm treo trên đầu ngọn cỏ.
Thuyền đã tới bờ,
Cây vừa độ mục,
Chớp mắt ôi thôi !
Chỉ thấy sáng loè.
Sao tình nghĩa còn nhiều vương vít,
Mà ý hoài rối rít tơi bời ?
Lưới trần gian khin khít muôn trùng,
Trí vẫn để trong vòng lăn lộn !
Cảnh ái thằng nút thắt nghìn khoanh,
Tình vẫn hướng vào nơi trói buộc.
Núi Mạn chất chồng,
Gò đống chỗ chỗ trưng bày;
Lòng tham sâu thẳm,
Biển khơi dòng dòng cuộn đến.
Chỉ còn cách sớm hôm niệm Phật,
Mới mong về cõi Tịnh yên vui.*

---o0o---



: downloads -> kinh-tung-sam-van -> sam-van
downloads -> CỘng hoà XÃ HỘi chủ nghĩa việt nam
downloads -> CHÍnh phủ  CỘng hoà XÃ HỘi chủ nghĩa việt nam
downloads -> NĐ-cp cộng hòa xã HỘi chủ nghĩa việt nam độc lập – Tự do – Hạnh phúc
downloads -> Ủy ban nhân dân tỉnh bà RỊa vũng tàU
downloads -> Ủy ban nhân dân cộng hòa xã HỘi chủ nghĩa việt nam thành phố CẦn thơ Độc lập Tự do Hạnh phúc
downloads -> BỘ y tế Số: 19/2011/tt – byt cộng hoà XÃ HỘi chủ nghĩa việt nam
downloads -> THỦ TƯỚng chính phủ CỘng hoà XÃ HỘi chủ nghĩa việt nam
downloads -> THÔng tư Ban hành Quy chế công nhận trường trung học cơ sở, trường trung học phổ thông và trường phổ thông có nhiều cấp học đạt chuẩn quốc gia


1   ...   55   56   57   58   59   60   61   62   ...   101


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương