Nhớ Café Bà Vú Cuốn vở xích-lô dày đúng 100 trang



tải về 8.67 Kb.
Chuyển đổi dữ liệu06.11.2017
Kích8.67 Kb.
Nhớ Café Bà Vú

Cuốn vở xích-lô dày đúng 100 trang

Ghi ngang dọc mấy trăm tên con nợ

Có con nợ đã bỏ đi

Có con nợ còn ở lại

Có con nợ vừa trả xong

Có con nợ ….cười trừ
Cuốn Sổ Đọan Trường trông cũng dễ thương

Nhưng có khối kẻ chưa nhìn đã sợ

Thầm ước: “Tối nay trời mưa trôi dùm ông con số nợ

để sáng mai ông hiên ngang làm lại cuộc đời.”


Những chiếc ghế thấp, bàn vuông, chen lấn nhau ngồi

Trung bình một tách Café “nhẩm” 4 bình trà nóng

Vú vẫn vui như người mẹ hiền kiên nhẫn

Gắng gượng nhìn đàn con (nợ) ký sổ mỗi ngày.


Những con nợ nghèo nhưng thích sống trên mây

Nợ Vú trả chưa xong đã bàn nợ nước

Chưa ra khỏi nhà đã tả cảnh núi rừng xuôi ngược

Vá túi chưa xong nhưng thích tính chuyện vá trời

Tương lai cụt dần như con hẻm 220

Quá khứ đen như con kinh bốc mùi hôi quanh năm suốt tháng

Chiều mưa lớn nước ngập chân cầu Trương Minh Giảng

Hai tấm ny-lông không đủ che quán Vú nghèo nàn

Những đứa con (nợ) của Vú ngày nào

Lần lượt đi xa

Đứa xuống phố làm quan

Đứa lên rừng làm giặc

Đứa làm báo, làm văn, làm nhạc, làm thơ, làm tiền, làm luật

Đứa thích chính chị chính em nên được làm tù

Buồn cuộc đời cũng có đứa đi tu.
Rất tình cờ như chiếc lá thu

Con (nợ) trở về thăm

Ngõ hẻm còn đây, quán Café đã vắng

Nước vẫn chảy qua cầu Trương Minh Giảng

Mà Vú già xưa như mấy trắng phương nào

Những con nợ nghèo giờ biết ra sao

Có còn nhớ một thời áo cơm lận đận

Nhớ Thiền Viện, Thư Viện, Giảng Đường, người yêu, bè bạn

Nhớ người đi và nhớ kẻ không về

Tiếng nhạc buồn, ai hát để ai nghe?


Cuốn vở xích-lô dày đúng 100 trang

Cho con trả Vú hết cả lời lẫn vốn

Vú mỉm cười: “Nơi Vú ở không bạc tiền vẫn sống”

Nén hương lòng, con xin trả Vú bằng thơ.



Trần Trung Đạo



Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương