Viettudan an ban/ Edition: unicode fonts Dau tranh cho Tu-do Ca-nhan & Nguyen-tac Dan-chu Xa-hoi tai Viet-Nam



tải về 1.26 Mb.
trang1/15
Chuyển đổi dữ liệu07.07.2016
Kích1.26 Mb.
  1   2   3   4   5   6   7   8   9   ...   15
VietTUDAN

An ban/ Edition: UNICODE Fonts

Dau tranh cho Tu-do Ca-nhan & Nguyen-tac Dan-chu Xa-hoi tai Viet-Nam

Fight for Individual Freedom & Social Democracy Principle in Vietnam/

Lutte pour la Liberté Individuelle & le Principe de la Démocratie Sociale au Vietnam

Sô/No.vtdi0463/07.10.10

=================================================================================================

Trách nhiêm/Responsible/Responsable

Prof.Dr.NGUYEN  PHUC LIEN, Economist

Weekdays Weekends

22, Rue du Prieuré, CH-1202 GENEVA,SWITZERLAND 43, Heideweg,CH-2503 BIEL/BIENNE,SWITZERLAND

Fax: 0041 22 738 28 08. Tel: 0041 22 731 82 66 Tel.: 0041 32 365 24 49. Fax:0041 32 365 24 49

Mobile: 0041 79 766 65 83 Mobile: 0041 79 766 65 72

wimimpactdrlien@yahoo.com E-MAIL drlienwimimpact@yahoo.com
TUAN BAO & DIEN DAN VietTUDAN : WEBSITE: http://www.VietTUDAN.net
2- QUAN DIEM

GIAN LẬN CỦA TRUNG QUỐC TẠO

CĂNG THẲNG TIỀN TỆ/ THƯƠNG MẠI THẾ GIỚI - 2

2- THOI SU/THONG TIN

KINH TẾ TRUNG QUỐC: GIAN LẬN QUỐC TẾ, BÓC LỘT QUỐC NỘI - 7

MỸ & LIÊN ÂU KHÔNG THỂ NGỒI ÔM THẤT NGHIỆP MÀ KHÓC - 13

MỸ&LIÊN ÂU TẤN CÔNG TRUNG QUỐC TẬN OMC/WTO - 15

LÝ DO CHÍNH VIỆC HOA KỲ CAN THIỆP TẠI BIỂN ĐÔNG - 26

TRẬN CHIẾN MẬU DỊCH MỸ--HOA - 28

MỸ ĐỐI ĐẦU VỚI KINH TẾ TRUNG QUỐC - 32

LŨNG ĐOẠN NGOẠI HỐI - 34

ĐÓI PHÓ VỚI TÌNH HÌNH TIỀN TỆ, NHẬT HẠ LÃI SUẤT CHỈ ĐẠO XUỐNG 0% - 37

VIỆT NAM GIỮA MỸ VÀ TẦU - 39

VIỆT NAM GIỮA MỸ VÀ TẦU

VIỆT NAM : NỢ CÔNG VƯỢT NGƯỠNG 55% GDP - 42

LÃI SUẤT CAO & NGUY CƠ ĐÌNH ĐỐN SẢN XUẤT - 43

NHẬP SIÊU TỪ TRUNG QUỐC - 46

NHẬN ĐỊNH VỀ VIỆC QUẢN LÝ TÀI CHÁNH CỦA TẬP ĐOÀN QUỐC DOANH – 48

ẾM GIÁ GẠO, NÔNG DÂN VN CHỊU TRẬN - 51

LỄ HỘI HÀ NỘI VÀ LŨ LỤT MIỀN TRUNG - 54

2- KINH TE/TAI CHANH

KHỦNG HOẢNG KINH TẾ TQ ? NHỮNG YẾU TỐ CHÍNH DẪN TỚI - 55

ĐỘT BIẾN XÃ HỘI TẠI TQ VÀ VN: CHỐNG BẤT CÔNG ĐÒI CÔNG LÝ - 64

ẤN ĐỘ: CƯỜNG QUỐC KINH TẾ TƯƠNG LAI – 80

NHỮNG BƯỚC ĐẦU CỦA CUBA TRÊN ĐƯỜNG DÂN CHỦ HÓA KINH TẾ - 88

PHẢI DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN HIỆN HÀNH ĐỂ GIẢI THOÁT DÂN TỘC - 89

2- PHONG TRAO DAU TRANH

ĐỘT BIẾN QUẦN CHÚNG MỚI CHẤM DỨT ĐƯỢC CƠ CHẾ CSVN - 105

Mặt trận Diệt trừ Tham nhũng, Lãng phí:

DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN VÌ TƯƠNG LAI KINH TẾ ĐẤT NƯỚC – 112

Mặt trận Kinh tế/Tài chánh của Dân nghèo:

BẮT GIỮ DÂN OAN TẠI VƯỜN HOA MAI XUÂN THƯỞNG - 117

Tòan Dân trị lũ bán nước, đuổi quân xâm lăng:

NHÌN GƯƠNG TỔ TIÊN - 119

SÁCH LƯỢC CHIẾM BIỂN ĐÔNG CỦA TQ VÀ LUẬT QUỐC TẾ - 120

2- NHAN QUYEN/DAN CHU

HIẾN PHÁP VÀ NHÂN QUYỀN - 125

2- LUC LUONG TON GIAO

HỌP HỘI ĐỒNG GMVN 2010 : MỘT THÓNG NHÌN NGHỊ TRÌNH - 127

CHỐNG LẠI TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM LÀ TÒNG PHẠM VỚI TỘI ÁC CSVN - 130

2- TOT DAO DEP DOI

Suy niệm Phúc Am:

MỘT TRONG MƯỜI NGƯỜI BỆNH HỦI ĐƯỢC CHỮA KHỎI

LIỀN QUAY LẠI VÀ LỚN TIẾNG TÔN VINH CHÚA - 134

2- LAP TRUONG DAU TRANH

LẬP TRƯỜNG ĐẤU TRANH VÀ NỘI BỘ TỰ DÂN – 139
VietTUDAN ------------------------------------------------------------------------ QUAN DIEM

GIAN LẬN CỦA TRUNG QUỐC TẠO

CĂNG THẲNG TIỀN TỆ/ THƯƠNG MẠI THẾ GIỚI
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 07.10.2010

Web: http://vietTUDAN.net


Từ khi Trung quốc nhập Tổ Chức Mậu Dịch Thế Giới (OMC/WTO), tình hình mậu dịch có những căng thẳng vì sự cạnh tranh của Trung quốc có những gian lận. Thương hiệu “Made in China“ đi xuống vì phẩm chất hàng hóa gian lận. Về giá cả cạnh tranh, Trung quốc cũng xử dụng những thủ đoạn hạ giá thành bất chính. Những đối tác Thương mại chính trở thành bất bình. Chứng cớ là Thông Tấn AFP, đánh đi từ Geneva ngày 26.09.2010 viết rằng Trung quốc là nuớc bị khiếu nại nhiều nhất:
«Sur les douze plaintes déposées depuis janvier auprès de l'Organe de règlement des différends de l'Organisation mondiale du commerce, quatre impliquent la Chine dont trois l'accusent notamment de pratiquer des droits de douane prohibitifs restreignant l'accès à son marché aux exportateurs mondiaux. »
(Trên 12 khiếu nại từ tháng giêng gửi tới Cơ quan giải quyết những sai biệt của Tổ Chức Mậu Dịch Thế Giới, thì có 4 liên hệ đến Trung quốc trong đó có 3 đơn tố cáo Trung quốc thi hành quan thuế nhằm cấm cản những nhà xuất cảng thế giới vào thị trường của nước này.)

Trung quốc đã xử dụng những gian lận nào ?
Có ba thứ gian lận, hay thủ đoạn ác độc sau đây :
=> Xử dụng độc tài bóc lột lao động
Chính Tổ chức Lao Động Quốc tế đã nhiều lần lên tiếng tố cáo về điểm này. Wei JINGSHENG viết:
FOXCONN SUICIDES: capitalism and Marxism treat people like animals. The dictatorship of the Communist Party is exactly responsible for creating such an environment of lacking natural enemies. The capitalists are transformed into devils in that dictatorial environment.” (New York (AsiaNews) 05/31/2010)
(NHỮNG VỤ TỰ TỬ TẠI FOXCONN: Tư bản và Mác-xit đối xử con người như súc vật. Sự độc tài của đảng Cộng sản chính là trách nhiệm tạo ra một môi trường như vậy thiếu những kẻ thù tự nhiên. Những người tư bản trở thành những ác quỷ trong môi trường đó.)
Một số những Tập đoàn Sản xuất Tư bản từ những nước tiền tiến đã ích kỷ lợi dụng hai phía để kiếm lợi nhuận lớn: (i) Một mặt, chuyển sản xuất sang Trung quốc để tham gia với độc tài để bóc lột nhân công, sản xuất hàng hóa với giá thành rất rẻ; (ii) Mặt khác, lợi dụng mãi lực cao tại những nước tiền tiến để bán hàng hóa với giá cao.
Tình trạng ích kỷ cấu kết này tự nó sẽ không lâu bền vì Trung quốc cũng như một số Tập đoàn Sản xuất nước ngoài tại Trung quốc chỉ nhằm khai thác mãi lực của những nước khác. Sự chao động lúc này tại những nước tiền tiến là chính những Tập đoàn Sản xuất đã bóc lột mãi lực tại xứ sở họ. Thất nghiệp tại Hoa kỳ và Liên Aâu tăng và mãi lực xuống sẽ làm cho chính việc sản xuất từ Trung quốc phải giảm.
=> Không tạo mãi lực nội địa
Những nước tiền tiến đối tác Kinh tế với Trung quốc đã nhấn mạnh rất nhiều rằng Trung quốc phải phân phối lợi nhuận sản xuất cân bằng cho mọi thành phần sản xuất, như vậy mãi lực dân chúng trong nước mới tăng để đưa đến hai mối lợi: (i) Trung quốc có sự độc lập về Kinh tế và (ii) Những đối tác với Trung quốc mới có thể bán hàng hóa. Trung quốc đã không làm điều này và chỉ dồn lợi tức sản xuất cho một nhóm người. Nền Kinh tế và việc đối tác Thương mại như vậy sẽ không lâu bền.
Thực vậy, phía Sản xuất, nếu muốn sống bền vững và lâu dài, thì chính mình phải tạo mãi lực cho phía Tiêu thụ. Henry FORD đã nói rất rõ trong câu: “Tôi trả lương hậu cho Công nhân để họ mua những xe hơi mà tôi sản xuất “. Oâng Tổ của Marketing KOTLER đã định nghĩa về Marketing như sau: “Marketing là việc phân phối kết quả quân bình lợi tức cho cả hai phía Sản xuất và Tiêu thụ “.
Ký giả Wei GU viết trong Le Monde 09.09.2010, trang 16: “La Chine doit remettre en cause la trop forte concentration des ressources et laisser une plus grande part du gateau au peuple “ (Trung quốc phải đặt lại việc tập trung quá mạnh những nguồn lợi và để một phần lớn của đồng bánh cho dân chúng)
=> Hạ thấp tỷ giá tiền Yuan để hỗ trợ Xuất cảng và hạn chế Nhập cảng
Đồng Nhân Dân Tệ móc chặt lấy đồng Đo-la, tiền thanh khoản 80% Thương mại Thế giới. Trung quốc đã độc đoán hạ thấp tỷ giá đồng Yuan đối với Đo-la để làm lợi thế cạnh tranh bất chính:


  1. Về xuất cảng, với sự bóc lột nhân công, giá thành đã rẻ, Trung quốc còn hạ tỷ giá đồng Yuan để làm cho giá hàng xuất cảng rẻ thêm nữa;




  1. (ii) Về nhập cảng, tỷ giá đồng Yuan hạ đối với Đo-la, như vậy hàng nhập cảng trả bằng Đo-la sẽ cao hẳn lên để dân chúng ít tiêu thụ hàng ngoại.


Đây là việc gian lận xử dụng tỷ giá đồng tiền để cạnh tranh, chứ không phải là sự cạnh tranh chính đáng Kinh tế.

Tạo những căng thẳng bất bình của Thế giới
Những gian lận, thủ đoạn Thương mại, Tiền tệ của Trung quốc không phải chỉ gây những xung động tình cảm bất bình, mà đang tác hại thực sự đến quyền lợi thực tế về Kinh tế cho những nước khác đối tác Kinh tế với Trung quốc.
Những nước đối tác này thấy rõ rệt bằng con số cán cân mậu dịch với Trung quốc hạ xuống thất lợi cho mình. Điều quan trọng hơn cả là mức độ thất nghiệp của những nước đối tác, nhất là Hoa kỳ và Liên Aâu mỗi ngày mỗi tăng.
Việc giữ độc đoán tỷ giá đồng Yuan thấp đối với Đo-la , nghĩa là Tiền những nước khác cao khi đối tác Thương mại, đã làm thiệt hại việc xuất cảng hàng hóa của những nước khác, không phải chỉ cho Hoa kỳ và Liên Aâu, mà còn cho Nhật và những nước đang phát triển trong khối G20.
Người ta chứng kiến trong thời gian gần đây một số lớn những nước làm việc cho xuất cảng đã phải xử dụng Ngân Hàng Trung ương để can thiệp vào Thị trường Tiền tệ nhằm hạ giá đồng tiền của mình. Trung quốc là cái cớ đang làm xáo trộn hệ thống Tiền tệ Quốc tế. Nhiều Chuyên viên đã gọi đây là Chiến tranh Tiền tệ và đòi hỏi một cuộc giải quyết chung. Các nước sau đây đã phải xử dụng Ngân Hàng Trung ương can thiệp vào giá cả Tiền tệ của họ: Nhật, Nam Hàn, Uùc, Mã Lai, Tân Gia Ba, Aán Độ, Ba Tây.
Quốc Hội Mỹ đã chấp thuận Dự Luật Thương mại nhằm áp lực lên Trung quốc về việc phải nâng cao tỷ giá đồng Yuan. Trong cuộc Họp Thượng đỉnh Aâu-Á vừa rồi tại Bruxelles, Liên Aâu cũng đòi hỏi Trung quốc phải tăng tỷ giá đồng Yuan.
Một nước xa xôi với Trung quốc, Ba Tây, cũng nổi xùng. Bộ trưởng Tài chánh Ba Tây, Oâng Guido MANTEGA, đã tức giận tuần vừ rồi:
Nous assistons à une guerre internationale des monnaies. C’est une vraie menace pour nous, car cela affaiblit notre compétitivité « (Theo Báo Le Temps Thụy sĩ 07.10.2010, page 3)
(Chúng ta phải chứng kiến một cuộc chiến tranh quốc tế về Tiền tệ, Đó là sự đe dọa thực sự cho chúng ta bởi vì nó sẽ làm giảm sự cạnh tranh của chúng ta).
Chỉ cần đọc những đầu đề các bài báo quốc tế chỉ trong hai ngày 06-07.10.2010, chúng ta cũng nhận thấy tầm căng thẳng của vấn đề Tiền tệ này gây ra bởi Trung quốc:
* Le Temps (Suisse) 07.10.2010, p.1:

L’AVENIR DE L’ECONOMIE MONDIALE SE JOUE DANS LE CHOC DES MONNAIES
* The Wall Street Journal 07.10.2010, p.7:

CHIAN, U.S. STEP UP FIGHT OVER CURRENCY
* Financial Times 07.10.2010, p.1:

CHINA HITS OUT ON RENMINBI
* Le Temps (Suisse) 06.10.2010, p. 13:

EN ASIE, LA GRANDE PEUR DE LA CHINE
* The Wall Street Journal 06.10.2010, p.4 :

EU TECH FIRM, UNIONS RAISE CRY OVER CHEAP CHINESE EXPORTS
* The Wall Street Journal 06.10.2010, p.4 :

EU PRESSES BEIJING TO LET YUAN STRENGTHEN
* Financial Times 06.10.2010, p.13:

HOW TO FIGHT THE CURRENCY WARS WITH A STUBBORN CHINA
* Le Monde 06.10.2010, p.1:

L’EUROPE ET LES PAYS D’ASIE S’AFFRONTENT SUR LES MONNAIES
Chúng tôi sẽ viết dài về cuộc « CHIẾN TRANH TIỀN TỆ « này.

Thái độ của Trung quốc như thế nào ?
Từ tháng 6/2010, Trung quốc đã đưa ra một Chương trình tăng tỷ giá đồng Nhân Dân Tệ. Nhưng đó lại là một Chương trình mang tính cách đánh lừa gian manh. Trung quốc tuyên bố để đồng Yuan « uyển chuyển « , nhưng lại cho sự uyển chuyển ấy trong một cái ống. Đường kính của cái ống hẹp hay rộng là do sự quyết định độc đoán của Chính trị Trung quốc. Nó giống như Tự do trong một Nhà Tù hay con rắn phải chui vào cái ống và chỉ được cựa quậy trong cái ống.
Người ta nói là Trung quốc ương ngạnh, mặc dầu rất sợ tình trạng Che Chở Kinh tế hay những Biện Pháp Che Chở Thương mại không giá biểu (Mesures non-tarifaires du Protectionnisme) khi mà tính ương ngạnh tiếp tục làm thiệt hại các nước khác.
Thực ra, chưa chắc đã phải là tính ương ngạnh của Trung quốc, mà có những lý do nội tại liên quan đến quyền hành độc tài Chính trị mà những Lãnh đạo cố tình giữ lấy. Ký giả Wei GU nói rất đúng cái sự sợ sệt nội bộ này của đảng CSTQ :
« Au fur et à mesure que le Chinois moyen s’enrichit, il exigera davantage de droits politiques« (Le Monde 09.09.2010, p.16)
(Trong mức độ mà người trung bình Trung quốc giầu có lên, họ sẽ đòi hỏi nhiều hơn những quyền Chính trị)
Đảng CSTQ sợ phân phối sự giầu có cho dân chúng, nghĩa là không cho mãi lực tăng, không cho DÂN CHỦ HÓA KINH TẾ bởi vì việc dân chủ hóa Kinh tế kéo theo DÂN CHỦ HÓA CHÍNH TRỊ, nghĩa là đảng không còn giữ được độc tài Chính trị nữa để thu tóm Kinh tế vào túi riêng của mình.
Nhân cuộc Họp Thượng Đỉnh Aâu-Á tại Bruxelles tuần này và trước đòi hỏi của Liên Aâu, Oân Gia Bảo đã nói thực ra sự nguy hiểm cho chính nền Kinh tế Trung quốc và cho những xáo trộn Xã hội.
Tờ Financial Times 07.10.2010 viết ở trang nhất như sau, nếu Trung quốc phải tăng mạnh tỷ giá đồng Yuan đối với Đo-la :
« Many of our exporting companies would have to close down, migrant workers would have to return to their villages. If China saw social and economic turbulence, then it would be a disaster for the world”
(Nhiều công ty xuất cảng của chúng tôi có lẽ phải đóng cửa, những thợ thuyền du mục phải trở về làng. Nếu Trung quốc gặp xáo trộn xã hội và kinh tế như vậy, thì đó là việc thảm họa cho cho thế giới).
Oân Gia Bảo nói thảm họa cho thế giới. Thực ra đó là thảm họa cho Trung quốc. Chính việc gian manh cố thủ giữ tỷ giá đồng Yuan thấp mới đang gây thảm họa cho Hoa kỳ, Liên Aâu và những quốc gia đang phát triển như chúng tôi vừa liệt kê ở phần trên.
Thất nghiệp tại Hoa kỳ và Liên Aâu tăng mỗi ngày. Đó là thảm họa. Oâng Gia Bảo không muốn Trung quốc có thảm họa, nhưng đang làm thảm họa cho thế giới vì tỷ giá đồng Yuan.
Thực ra tăng tỷ giá đồng Yuan, tăng mãi lực cho dân chúng, đừng thu tiền vào túi riêng của nhóm đảng, đó là thảm họa cho đảng Cộng sản độc tài bóc lột.
Sự sợ sệt mất quyền Chính trị và Kinh tế này đã được Ký giả LEE phân tích như một lý do chính để CSTQ cố thủ giá đồng Yuan thấp. Theo ông Ký giả LEE, phản ứng với cuộc khủng hoảng tài chánh thế giới, Bắc Kinh đã ủng hộ các doanh nghiệp quốc doanh. Trong thời gian 2008-2009, từ 80% tới 90% số tiền kích thích kinh tế và vay mượn ngân hàng là được đưa vào các cơ sở kinh tế nhà nước, theo thống kê chính thức được tờ Australian Financial Review phân tích năm 2009. Trong khi đó, mảng kinh tế tư nhân bị thu nhỏ dần. Mà trong khi đó, chính các cơ sở tư nhân mới là nơi tạo ra nhiều việc làm nhất – hiệu quả gấp đôi các cơ sở nhà nước, theo phân tích của Hàn Lâm Viện Khoa Học Xã Hội Trung Quốc.
Vì vậy, nếu thả nổi đồng tiền, Bắc Kinh sẽ phải bù lại nạn thất nghiệp bằng cách đẩy mạnh kinh tế tư nhân. Điều này sẽ dẫn đến đảng Cộng Sản mất quyền lực kinh tế.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 07.10.2010

Web: http://vietTUDAN.net

VietTUDAN ------------------------------------------------------------ THOI SU/THONG TIN
KINH TẾ TRUNG QUỐC:

GIAN LẬN QUỐC TẾ, BÓC LỘT QUỐC NỘI
Văn Ngọc

Trong khi dư luận quần chúng, cùng các kênh thông tin và truyền thông ở phương Tây lại không ngớt lời ca ngợi những cái hay, cái giỏi của đất nước này về mọi mặt thì hai tác giả Pierre Cohen và Luc Richard xuất thân là nhà báo và nhà văn đã từng sống ở Trung Quốc và biết tiếng quan thoại, hiểu biết rộng về kinh tế, với cặp mắt quan sát sắc sảo của mình, họ đã đi vào từng ngóc ngách của đời sống xã hội Trung Quốc để tìm hiểu một thực tế vô cùng tế nhị và phức tạp để viết một cuốn «La Chine sera-t-elle notre cauchemar?» (Ed. Mille et Une Nuit – Paris 2005, tái bản 5-2008) đầy ắp thông tin và dày công phân tích nhằm chỉ ra những khuyết tật trong mô hình phát triển hiện nay của Trung Quốc.


Người ta có thể nghĩ rằng, trước hết hai tác giả này muốn nói lên một sự thật, một thực tế, mà trong nhiều năm ở phương Tây, báo chí, cùng các cơ quan truyền thông và một số người có chức quyền vẫn cố tình che giấu, hoặc tô hồng, vì dẫu sao, người ta cũng cần cái thị trường khổng lồ này trong một nền kinh tế toàn cầu hoá.
Cũng có thể, do một bản năng tự nhiên, hay một tinh thần dân tộc chủ nghĩa nào đó, các tác giả muốn vạch ra những yếu kém của mô hình phát triển kinh tế và xã hội của Trung Quốc, để cảnh báo các xã hội phương Tây.
Cũng có thể, họ còn có một tầm nhìn rộng hơn nữa, một tầm nhìn có tính chấtchiến lược, ở qui mô toàn cầu.
Nhưng cũng có thể, đó chỉ là do một sự thôi thúc nội tâm có tính chất đạo lý, vìsự thật, vì hạnh phúc của con người, và tương lai chung của cả loài người?
Tác phẩm được viết như một thiên phóng sự, một nhân chứng. Nó không chỉ nêu lên những hoàn cảnh cụ thể, có thật, nói lên những điều mà những con số thống kê không thể nói lên hết được, mà còn truyền được tới người đọc một dòng suy nghĩ, một nỗi lo âu, một lời cảnh báo.

1/ Nạn thất nghiệp ở thành thị
Từ những năm 90 của thế kỷ trước, với những bước đầu của quá trình toàn cầu hoá, hàng loạt các xí nghiệp quốc doanh TQ bị dẹp bỏ, nhường chỗ cho các xí nghiệp tư nhân. Hàng triệu công nhân bị sa thải. Năm 1998, chỉ riêng trong khâu dệt may, có 660.000 người bị rơi vào hoàn cảnh này; trong lãnh vực dầu khí, 1 triệu người. Các nhà máy cũ nhường chỗ cho các nhà máy mới do nước ngoài đầu tư xây dựng. Công nhân quá 35 tuổi không được nhận vào xưởng làm việc nữa. Một ngày công không phải là 8, 9 giờ, mà là 11, 12 giờ. Công nhân bị sa thải được gọi là xiagang (“hạ cương”, từ được tạo ra để làm nhẹ bớt cái ý bị đuổi việc – cương đây là cương vị).
Chủ trương dẹp bỏ các xí nghiệp quốc doanh thực ra đã bắt đầu được thực hiện ngay từ những năm 80 và do chính quyền địa phương chịu trách nhiệm quản lý. Sự kiện này diễn ra cùng một lúc với việc Đặng Tiểu Bình cho thực hiện chính sách phân quyền về các địa phương. Cũng là một công đôi việc, tránh cho Trung ương khỏi mang tiếng! Nhưng cũng từ đó, nạn tham nhũng lan tràn về các địa phương.
Theo một cuộc điều tra gần đây của Nhà nước, thu nhập bình quân của những người giàu có nhất ở thành thị, lớn hơn gấp 12 lần thu nhập của những người nghèo; 10% nhà có của ở thành thị, chiếm 45% tổng số tài sản, trong khi 10% những người nghèo nhất chỉ chiếm có 1,4% số tài sản này.
Ở các thành phố lớn vùng đông-bắc, nạn thất nghiệp chiếm từ 20 % tới 30% dân số. Ở Phong Đô, một thành phố mới được xây dựng lại một cách rất hoành tráng ở bờ nam sông Dương Tử, gần đập thuỷ điện Tam Hiệp, tỷ lệ này lên tới 60, 70%, vì trên thực tế, đây là một thành phố chết, hoàn toàn thiếu vắng mọi hoạt động kinh tế.
50 năm sau “Bước nhảy vọt” (1958) - một sai lầm về đường lối công nghiệp hoá, đã khiến hàng mấy chục triệu nông dân bị chết oan (nạn đói những năm 1959-1961) – các nhà lãnh đạo địa phương Trung Quốc vẫn còn nghĩ rằng, chỉ cần hô hào, động viên bằng lời nói, là có ngay những người hăng hái đầu tư.

Điều nghịch lý, là một đất nước có nhiều người thất nghiệp nhất, lại là nơi có nhiều khách nước ngoài đầu tư nhất, và cũng là nơi mà các doanh nghiệp phương Tây chịu di dời cơ sở sản xuất của họ đến nhất. Lý do đơn giản, là vì ở đây họ tìm được nhân công rẻ nhất [Tiền công lao động của một người thợ máy Trung Quốc (0,6USD/giờ) rẻ gấp 23 lần tiền công của một người thợ máy Pháp (17USD), và gấp 40 lần một người thợ Đức (24USD)] !


Vấn đề thất nghiệp được tóm gọn lại trong một phương trình đơn giản: năm 2004, số người thất nghiệp là 14 triệu, thêm vào đó là 10 triệu người từ nông thôn đổ ra thành thị kiếm sống hàng năm (năm 2005, con số này lên đến 13 triệu người). Để đáp ứng nhu cầu, phải cung cấp 24 triệu công ăn việc làm cho những người này, điều mà cho đến nay các giới hữu trách mới chỉ bảo đảm được có một phần ba mà thôi.
Điều nghịch lý, là một đất nước có nhiều người thất nghiệp nhất, lại là nơi có nhiều khách nước ngoài đầu tư nhất, và cũng là nơi mà các doanh nghiệp phương tây chịu di dời cơ sở sản xuất của họ đến nhất. Lý do đơn giản, là vì ở đây họ tìm được nhân công rẻ nhất [Tiền công lao động của một người thợ máy Trung Quốc (0,6U SD/giờ) rẻ gấp 23 lần tiền công của một người thợ máy Pháp (17USD), và gấp 40 lần một người thợ Đức (24USD)] !

2/ Nạn thất nghiệp ở nông thôn
(mingong = “dân công”, từ mới để chỉ những người thất nghiệp từ nông thôn đổ lên thành thị kiếm sống, và thường tụ tập ở các chợ lao động (“chợ người”), hay ngay trên hè phố – từ này khác với từ dân công trong tiếng Việt, được dùng trong thời kỳ chiến tranh ở Việt Nam):
Hiện nay, Trung Quốc có dân số trên 1,3 tỷ người, mà hai phần ba là nông dân, tức là số nông dân có tới 900 triệu người, trong số đó 600 triệu sống bằng nghề trồng trọt, trên những mảnh ruộng nhỏ li ti.
Năm 1978, Trung Quốc phát động phong trào hiện đại hoá nông thôn, bãi bỏ chính sách tập thể hoá. Người nông dân được phát ruộng, phát đất để trồng trọt, được đem nông phẩm ra chợ bán tự do. Ngay từ năm 1980, đời sống của người nông dân có những bước biến chuyển. Nhưng đến khoảng năm 1990, không thấy người ta bàn bạc, đả động gì đến nông thôn nữa, mà chỉ chú trọng đến sự phát triển của các đô thị, của các mặt hàng công nghiệp xuất khẩu, và đương nhiên là đến quá trình toàn cầu hoá.
Năm 2004, người ta được thống kê cho biết rằng số dân nghèo đến mức tối đa (tính theo tiêu chuẩn: dưới 75USD/người/năm), lần đầu tiên đã tăng lên sau 25 năm, và đa số những người này là nông dân.
Một vài thí dụ cho thấy sự nghèo khổ tột cùng của họ. Một cậu học sinh trung học ở một huyện lị kia, vì không có tiền để trả tiền học, đã lao mình xuống gầm xe lửa tự tử. Trước đó một hôm, ông đốc trường đã không cho phép cậu thi lên lớp, và bảo rằng: “Không có tiền, không được học”.
Vào mùa xuân năm 2005, đã nổ ra những vụ tranh giành đất đai giữa nông dân và các quan chức địa phương, cũng như đã có những cuộc biểu tình của nông dân chống việc các nhà hữu trách đã để cho các chất thải công nghiệp làm ô nhiễm môi trường của mình.
Như vậy, là sau một thời gian ngắn ngủi, làm ăn bắt đầu khấm khá trở lại vào những năm 80, tình hình nông thôn lại một lần nữa xuống cấp: thuế má ngày càng nhiều, chi phí sản xuất tăng, học phí cho con cái tăng, các dịch vụ y tế thiếu thốn, môi trường bị ô nhiễm, nạn thất nghiệp tràn lan.

Nếu kể cả những dịch vụ mà người dân đô thị còn được hưởng thêm, thì thu nhập của người dân đô thị bằng sáu lần thu nhập của người dân nông thôn. Khoảng hơn 10% nông dân sống với non 625 nhân dân tệ mỗi năm (62Euro/năm). Mức sống này còn kém hơn cả mức sống bần cùng nhất, theo tiêu chuẩn quốc tế. 11% dân số Trung Quốc thiếu ăn, trong số đó đa số là nông dân.


Hố sâu giữa đô thị và nông thôn ngày càng lớn. Nếu kể cả những dịch vụ mà người dân đô thị còn được hưởng thêm, thì thu nhập của người dân đô thị bằng sáu lần thu nhập của người dân nông thôn. Khoảng hơn 10% nông dân sống với non 625 nhân dân tệ mỗi năm (62Euro/năm). Mức sống này còn kém hơn cả mức sống bần cùng nhất, theo tiêu chuẩn quốc tế. 11% dân số Trung Quốc thiếu ăn, trong số đó đa số là nông dân.
Nếu tính theo tiêu chuẩn đầu người, mỗi nông dân phải có được 0,66 ha đất nông nghiệp mới có thể làm ăn sinh sống được ở nông thôn. Con tính đơn giản này cho thấy nông thôn Trung Quốc thừa 170 triệu người. Thừa người ở nông thôn, thì người ta chỉ còn cách kéo nhau lên thành thị làm dân công.
Dân công không phải là một người vừa là nông dân, vừa là công nhân. Họ không là gì cụ thể cả. Họ không phải là nông dân, mà cũng không phải là công nhân. Họ làm công nhật, không có hợp đồng, không có bảo hiểm xã hội, hôm trước hôm sau có thể bị đuổi, mà không kêu ca được với ai. Họ bị cấm không được phép làm một số nghề (danh sách các nghề bị cấm năm 1996, tại Bắc Kinh, là 15 nghề, đến năm 2000 con số này lên tới hơn 100). Một ngày lao động của họ có khi là 10, 12 tiếng, có khi là 15 tiếng. Họ không có quyền hưởng luật lao động. Một dân công muốn có được một chỗ làm việc, phải « mua » các giấy tờ, thủ tục hành chính, với giá 640 nhân dân tệ, bằng 2 tháng lương. Chế độ « hộ khẩu » được áp dụng chặt chẽ đối với họ.
Mặc dầu vậy, với giá nhân công rẻ mạt, họ đã « được » khai thác có hiệu quả trong các ngành công nghệ xuất khẩu, nơi mà TQ phá kỷ lục về giá thành sản phẩm.
Dân công là những người bị đánh thuế nhiều nhất và cũng là những người bị khinh rẻ nhất ở các đô thị. Một cặp vợ chồng dân công, lương tháng mỗi người khoảng 800 nhân dân tệ (80Eu ro), phải trả mỗi tam cá nguyệt 400 nhân dân tệ (40Euro) cho trường học của đứa con, nhiều hơn cả những người dân thành phố cư ngụ tại chỗ.

Dân công là những người bị đánh thuế nhiều nhất và cũng là những người bị khinh rẻ nhất ở các đô thị. Một cặp vợ chồng dân công, lương tháng mỗi người khoảng 800nhân dân tệ (80Euro), phải trả mỗi tam cá nguyệt 400 nhân dân tệ (40Euro) cho trường học của đứa con, nhiều hơn cả những người dân thành phố cư ngụ tại chỗ.


Nhà nước TQ dự kiến, trong vòng 20 năm, giảm số nông dân xuống chỉ còn 30% số người lao động của cả nước. Dự kiến này xem ra không thực tế lắm, vì nếu như vậy thì phải chấp nhận hàng năm sẽ có tới 26 triệu nông dân kéo nhau lên thành thị sinh sống, trong khi lúc này chỉ có từ 10 đến 13 triệu. Dẫu sao, dòng thác dân công – mà người ta ước lượng khoảng từ 150 đến 200 triệu – vẫn sẽ đổ vào các thành thị, và giá nhân công nhờ đó sẽ giữ được ngày một rẻ.
Không những nông thôn thiếu đất trồng trọt, mà diện tích đất nông nghiệp ngày càng bị thu hẹp lại bởi những xí nghiệp, nhà máy, được di dời về đây. Trung Quốc trở thành một trong những quốc gia ô nhiễm nhất thế giới. 190 triệu nông dân sống trong một môi trường không lành mạnh, nước sông, nước hồ phần lớn đều bị ô nhiễm.


  1   2   3   4   5   6   7   8   9   ...   15


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương