Tcn tiêu chuẩn ngàNH



tải về 122.14 Kb.
Chuyển đổi dữ liệu24.07.2016
Kích122.14 Kb.


BỘ BƯU CHÍNH, VIỄN THÔNG

TCN

TIÊU CHUẨN NGÀNH

TCN 68 – 255: 2006

TRẠM GỐC ĐIỆN THOẠI DI ĐỘNG MẶT ĐẤT CÔNG CỘNG

PHƯƠNG PHÁP ĐO MỨC PHƠI NHIỄM TRƯỜNG ĐIỆN TỪ



HÀ NỘI - 2006

MỤC LỤC

1 Phạm vi áp dụng 2

2 Tài liệu tham chiếu chuẩn 2

3 Hằng số, đơn vị, đại lượng vật lý 3

3.1 Đại lượng vật lý 3

3.2 Hằng số vật lý 3

4 Thuật ngữ và định nghĩa 3

4.1 Anten – A. Antenna 3

4.2 Công suất bức xạ đẳng hướng tương đương – A. Equivalent Isotropic Radiated Power (EIRP) 3

4.3 Cường độ trường điện – A. electric field strength (E) 4

4.4 Cường độ trường từ – A. magnetic field strength (H) 4

4.5 Điểm đo – A. Point of Investigation (PI) 4

4.6 Điểm tham chiếu – A. Reference Point (RP) 4

4.7 Đường biên tuân thủ – A. Compliance Boundary (CB) 4

4.8 Mật độ công suất – A. power density (S) 5

4.9 Mật độ công suất sóng phẳng tương đương – A. equivalent plane wave power density 5

4.10 Máy phát – A. transmitter 5

4.11 Mức giới hạn phơi nhiễm – A. exposure level 5

4.12 Mức hấp thụ riêng – A. Specific Absorption Rate (SAR) 5

4.13 Nguồn liên quan – A. Relevant Source (RS) 5

4.14 Phơi nhiễm – A. exposure 5

4.15 Phơi nhiễm không do nghề nghiệp – A. non-occupational exposure 6

4.16 Thiết bị cần đo kiểm – A. Equipment Under Test (EUT) 6

4.17 Tính đẳng hướng – A. isotropy 6

4.18 Trạm gốc – A. Base Station (BS) 6

4.19 Trở kháng không gian tự do – A. intrinsic impedance of free space 6

4.20 Tỷ lệ phơi nhiễm – A. Exposure Ratio (ER) 6

4.21 Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng – A. Total Exposure Ratio (TER) 7

4.22 Vùng đo – A. Domain of Investigation (DI) 7

4.23 Vùng liên quan – A. Relevant Domain (RD) 7

4.24 Vùng thâm nhập – A. Public Access (PA) 7

5 Phương pháp xác định Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng 7

5.1 Mô tả phương pháp 7

5.2 Đánh giá toàn diện Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng 9

6 Phương pháp xác định các vùng 11

6.1 Vùng tuân thủ 11

6.2 Vùng thâm nhập 13

6.3 Vùng liên quan 13

6.4 Vùng đo 14

7 Phương pháp đo 15

7.1 Yêu cầu chung 15

7.2 Phép đo Tỷ lệ phơi nhiễm 16

7.3 Xác định tổng các giá trị Tỷ lệ phơi nhiễm 17



8 Đánh giá Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng 17

Phụ lục A. Xác định vùng tuân thủ (tham khảo) 18

A.1. Xác định đường kính của vùng tuân thủ 18

A.1. Xác định đường kính của vùng tuân thủ 18

A.2. Hình vẽ minh họa vùng tuân thủ 19

A.2. Hình vẽ minh họa vùng tuân thủ 19

A.3. Ví dụ tính toán kích thước vùng tuân thủ 20

A.3. Ví dụ tính toán kích thước vùng tuân thủ 20

Phụ lục B. Xác định đường biên của vùng liên quan (tham khảo) 22



LỜI NÓI ĐẦU

Tiêu chuẩn Ngành TCN 68 - 255: 2006 Trạm gốc di động mặt đất công cộng – Phương pháp đo mức phơi nhiễm trường điện từ được xây dựng trên cơ sở Tiêu chuẩn EN 50400 và EN 50383 của Ủy ban Tiêu chuẩn hóa về Kỹ thuật điện Châu Âu (CENELEC), có tham khảo một số tiêu chuẩn khác và tài liệu kỹ thuật của các nhà sản xuất thiết bị.

Tiêu chuẩn Ngành TCN 68 - 255: 2006 do Cục Quản lý chất lượng Bưu chính, Viễn thông và Công nghệ thông tin biên soạn theo đề nghị của Vụ Khoa học – Công nghệ và được ban hành theo Quyết định số 54/2006/QĐ-BBCVT ngày 25/12/2006 của Bộ trưởng Bộ Bưu chính, Viễn thông.
VỤ KHOA HỌC – CÔNG NGHỆ
TRẠM GỐC ĐIỆN THOẠI DI ĐỘNG MẶT ĐẤT CÔNG CỘNG

Phương pháp đo mức phơi nhiễm trường điện từ

(Ban hành kèm theo Quyết định số 54/2006/QĐ-BBCVT ngày 25/12/2006 của Bộ trưởng Bộ Bưu chính, Viễn thông)

1Phạm vi áp dụng


Tiêu chuẩn này áp dụng cho các trạm gốc điện thoại di động mặt đất công cộng có anten lắp đặt ngoài trời, hoạt động trong dải tần số từ 110 MHz đến 3 GHz.

Tiêu chuẩn này quy định phương pháp đo mức phơi nhiễm trường điện từ và đánh giá sự tuân thủ của trạm gốc điện thoại di động mặt đất công cộng với tiêu chuẩn về mức giới hạn phơi nhiễm không do nghề nghiệp, khi trạm gốc được đưa vào hoạt động.


2Tài liệu tham chiếu chuẩn


  1. CENELEC EN 50400 (June 2006) “Basic standard to demonstrate the compliance of fixed equipment for radio transmission (110 MHz – 40 GHz) intended for use in wireless telecommunication networks with the basic restrictions or the reference levels related to general public human exposure to radio frequency electromagnetic fields, when put into service”.

  2. CENELEC EN 50383 (August 2002) “Basic standard for the calculation and measurement of electromagnetic field strength and SAR related to human exposure from radio base station and fixed terminal stations for wireless telecommunication systems ( 110 MHz – 40 GHz)”.

  3. TCVN 3718-1:2005 “Quản lý an toàn trong trường bức xạ tần số rađiô – Phần 1: Mức phơi nhiễm lớn nhất trong dải tần từ 3 kHz đến 300 GHz”.

  4. AS/NZS 2772.1:1998 “Radiofrequency fields – Part 1: Maximum exposure levels – 3 kHz to 300 GHz”.

  5. Ericsson EN/LZT 123 7806 “Radio base station antenna sites – Radio wave exposure at typical base station antennas sites”.

  6. Ericsson EN/LZT 123 7367 “Compliance boundary for UMTS radio base stations”.

3Hằng số, đơn vị, đại lượng vật lý

3.1Đại lượng vật lý


Đại lượng

Kí hiệu

Đơn vị

Cường độ trường điện

E

Vôn trên mét (V/m)

Cường độ trường từ

H

Ampe trên mét (A/m)

Mật độ công suất

S

Oát trên mét vuông (W/m2)

Tần số



Héc (Hz)

Mức hấp thụ riêng

SAR

Oát trên kilôgam (W/kg)

Bước sóng



Mét (m)

3.2Hằng số vật lý


Hằng số

Kí hiệu

Giá trị

Vận tốc ánh sáng trong chân không



2,997 x 108 m/s

Trở kháng không gian tự do



(~ )

4Thuật ngữ và định nghĩa

4.1Anten – A. Antenna


Anten là thiết bị thực hiện việc chuyển đổi năng lượng giữa sóng được dẫn hướng (ví dụ trong cáp đồng trục) và sóng trong môi trường không gian tự do, hoặc ngược lại. Anten có thể được sử dụng để phát hoặc thu tín hiệu vô tuyến. Trong tiêu chuẩn này, nếu không có quy định cụ thể, thuật ngữ anten được dùng để chỉ anten phát.

4.2Công suất bức xạ đẳng hướng tương đương – A. Equivalent Isotropic Radiated Power (EIRP)


Công suất bức xạ đẳng hướng tương đương được xác định bởi công thức:

trong đó:



  • (dBm): công suất bức xạ đẳng hướng tương đương;

  • (dBm): tổng công suất của các máy phát;

  • (dB): tổng suy hao từ các máy phát đến anten (ví dụ do combiner, feeder…);

  • (dBi): độ tăng ích cực đại của anten tương ứng với anten đẳng hướng.

hoặc:

trong đó:



  • (W): công suất bức xạ đẳng hướng tương đương;

  • (W): tổng công suất của các máy phát;

  • (dB): tổng suy hao từ các máy phát đến anten (ví dụ do combiner, feeder…);

  • (dBi): độ tăng ích cực đại của anten tương ứng với anten đẳng hướng.

4.3Cường độ trường điện – A. electric field strength (E)


Cường độ trường điện là độ lớn của véctơ trường tại một điểm, xác định bằng lực trên một đơn vị điện tích chia cho điện tích đó:

Cường độ trường điện có đơn vị là V/m.


4.4Cường độ trường từ – A. magnetic field strength (H)


Cường độ trường từ là độ lớn của véctơ trường tại một điểm gây ra bởi lực tĩnh điện lên điện tích chuyển động với vận tốc :

Cường độ trường từ có đơn vị là A/m.


4.5Điểm đo – A. Point of Investigation (PI)


Điểm đo là vị trí nằm trong vùng đo (DI) nơi thực hiện đo các giá trị trường điện E, trường từ H hoặc mật độ công suất S.

4.6Điểm tham chiếu – A. Reference Point (RP)


Đối với anten dạng tấm (panel antenna) thì điểm tham chiếu là tâm của tấm phản xạ sau (rear reflector). Đối với anten đẳng hướng (omni-directional) thì điểm tham chiếu là tâm của anten. Với các loại anten khác cần phải quy định điểm tham chiếu thích hợp.

4.7Đường biên tuân thủ – A. Compliance Boundary (CB)


Đường biên tuân thủ là đường bao xác định một vùng thể tích mà ngoài vùng đó mức phơi nhiễm tại bất cứ vị trí nào cũng không vượt quá mức giới hạn phơi nhiễm, không tính đến ảnh hưởng của các nguồn bức xạ khác.

Vùng tuân thủ là vùng thể tích được bao bởi đường biên tuân thủ.


4.8Mật độ công suất – A. power density (S)


Mật độ công suất là công suất bức xạ tới vuông góc với một bề mặt, chia cho diện tích bề mặt đó. Mật độ công suất có đơn vị là W/m2.

4.9Mật độ công suất sóng phẳng tương đương – A. equivalent plane wave power density


Mật độ công suất sóng phẳng tương đương là công suất trên một đơn vị diện tích được chuẩn hóa theo phương lan truyền của sóng phẳng trong không gian tự do được biểu diễn bởi:


4.10Máy phát – A. transmitter


Máy phát là thiết bị phát ra công suất điện tần số vô tuyến và được nối với anten cho mục đích truyền thông tin.

4.11Mức giới hạn phơi nhiễm – A. exposure level


Mức giới hạn phơi nhiễm được dùng để so sánh với các giá trị phơi nhiễm. Trong dải tần số từ 30 MHz đến 3 GHz, các mức giới hạn phơi nhiễm có thể là giá trị cường độ trường điện, cường độ trường từ hoặc mật độ công suất.

4.12Mức hấp thụ riêng – A. Specific Absorption Rate (SAR)


Mức hấp thụ riêng là mức theo thời gian mà năng lượng RF truyền vào một đơn vị khối lượng sinh học, biểu thị bằng Oát trên kilôgam (W/kg).

4.13Nguồn liên quan – A. Relevant Source (RS)


Nguồn liên quan là nguồn bức xạ vô tuyến trong dải tần số từ 30 MHz đến 3 GHz có Tỷ lệ phơi nhiễm lớn hơn 0,05 tại một điểm đo (PI) xác định.

4.14Phơi nhiễm – A. exposure


Phơi nhiễm là hiện tượng xuất hiện khi con người bị đặt trong trường RF hoặc dòng điện tiếp xúc.

4.15Phơi nhiễm không do nghề nghiệp – A. non-occupational exposure


Phơi nhiễm không do nghề nghiệp là phơi nhiễm của con người, không phải do trong khi làm việc hoặc do công việc.

4.16Thiết bị cần đo kiểm – A. Equipment Under Test (EUT)


Thiết bị cần đo kiểm (EUT) là trạm gốc cần phải đo theo phương pháp quy định trong tiêu chuẩn này.

4.17Tính đẳng hướng – A. isotropy


Tính đẳng hướng là đặc tính vật lý không thay đổi trong mọi hướng.

4.18Trạm gốc – A. Base Station (BS)


Trạm gốc là thiết bị cố định sử dụng để truyền sóng vô tuyến được sử dụng trong mạng di động mặt đất công cộng. Trong phạm vi của tiêu chuẩn này, thuật ngữ trạm gốc bao gồm các máy phát vô tuyến và anten đi kèm.

4.19Trở kháng không gian tự do – A. intrinsic impedance of free space


Trở kháng đặc tính là tỉ số giữa cường độ trường điện với cường độ trường từ của sóng điện từ lan truyền trong không gian. Trở kháng đặc tính của sóng phẳng trong không gian tự do (trở kháng không gian tự do) xấp xỉ bằng (hay ).

4.20Tỷ lệ phơi nhiễm – A. Exposure Ratio (ER)


Tỷ lệ phơi nhiễm là thông số được đánh giá tại một vị trí xác định cho mỗi tần số hoạt động của nguồn phát vô tuyến, được biểu diễn bằng tỉ số giữa mật độ công suất sóng phẳng tương đương so với mức giới hạn phơi nhiễm tương ứng.

Trong dải tần số từ 30 MHz đến 3 GHz:



trong đó:



  • : Tỷ lệ phơi nhiễm tại mỗi tần số hoạt động của nguồn;

  • : tần số hoạt động của nguồn;

  • : mật độ công suất sóng phẳng tương đương đo được tại tần số của nguồn;

  • : mức giới hạn phơi nhiễm dẫn xuất dưới dạng mật độ công suất sóng phẳng tương đương tại tần số ;

  • : cường độ trường điện đo được tại tần số của nguồn;

  • : mức giới hạn phơi nhiễm dẫn xuất dưới dạng cường độ trường điện tại tần số .

4.21Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng – A. Total Exposure Ratio (TER)


Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng là giá trị lớn nhất của tổng các giá trị phơi nhiễm của EUT và tất cả các nguồn liên quan trong dải tần số từ 30 MHz đến 3 GHz:

trong đó:



  • : Tỷ lệ phơi nhiễm của EUT;

  • : Tỷ lệ phơi nhiễm của tất cả các nguồn liên quan.

4.22Vùng đo – A. Domain of Investigation (DI)


Vùng đo là phân vùng của vùng liên quan nơi người dân có thể tiếp cận khi trạm gốc đã được đưa vào hoạt động.

4.23Vùng liên quan – A. Relevant Domain (RD)


Vùng liên quan là vùng xung quanh anten, trong đó Tỷ lệ phơi nhiễm do anten đó gây nên lớn hơn 0,05.

4.24Vùng thâm nhập – A. Public Access (PA)


Vùng thâm nhập là nơi có thể diễn ra các hoạt động đi lại, sinh hoạt trong điều kiện bình thường của người dân.

5Phương pháp xác định Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng


Mục này quy định phương pháp xác định Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng () trong các khu vực liên quan nơi người dân có thể tiếp cận.

5.1Mô tả phương pháp


Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng () được xác định theo lưu đồ hình 1.

Chu trình minh họa trong hình 1 được thực hiện theo 3 bước như sau nhằm xác định Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng:



  • Bước 1: xác định vùng tuân thủ của trạm gốc theo mục 6.1. Nếu người dân có thể tiếp cận không gian trong đường biên tuân thủ (vùng tuân thủ) thì Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng sẽ lớn hơn 1.

  • Bước 2: xác định vùng liên quan và vùng đo theo mục 6.3 và 6.4. Nếu người dân không có khả năng tiếp cận vào vùng liên quan, nghĩa là không tồn tại vùng đo, thì Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng sẽ nhỏ hơn hoặc bằng 1.

  • Bước 3: xác định Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng trong vùng đo theo mục 5.2.



  1. Lưu đồ đánh giá Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng

5.2Đánh giá toàn diện Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng


Việc đánh giá toàn diện Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng nhằm xác định Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng lớn nhất trong các khu vực liên quan nơi mà người dân có thể tiếp cận (nghĩa là vùng đo).

Nếu nhà khai thác thiết lập ranh giới của khu vực cấm (restricted area) nhằm ngăn sự tiếp cận của người dân tới khu vực xung quanh EUT và/hoặc các nguồn liên quan thì việc đánh giá phải được thực hiện tại các điểm đo (PI) nằm sát với các ranh giới này (xem hình 2).





  1. Ranh giới vật lý của khu vực cấm nằm trong vùng đo

Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng được xác định tại các điểm đo (PI, xem mục 4.5) bằng phương pháp mô tả trong mục 7 và mục 8. Bước lấy mẫu (khoảng cách giữa các điểm đo) tối đa là 2 m. Tập hợp các điểm đo phải tạo thành lưới với mắt lưới là hình vuông có kích thước tối đa là 2 m x 2 m.



  1. Ba vị trí đo tại từng điểm đo

Tại mỗi điểm đo, Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng được xác định là giá trị lớn nhất của các giá trị Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng đo được tại các vị trí đo có độ cao so với mặt sàn nơi người dân tiếp cận (public walkway) là 110 cm, 150 cm và 170 cm và nằm trong vùng đo (DI) như minh họa trong hình 3.

6Phương pháp xác định các vùng

6.1Vùng tuân thủ




  1. Vùng tuân thủ của anten định hướng

Vùng tuân thủ của một anten định hướng (directional) là một hình trụ tròn (đường kính là D) và chiều cao bằng độ dài mặt bức xạ anten cộng thêm 20 cm, mở rộng 10 cm về hai phía trên và dưới của anten ( m), hình trụ này được bắt đầu từ sau anten 10 cm và có trục song song với trục của anten (xem chi tiết tại hình 4).

Công thức xác định đường kính của vùng tuân thủ của anten định hướng (xem Phụ lục A):



(m)

trong đó:



  • (m): đường kính của hình trụ (đường kính của vùng tuân thủ);

  • (W): công suất bức xạ đẳng hướng tương đương của anten (xem mục 4.2);

  • (W/m2): mức giới hạn phơi nhiễm không do nghề nhiệp (dẫn xuất dưới dạng mật độ công suất sóng phẳng tương đương). là mức giới hạn phơi nhiễm nhỏ nhất trong các mức giới hạn phơi nhiễm tại các tần số phát khác nhau của anten (nếu có).



  1. Vùng tuân thủ của anten đẳng hướng

Vùng tuân thủ của một anten đẳng hướng (omni-directional) là một hình trụ tròn (đường kính là D) và chiều cao bằng độ dài mặt bức xạ anten cộng thêm 20 cm, mở rộng 10 cm về hai phía trên và dưới của anten ( m), hình trụ này có trục trùng với trục của anten (xem chi tiết tại hình 5).

Công thức xác định đường kính của vùng tuân thủ của anten đẳng hướng (xem Phụ lục A):



(m)

trong đó:



  • (m): đường kính của hình trụ (đường kính của vùng tuân thủ);

  • (W): công suất bức xạ đẳng hướng tương đương của anten (xem mục 4.2);

  • (W/m2): mức giới hạn phơi nhiễm không do nghề nhiệp (dẫn xuất dưới dạng mật độ công suất sóng phẳng tương đương). là mức giới hạn phơi nhiễm nhỏ nhất trong các mức giới hạn phơi nhiễm tại các tần số phát khác nhau của anten (nếu có).

Nếu trạm gốc bao gồm nhiều anten phát thì vùng tuân thủ của trạm gốc là tập hợp các vùng tuân thủ của các anten thành phần (xem minh họa tại mục A.2 của Phụ lục A).

6.2Vùng thâm nhập


Vùng thâm nhập được xác định bởi một (hoặc nhiều) không gian có đáy là mặt sàn nơi người dân tiếp cận và chiều cao là 170 cm (xem minh họa tại hình 6).



  1. Minh họa vùng thâm nhập

6.3Vùng liên quan


Đường biên của vùng liên quan của một anten được xác định bằng cách nhân 5 lần khoảng cách tính từ điểm tham chiếu (RP) của anten đến đường biên của vùng tuân thủ (đường biên tuân thủ - CB) của anten đó theo một hướng xác định (xem chi tiết tại hình 7, hình 8 và Phụ lục B).

Nếu trạm gốc bao gồm nhiều anten phát thì vùng liên quan của trạm gốc là tập hợp các vùng liên quan của các anten thành phần.





  1. Vùng liên quan của anten định hướng



  1. Vùng liên quan của anten đẳng hướng

6.4Vùng đo


Vùng đo là vùng con của vùng liên quan nơi người dân có thể tiếp cận, là phần giao nhau giữa vùng liên quan và vùng thâm nhập của trạm gốc (xem minh họa tại hình 9).



  1. Minh họa vùng đo

7Phương pháp đo

7.1Yêu cầu chung


Có thể sử dụng các thiết bị đo băng thông rộng (broadband) hoặc thiết bị đo chọn tần (frequency selective) bao gồm một hoặc nhiều đầu đo (probe) trường điện E hoặc trường từ H để xác định Tỷ lệ phơi nhiễm .

Trong trường hợp sử dụng đầu đo không đẳng hướng (non-isotropic), phép đo phải được thực hiện theo các hướng đo khác nhau nhằm đảm bảo tính đẳng hướng. Ví dụ với trường hợp sử dụng anten lưỡng cực (dipole), các phép đo phải được thực hiện theo 3 hướng trực giao trong không gian.

Trong trường hợp sử dụng đầu đo đẳng hướng, chỉ cần thực hiện 1 phép đo duy nhất.

Độ lệch đẳng hướng (isotropy deviation) của đầu đo trong cả hai trường hợp trên đều phải nhỏ hơn 2 dB tại các tần số lớn hơn 30 MHz.

Đối với thiết bị đo chọn tần thì mức cường độ trường điện nhỏ nhất đo được phải nhỏ hơn hoặc bằng 0,05 V/m và mức lớn nhất đo được phải lớn hơn hoặc bằng 100 V/m.

Đối với thiết bị đo băng thông rộng thì mức cường độ trường điện nhỏ nhất đo được phải nhỏ hơn hoặc bằng 1 V/m và mức lớn nhất đo được phải lớn hơn hoặc bằng 100 V/m.


7.2Phép đo Tỷ lệ phơi nhiễm

7.2.1Các yêu cầu cơ bản


Tùy thuộc vào điều kiện cụ thể của phép đo thì có thể sử dụng thiết bị đo băng thông rộng hoặc chọn tần. Thông thường các phép đo chọn tần cho kết quả đo Tỷ lệ phơi nhiễm chính xác hơn. Kết quả đánh giá Tỷ lệ phơi nhiễm sử dụng thiết bị đo băng thông rộng theo mục 7.2.2 sẽ vượt quá giá trị thực tế (overestimate).

Khoảng cách giữa đầu đo và người thực hiện đo hoặc các vật phản xạ tối thiểu phải là 1 m.


7.2.2Điều kiện để áp dụng phép đo băng thông rộng


    1. Một nguồn bức xạ vô tuyến trội (predominant):

Thiết bị đo băng thông rộng có thể được sử dụng để xác định Tỷ lệ phơi nhiễm và Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng trong trường hợp có một nguồn bức xạ vô tuyến trội. Một nguồn vô tuyến được coi là trội nếu có thể chứng minh rằng tổng công suất của các nguồn bức xạ khác nhỏ hơn 13 dB so với công suất nguồn đó (có thể sử dụng phương pháp đo phổ - spectrum measurement).

    1. Đánh giá quá mức mức phơi nhiễm:

Nếu giá trị đo được thấp hơn 13 dB so với mức giới hạn phơi nhiễm thấp nhất được áp dụng thì giá trị sẽ nhỏ hơn 1 kể cả khi tính đến sự thay đổi về lưu lượng và điều khiển công suất trong trạm gốc.

7.2.3Điều kiện để áp dụng phép đo chọn tần


Cường độ trường đo được liên quan đến một nguồn bức xạ vô tuyến phải bao hàm tổng công suất của tín hiệu. Do vậy băng thông phân giải (Resolution Bandwidth - RBW) của thiết bị đo phải rộng hơn băng thông chiếm dụng (Occupied Bandwidth - OBW) của tín hiệu.

Trong trường hợp tín hiệu có phổ tần số rộng hơn băng thông phân giải thì áp dụng phương pháp cộng tích lũy tổng công suất, có tính đến hình dạng của bộ lọc băng thông phân giải (thường được gọi là chế độ đo công suất kênh – Channel Power mode).

Đối với tín hiệu có hệ số gợn sóng (crest factor) lớn thì không nên sử dụng sử dụng bộ tách sóng đỉnh (peak detector) vì có thể gây ra sự sai lệch lớn.

7.3Xác định tổng các giá trị Tỷ lệ phơi nhiễm


Nếu sử dụng phương pháp băng thông rộng để đo Tỷ lệ phơi nhiễm (mục 7.2.2) sẽ thu được trực tiếp giá trị .

Trong trường hợp có nguồn bức xạ đơn tần, Tỷ lệ phơi nhiễm của mỗi nguồn đo được theo phương pháp chọn tần (mục 7.2.3) là thì giá trị sẽ là:



Theo quy định tại mục 5, tại mỗi điểm đo giá trị được xác định tại 3 vị trí và lấy giá trị lớn nhất.


8Đánh giá Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng


Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng () tại điểm đo (PI) là tổng của giá trị đo được trong toàn bộ dải tần số từ 30 MHz đến 3 GHz:

Nếu Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng nhỏ hơn hoặc bằng một () thì trạm gốc tuân thủ tiêu chuẩn về mức giới hạn phơi nhiễm không do nghề nghiệp.

Nếu Tỷ lệ phơi nhiễm tổng cộng lớn hơn một () thì trạm gốc không tuân thủ tiêu chuẩn về mức giới hạn phơi nhiễm không do nghề nghiệp.


  1. Xác định vùng tuân thủ (tham khảo)

    1. Xác định đường kính của vùng tuân thủ

Hình 10a và 10b biểu diễn mặt cắt ngang (vuông góc với trục anten) của vùng tuân thủ của anten định hướng và anten đẳng hướng qua điểm tham chiếu của anten (xem mục 4.6).



a. Mặt cắt ngang của vùng tuân thủ của anten định hướng qua điểm tham chiếu

b. Mặt cắt ngang của vùng tuân thủ của anten đẳng hướng qua điểm tham chiếu

  1. Mặt cắt ngang của vùng tuân thủ qua điểm tham chiếu

Trên mặt cắt ngang gọi điểm F là điểm xa nhất so với điểm tham chiếu (RP) theo hướng búp sóng chính của anten định hướng (xem hình 10a).

Áp dụng mô hình truyền sóng trong không gian tự do, với giả thiết tại điểm F trên đường biên tuân thủ có đặc tính bức xạ trường xa, mật độ công suất tại điểm F sẽ là:



(W/m2)

trong đó:



  • (W): công suất bức xạ đẳng hướng tương đương của anten;

  • (m): khoảng cách từ điểm tham chiếu (RP) đến điểm F;

  • (W/m2): mật độ công suất tại điểm F.

Theo định nghĩa đường biên tuân thủ thì mật độ công suất tại điểm F bằng mức giới hạn phơi nhiễm dẫn xuất dưới dạng mật độ công suất, . Vì vậy:

(m)

Đường kính của vùng tuân thủ là (m)

Như vậy:

(m)

Chọn điểm A là điểm bất kỳ nằm trên đường biên tuân thủ của anten đẳng hướng (xem hình 10b).

Áp dụng mô hình truyền sóng trong không gian tự do, với giả thiết tại điểm bất kỳ trên đường biên tuân thủ của anten đẳng hướng có đặc tính bức xạ trường xa, mật độ công suất tại điểm A sẽ là:

(W/m2)

trong đó:



  • (W): công suất bức xạ đẳng hướng tương đương của anten;

  • (m): khoảng cách từ điểm tham chiếu (RP) đến điểm A (chính bằng bán kính của vùng tuân thủ);

  • (W/m2): mật độ công suất tại điểm A.

Theo định nghĩa đường biên tuân thủ thì mật độ công suất tại điểm A bằng mức giới hạn phơi nhiễm dẫn xuất dưới dạng mật độ công suất, . Vì vậy:

(m)

Đường kính của vùng tuân thủ là (m)

Như vậy:

(m)


    1. Hình vẽ minh họa vùng tuân thủ

Hình 11 minh họa vùng tuân thủ của một trạm gốc điện thoại di động mặt đất công cộng bao gồm các anten định hướng (directional).



  1. Minh họa vùng tuân thủ của một trạm gốc

    1. Ví dụ tính toán kích thước vùng tuân thủ

Mục này nêu một ví dụ tính toán kích thước vùng tuân thủ cho một anten định hướng. Giả thiết một anten trạm gốc loại định hướng có các thông số sau :

  • Tổng công suất phát của các máy phát W (tương đương 51,6 dBm);

  • Tổng suy hao từ các máy phát đến anten dB;

  • Độ tăng ích của anten theo hướng búp sóng chính dBi;

  • Mức giới hạn phơi nhiễm không do nghề nghiệp (dẫn xuất dưới dạng mật độ công suất sóng phẳng tương đương) tại tần số phát của anten W/m2;

  • Độ dài mặt bức xạ của anten m.

Vùng tuân thủ của anten này có dạng hình trụ như hình 4.

Công suất bức xạ đẳng hướng tương đương:



Như vậy dBm (tương đương 2034 W)

Đường kính của vùng tuân thủ:

m

Chiều cao của vùng tuân thủ: m



  1. Xác định đường biên của vùng liên quan (tham khảo)

Phụ lục này diễn giải cách xác định đường biên của vùng liên quan bằng cách nhân 5 lần khoảng cách giữa điểm tham chiếu của anten và đường biên tuân thủ theo một hướng xác định.

Khi xác định đường biên của vùng liên quan dựa trên đường biên tuân thủ áp dụng các giả thiết sau:



  1. Tại điểm bất kì trong trường xa của trường bức xạ, cường độ trường điện tỷ lệ nghịch với khoảng cách từ điểm đó đến anten bức xạ;

  2. Tại mỗi tần số, Tỷ lệ phơi nhiễm tỷ lệ với bình phương cường độ trường điện.



  1. Xác định biên vùng liên quan

Xét tại điểm PCB cách anten khoảng cách là , giá trị cường độ trường điện đo được là . Nếu (là giá trị mức giới hạn phơi nhiễm dẫn xuất dưới dạng cường độ trường điện) thì theo định nghĩa đường biên tuân thủ (mục 4.7), điểm PCB sẽ thuộc vào đường biên tuân thủ và Tỷ lệ phơi nhiễm tại điểm này sẽ bằng 1 vì:

Tại điểm PRD cách anten khoảng cách , cường độ trường điện tương ứng sẽ là và Tỷ lệ phơi nhiễm tương ứng là:



Tỷ lệ này (4%) nhỏ hơn so với quy định về giới hạn của vùng liên quan (mục 4.23) là 5% và do đó tại vị trí này, anten bức xạ đang xét không còn được coi là nguồn liên quan. Tập hợp các điểm PRD sẽ tạo thành biên của vùng liên quan.





Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2016
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương