Vụ án thứ nhất: Kẻ giết người theo số Tiết tử S. C. I. thành lập



tải về 1.11 Mb.
trang8/12
Chuyển đổi dữ liệu07.06.2018
Kích1.11 Mb.
1   ...   4   5   6   7   8   9   10   11   12
Bao Chửng trầm mặc một hồi, nói: "Hắn chính là dùng thanh âm giết chết những người đó, nếu hắn không thể nói chuyện, căn bản không có gì nguy hiểm." Nói, rồi mở một cánh cửa kính trên bức tường kính, đưa hai người đi vào phòng quan sát nằm giữa tấm kính và phòng giam.
Tấm kính thủy tinh kia quả nhiên là kính cách âm, tiếng động thình lình phát ra, quấy nhiễu người đang chuyên tâm vẽ tranh. Người nọ quay đầu, nhìn ba người.
Hắn là một người có làn da trắng nõn, ngũ quan nhu hòa, mang vẻ lịch sự tao nhã. Có lẽ quanh năm không tiếp xúc với ánh nắng mặt trời, làn da hắn trắng bệch, hắn trông có vẻ còn rất trẻ, hoàn toàn không có bộ dáng của một người bốn mươi tuổi.
Ánh mắt quét qua từng người, trên mặt hoàn toàn không có biểu tình, nhìn không ra hắn đang nghĩ gì, đôi mắt tĩnh như mặt nước, không hề gợn sóng.
Thấy Bao Chửng, đảo qua, không có phản ứng.
Sau đó nhìn qua Bạch Ngọc Đường, hắn thoáng nghiêng đầu, như là đang tự hỏi.
Sau cùng nhìn vào Triển Chiêu. Hắn như phát hiện có gì đó mới mẻ thú vị, ánh mắt dán chặt vào Triển Chiêu.
"Triệu Tước, tôi đem bọn nhỏ tới thăm cậu." Bao Chửng nói, "Con của Duẫn Văn và Khải Thiên."
Triệu Tước buông giấy bút trên tay, hắn đứng dậy, hướng cửa phòng giam đi tới, mắt vẫn chăm chú nhìn Triển Chiêu.
Triển Chiêu cũng chăm chú nhìn lại hắn, cảm giác rất khác thường, anh nghĩ, hành động của Triệu Tước, đặc biệt là vẻ mặt, không giống như bị bệnh, mà là bị điên, hay có thể nói là đã mất đi ý thức bản thân...
Lúc này, Triệu Tước đã chạy tới trước cửa phòng, hắn run rẩy vươn tay ra, tựa như muốn sờ mặt Triển Chiêu...
"Chát!"
Trong nháy mắt tay của Triệu Tước chạm vào mặt Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường gạt tay hắn ra.
"Cạch" một tiếng, một con dao khéo léo giấu trong cây bút chì rơi trên mặt đất, trên ngón tay của Triệu Tước, xuất hiện một vết máu.
"Ai bảo hắn không nguy hiểm?" Bạch Ngọc Đường nhìn chằm chằm Triệu Tước, kéo Triển Chiêu ra sau mình.
Nhìn ngón tay dính máu của mình, Triệu Tước ngẩng đầu liếc Bạch Ngọc Đường, tựa như có chút oán trách.
Hắn xoay người quay trở lại ngồi trên cái ghế giữa phòng, cẩn thận liếm vết thương của mình.
"Hắn vì sao phải nổ súng bắn anh cháu?" Bạch Ngọc Đường hỏi Bao Chửng đứng bên cạnh.
"......" Bao Chửng trầm mặc, "Giết người diệt khẩu."
"Có ý gì?" Bạch Ngọc Đường không hiểu.
"Người đầu tiên phát hiện hung thủ là hắn, chính là anh trai cậu!"
......!......
"Đáng tiếc..." Bao Chửng bổ sung, " Anh trai cậu sau đó cái gì cũng không nhớ được."
Triệu Tước cầm lấy giấy bút, bắt đầu phác tranh.
"Đi thôi." Bao Chửng xoay người, gọi cả hai rời đi.
Bạch Ngọc Đường nhìn chăm chú nhất cử nhất động của Triệu Tước, trong lòng bỗng nổi lên chán ghét, xoay người bước nhanh ra ngoài.
Triển Chiêu đi sau cùng, anh vẫn đang quan sát hành động của Triệu Tước, những bức tranh này, dao giấu trong bút... Giữa lúc anh muốn đi ra thì Triệu Tước quay đầu, cười khẽ với anh, rồi giơ một ngón tay lên đặt trên môi, làm động tác "Xuỵt!"......
Ba người đi ra phòng quan sát, Triển Chiêu kéo Bao Chửng: "Cháu muốn nhìn báo cáo bệnh lý của Triệu Tước."
Bao Chửng gật đầu: "Có thể, nhưng hai cậu cũng cần chú tâm vào vụ án, tốt nhất là tránh xa Triệu Tước ra."
............
Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đều trầm mặc, tình huống hiện tại của Triệu Tước, căn bản là không có khả năng đi ra ám thị cho người khác, có lẽ việc đánh số người chết, cùng vụ án giết người theo số này đơn giản chỉ là bắt chước cách gây án?
Thật vất vả mới thấy một ít manh mối lộ ra, thế mà bây giờ lại trở nên rối mù.
............
Trong phòng nghiên cứu bệnh lý, Triển Chiêu chăm chú nhìn báo cáo bệnh của Triệu Tước.
Bạch Ngọc Đường một bên cúi đầu trầm tư.
Bao Chửng ngoài hành lang hút thuốc, hết điếu này đến điếu khác.
Hơn nửa ngày, Triển Chiêu đột nhiên nhẹ nhàng "A?" một tiếng.
"Phát hiện gì sao?" Bạch Ngọc Đường lập tức đến bên cạnh.
Triển Chiêu chỉ vào một chuỗi tên cho anh thấy: "Đây là danh sách các chuyên gia năm đó chứng minh Triệu Tước bị chứng rối loạn tâm thần không bị kiểm soát."
Người đứng đầu danh sách tên "Hứa Ngạn Cần".
"Hứa Ngạn Cần?" Bạch Ngọc Đường cả kinh, "Chính là giáo sư Hứa kia à?"
Triển Chiêu gật đầu, "Nếu không có những chuyên gia này ra chứng minh, Triệu Tước chắn chắn sẽ bị phán tử hình."
"Miêu Nhi!" Trong mắt Bạch Ngọc Đường hiện lên một tia hưng phấn, "Có liên quan đến vụ án!"
Triển Chiêu đã quen nhìn nét mặt này của Bạch Ngọc Đường, mỗi lần có manh mối, anh đều như vậy. Quay đầu lại nhìn Bao Chửng ngoài cửa, Triển Chiêu kéo Bạch Ngọc Đường ra chỗ khác, nhỏ giọng nói: "Triệu Tước kia không có điên! Hắn đang giả vờ!"
"Làm sao cậu biết?" Bạch Ngọc Đường mở to mắt, hạ giọng hỏi.
"Bức tranh này!" Triển Chiêu thấp giọng giải thích, "Hành động của hắn đóng rất đạt, nhưng những bức tranh rớt trên đất được vẽ trong những đoạn thời gian khác nhau, tranh ở dưới cùng được vẽ rất đẹp, tranh ở phía trên chỉ được coi là được, càng lên trên, nét vẽ càng lộn xộn."
Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, "Cậu nói là hắn đang âm mưu kế hoạch gì đó, mà gần đây, hắn càng ngày càng nôn nóng?"
"Đúng hơn là càng ngày càng kích động." Triển Chiêu nói, có hơi chút cúi đầu.
"Làm sao vậy? Miêu Nhi, cậu có ý gì?" Bạch Ngọc Đường hỏi: "Cậu không muốn Bao cục trưởng biết chuyện này?"
Triển Chiêu do dự: "Tôi nghĩ Triệu Tước khá nguy hiểm, tôi sợ hắn đã có kế hoạch cho tất cả, vạn nhất kéo cả Bao cục trưởng vào..."
Bạch Ngọc Đường vỗ nhẹ vai anh: "Tôi cũng nghĩ vậy, chúng ta tự mình thôi! Bước tiếp theo cậu muốn làm gì?"
Cắn môi, Triển Chiêu như hạ quyết tâm, nói: "Tôi nghĩ... muốn anh hai cậu gặp Triệu Tước."
"......" Bạch Ngọc Đường sửng sốt, "Ý cậu là..."
"Hành động và biểu hiện của hắn còn quá ít, tôi muốn có thêm chi tiết để đoán ý đồ của hắn."
Bạch Ngọc Đường gật đầu: "Mà anh hai chính là người tốt nhất có thể làm hắn kích thích."
Triển Chiêu gật đầu, "Anh hai cậu cũng không phải là chán ghét nhớ lại chuyện cũ... Tôi định thôi miên anh ấy."
Bạch Ngọc Đường vừa định đồng ý, đột nhiên vỗ đùi cái đét, hét to một tiếng: "Không xong!"
Hai người vốn đang ghé tai thì thầm với nhau, Bạch Ngọc Đường tự nhiên rống lên, Triển Chiêu kinh ngạc hoảng sợ, còn Bao Chửng ngoài cửa cũng giật mình đến xém chút nữa nuốt cả điếu thuốc.
"Cậu rống cái gì?!" Bao Chửng hùng hổ xông tới.
Bạch Ngọc Đường vẻ mặt như đưa đám, hỏi Triển Chiêu: "Miêu Nhi, bây giờ là mấy giờ?"
Triển Chiêu nhìn đồng hồ: "Tám giờ rưỡi."
Bạch Ngọc Đường đập đầu vào tường: "Chết rồi! Tôi bỏ quên anh hai ở S.C.I. rồi..."
Triển Chiêu cùng Bao Chửng đều im lặng, một lát sau, hai người vỗ vai bạch Ngọc Đường: "Chuẩn bị ăn đập lần thứ hai đi..."
Cửa văn phòng S.C.I. lầu 17 cục Cảnh sát.
Bạch Cẩm Đường mặt xanh đen ngồi trên hành lí, nhìn đội viên lượn qua lượn lại âm thầm trong bóng tối, hình như là đang tan tầm đi về, chính xác hơn là đang chạy trốn.
"Tiểu tử thối! Đợi lát nữa ông lột da ngươi ra!" Bạch Cẩm Đường nhìn chằm chằm cánh cửa thang máy khép chặt, niệm như niệm Phật.
Cửa phòng pháp y mở, Công Tôn mặc thường phục đi ra, quay quay chìa khóa xe, đi về phía thang máy, khóe mắt thấy Bạch Cẩm Đường, liền liếc như liếc một con chuột chết...
"Này!" Bạch Cẩm Đường đột nhiên gọi anh, "Đêm nay cho tôi ngủ ở nhà anh."
"Gì??" Vẻ mặt Công Tôn đầy khiếp sợ.
Bạch Cẩm Đường tự nhiên chỉ chỉ hành lý của mình: "Không có nhà để về!"
"A, tại sao tôi lại phải cho cậu ở?" Công Tôn buồn cười, khoanh tay đứng trước cửa thang máy nhìn anh.
"Chủ nghĩa nhân đạo!" Bạch Cẩm Đường trả lời như đấy là lẽ đương nhiên.
"Cậu có thể ra khách sạn." Công Tôn ấn nút "xuống" gọi thang máy.
"Không có tiền!" Lời lẽ hùng hồn, xách hành lý đuổi theo.
"Cậu dựa vào cái gì mà cho rằng tôi sẽ cho cậu ở?" Công Tôn tiếp tục chắn cửa thang máy không cho anh tiến.
Bạch Cẩm Đường chỉ miệng mình, rồi chỉ hai má của Công Tôn: "Quan hệ rất sâu sắc!"
Thấy mắt Công Tôn bắt đầu nổi sát khí, Bạch Cẩm Đường lại bổ sung một câu, "Trong hành lí của tôi có một chai Bordeaux đỏ 86."
...........................
Công Tôn cân nhắc một chút, buông tay.
Bạch Cẩm Đường phấn chấn vào thang máy, không chú ý tới tay kia của Công Tôn đang để đâu.
Vuốt con dao mổ sáng loáng, Công Tôn nói thầm trong lòng: "Đến chỗ vắng vẻ --- hủy thi diệt tích!"

Kẻ giết người theo số



22 - Rình mò
Nhà của Công Tôn nằm trong khu phố cao cấp trung tâm của thành phố S.
Ban đầu, Công Tôn muốn đề nghị cho Bạch Cẩm Đường ở tạm ngoài ga-ra, ai ngờ con chuột bự kia thành công xâm nhập vào nhà, cố gắng đuổi ra... không có kết quả.
Nhìn Bạch Cẩm Đường nghênh ngang ngồi trên sô pha nhà mình, Công Tôn im lặng, bắt đầu tính toán giải quyết hắn thế nào.
"Có ly không?" Bạch Cẩm Đường lấy trong hành lý ra một chai rượu nho còn nguyên trong hộp bìa cứng -- Bordeaux đỏ 86.
Công Tôn xoay người, ngoan ngoãn đi lấy ly.
Chính xác, Bạch Cẩm Đường đã tìm được nhược điểm duy nhất của Công Tôn: rượu ngon!
Quả nhiên, vào trong nhà Công Tôn, đã thấy giá để rượu và quầy rượu rất tinh tế, những chai rượu ngon trở thành đồ trang trí rất đẹp, bày biện trong nhà cũng đơn giản, tựa như chủ nhân của căn nhà này, cao quý mà trang nhã. Bạch Cẩm Đường đứng lên, đi tới trước cửa sổ sát đất, cảnh đêm của thành phố S đều được thu vào trong tầm mắt. Khu này là khu tập trung nhà ở cao tầng, những tòa nhà cao lập lòe ánh đèn quây bốn phía, như bầu trời đêm đầy sao, yên lặng mà bình thản...
Quan sát, Bạch Cẩm Đường đột nhiên nhìn chằm chằm tầng cao nhất của tòa cao ốc trước mặt, mày nhăn lại --- cảm giác khác thường.
Đấy là một tòa nhà cao tầng có chút cũ theo lối xưa, cửa sổ tầng mười ba của tòa nhà đó làm Bạch Cẩm Đường chú ý. Nơi cửa sổ tối om om đó, có vết lốm đốm màu trắng, tựa như hai con mắt thật lớn, nhìn vào chỗ này một cách không tốt lành gì, đó là... phản quang của ống nhòm có bội số lớn?
Bạch Cẩm Đường sờ sờ cằm, nói thầm: "Không thể nào..."
Xoay người, chỉ thấy Công Tôn đang ngồi trước tủ âm tường ờ phía đối diện, so lên so xuống mấy cái ly, tựa như đang cố gắng kiếm cho ra một cái ly thích hợp nhất trong đống ly thủy tinh đẹp đẽ đấy.
Áo vest ngoài đã cởi, Công Tôn chỉ mặc một chiếc áo sơmi trắng, cổ áo mở rộng, tay áo xắn lên đến tận khuỷu tay, vô ý để lộ ra ngoài cổ và cổ tay trắng nõn, xinh đẹp...
Nhận thấy ánh mắt của Bạch Cẩm Đường, Công Tôn khó hiểu quay đầu lại. Chỉ là đơn giản nhìn lướt qua, mắt phượng nhỏ, lông mi dài, khí chất khinh bạc thanh nhã, đường nét hoàn mỹ. Nếu như nói cái đẹp của Triển Chiêu là cái đẹp thấm vào ruột gan, thì của Công Tôn là một loại ý vị sâu xa, Triển Chiêu là thuần khiết, Công tôn là lạnh băng. Bạch Cẩm Đường đột nhiên nghĩ hai người bọn họ có chút giống nhau, đặc biệt là bộ dạng không biết tự đề phòng thế này, làm người ta phải lo lắng.
"Nhìn cái gì?" Công Tôn nhíu mày, hỏi.
Bạch Cẩm Đường suy nghĩ một chút, đột nhiên hỏi: "Công Tôn, gần đây nhất có ai quấy rầy anh không?"
"Hả?" Vẻ mặt Công Tôn khó hiểu, "Có ý gì?"
"Ví dụ như có người tặng hoa cho anh, gọi điện thoại, viết thư và vân vân..."
"Choang..."
Bạch Cẩm Đường còn chưa nói xong thì cái ly trên tay Công Tôn đã rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Nhận ra mình phản ứng hơi quá, Công Tôn vội vàng cúi xuống thu nhặt những mảnh thủy tinh nhỏ.
Bạch Cẩm Đường hiểu ra, nhìn quét qua căn phòng, phát hiện dây điện thoại đã sớm bị rút ra, vứt trên mặt đất.
Đi lên vài bước, nhặt dây lên gắn lại: "Sao cả dây điện thoại cũng tháo ra thế này..."
"Đừng!" Công Tôn xông lên phía trước, định rút ra, Bạch cẩm Đường một tay ôm lấy anh, thân mật hỏi han: "Có đúng là có kẻ gọi điện thoại quấy rối anh?"
"Cậu... Cậu làm sao lại biết?" Sắc mặt Công Tôn tái nhợt, kinh hoàng nhìn chằm chằm Bạch Cẩm Đường.
"Nam hay nữ?"
"Không biết..."
"Không biết?"
Công Tôn đẩy Bạch Cẩm Đường ra: "Do... dùng bộ biến âm để đổi giọng nói."
"Hắn nói gì?"
"..." Công Tôn cắn môi dưới, nói: "Nói...... 'ngươi là...... của ta'."
"Còn gì nữa?"
"Sau đó... gửi hoa... trắng, hoa bách hợp."
"Đã bao lâu rồi?"
"Khoảng một năm."
Bạch Cẩm Đường bất đắc dĩ: "Tại sao anh không nói cho Bạch Ngọc Đường? Bên cạnh anh lúc nào cũng có cảnh sát mà?"
Công Tôn nhíu mày: "Trước đây chỉ thỉnh thoảng mới xảy ra, tôi cũng không để ý, chỉ là mấy ngày nay... hắn trở nên rất quá đáng."
"Đám Ngọc Đường gần đây bận rộn với án mạng, vì vậy anh định đợi thêm một thời gian mới nói, đúng không?" Bạch Cẩm Đường lôi anh tới cửa sổ, "Tôi có thể giúp anh giải quyết hắn."
Công Tôn kinh ngạc nhìn anh: "Cậu làm sao lại biết?"
Bạch Cẩm Đường cười: "Tôi trước đây bị thương ở đầu, phải chữa trị trong phòng vô khuẩn một năm trời."
"Cái gì?" Công Tôn kinh ngạc.
Chỉ vào đầu mình, Bạch Cẩm Đường nói: "Sau khi khỏi hẳn, chỗ này trở nên rất nhạy cảm, đặc biệt đối với những cảm giác ác ý."
Nói rồi kéo Công Tôn đến trước người, cúi đầu giả bộ như hôn cổ anh, "Tòa nhà trước mặt, ác ý rất đậm đó."
Công Tôn buồn cười: "Cậu bảo là cậu có siêu năng lực?"
Bạch Cẩm Đường nhún vai: "Chỉ là nhạy cảm hơn thôi, có muốn đặt cược không?"
"Cược gì?"
"Anh phải phối hợp với tôi, tôi sẽ giúp anh bắt tên biến thái kia lại."
Công Tôn suy nghĩ một chút, gật đầu.
Bạch Cẩm Đường cười tự mãn, kéo Công Tôn, áp chặt vào cửa sổ.
"A!" Công Tôn giật mình khi thấy Bạch Cẩm Đường hôn vào gáy mình, kinh hoảng quay đầu lại: "Cậu... Cậu làm gì vậy..."
Vừa cười vừa tiếp tục, Bạch Cẩm Đường cởi nút áo của Công Tôn ra, bàn tay vói vào dưới áo, cảm nhận làn da mềm nhẵn nhụi: "Yên nào! Phải phối hợp chứ."
"A..." Công Tôn hoảng loạng muốn giãy, nhưng khí lực của Bạch Cẩm Đường kinh người, hơn nữa tay lại đang sờ loạn khắp nơi.
"Cậu...... Buông ra!" Công Tôn tức giận đến mặt mũi trắng bệch, "Không được sờ... A..."
"Để bắt biến thái a!" Bạch Cẩm Đường xoay người Công Tôn lại, xé mở áo sơmi của anh, rồi bắt đầu hôn ở cổ, xương quai xanh, vai, lại còn vừa cắn vừa hôn, một tay khéo léo ôm chặt thắt lưng Công Tôn, một tay sờ soạng, trượt dài theo tấm lưng xuống dưới, lướt qua mông, chạm vào giữa hai chân Công Tôn, Công Tôn hoảng sợ nhảy dựng lên, "Biến thái! Cậu mới là biến thái! Buông tay! Không được đụng vào tôi...... Buông ra! Hỗn đản!"
Nhìn Công Tôn trong lòng vì chấn kinh quá độ mà liều mạng giãy dụa, vừa đá vừa đánh lung tung, Bạch Ngọc Được đột nhiên cảm thấy đùa giỡn người này vui thật, rất có hứng thú! Hai tay càng lúc càng sờ loạn, nói trong lòng, tôi khổ sở giúp anh bắt sắc lang, ít ra cũng phải trả phí dịch vụ chứ? Hoàn toàn mặc kệ bản thân đã trở thành một con sắc lang chính hiệu.
"Ư......" Công Tôn bị lăn qua lăn lại, khổ không nói lên lời, hận đến mức có thể chết ngay tại chỗ, đều do mình dẫn sói vào nhà.
"Xuỵt." Bạch Cẩm Đường dừng động tác, buồn cười nhìn Công Tôn, nói: "Sắp tới rồi, nhịn một chút nữa."
Công Tôn mồ hôi chảy đầy trán và thái dương, vừa rồi giãy quá mức nên cả người giờ không còn tí lực, đồ quái lực chết tiệt, không còn khả năng phản kháng, chỉ có thể hung tợn trừng mắt cái tên đang ở trước mặt mình chiếm hết tiện nghi, cười nham nhở không biết xấu hổ.
Bộ dạng hung hãn, quần áo mất trật tự, gương mặt vốn lúc đầu tái nhợt lại đang ửng hồng, Bạch Cẩm Đường thật muốn ngửa đầu dưới ánh trăng tru vài tiếng, gợi cảm quá đi! Đại gia hắn giờ muốn thành động vật a!
Nhưng mà, Bạch Cẩm Đường dù sao cũng không phải sắc lang trăm phần trăm, cũng không phải loại dùng sức với người khác. Vì thế lại nhẹ tay ôm Công Tôn đặt lên sô pha, không làm gì hết, chỉ nhìn chăm chú vào Công Tôn: "Đưa tay lên, ôm cổ tôi."
"Mơ đi!" Công Tôn cố gắng đẩy anh ra.
Bạch Cẩm Đường lắc đầu: "Anh có biết, nếu trước mặt là sắc lang thật, anh càng phản kháng, hắn lại càng hưng phấn không?"
"Biến thái! Cút ngay!" Công Tôn vẫn liều mạng chống lại.
Bạch Cẩm Đường nắm hai tay anh, cúi xuống nói: "Chỉ là giả vờ thôi! Anh không làm tôi sẽ làm dùm đấy!"
.........
Thấy Công Tôn chần chừ, Bạch Cẩm Đường thỏa mãn buông tay, cúi đầu, Công Tôn quay mặt đi.
"Sao?" Bạch Cẩm Đường sờ tai Công Tôn, tựa như đang thúc giục.
Công Tôn chậm rãi vươn tay, bắt lấy vai anh, từ từ vòng tay qua cổ, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cậu nhớ đấy..."
"DIDIDIDIDIDIDIDIDIDIDIDI......" Tiếng điện thoại vang lên một cách gấp gáp, Công Tôn sững sờ.
Bạch Cẩm Đường nhếch mép cười, nói: "Trước tiên đừng để ý đến hắn." Nói, cúi đầu hôn Công Tôn thật dịu dàng.
"Ư......" Công Tôn không ngờ kẻ nào đó nói mà không giữ lời, chỉ có thể dùng tay đấm bùm bụp vào lưng Bạch Cẩm Đường.
Điện thoại vẫn tiếp tục vang lên, Bạch Cẩm Đường hoàn toàn không để ý tới nó, chỉ tiếp tục tự hưởng thụ thù lao rất khó khăn mới kiếm được này.
"Cậu... không... nghe... điện thoại?" Công Tôn thở dốc, một câu hoàn chỉnh cũng không nói được.
Bạch Cẩm Đường lúc này mới với tay nhấc điện thoại, Công Tôn chú ý hành động của anh, căng thẳng trông thấy rõ, Bạch Cẩm Đường ôm anh vào lòng, "Đừng sợ, có tôi đây."
"Alô--" Bạch Cẩm Đường vừa nghe điện thoại vừa cúi đầu hôn Công Tôn.
"Ha--- Ha---" Trong điện thoại truyền đến tiếng thở dốc ồ ồ, Bạch Cẩm Đường cảm giác rất rõ ràng thứ phẫn nộ đó. Cười khẽ, lại tiếp tục vừa hôn vừa nói: "Nói đi!"
Người trong điện thoại không phát ra thanh âm nào hết, chỉ có tiếng thở dốc càng ngày càng nặng, tựa như đã sắp phát cuồng.
"Hừ......" Bạch Cẩm Đường cúi xuống bên tai Công Tôn, "Thật ngọt...... kêu lên đi, tôi muốn nghe......"
Công Tôn hoảng sợ, đã nghĩ nói "Vô sỉ! Tởm lợm! Hạ lưu..." Nhưng tất cả đều bị Bạch Cẩm Đường chặn trong miệng.
Đột nhiên, điện thoại truyền đến một thứ tiếng cao vút giống như tiếng vật kim loại cà vào nhau, kèm theo là tiếng rống giận điên cuồng: "Ngươi là của ta... là của ta... là của ta..." Tiếng kêu sắc nhọn qua máy biến âm trở nên cực thê lương quỷ dị, trên mặt Bạch Cẩm Đường xuất hiện một tia hung tợn, cười nói: "Ai nói hắn là của ngươi? Hắn là của ta."
"Câm miệng! Ta muốn giết ngươi! Giết ngươi---" Tiếng kêu cho một cảm giác xé rách tâm can người nghe.
"Cúp điện thoại... Cúp... Cúp đi." Công Tôn thật sự không muốn nghe tiếng gào thét không phải của con người này.
Bạch Cẩm Đường nói vào điện thoại: "Muốn giết ta thì nhanh một chút, không là đêm nay hắn sẽ thuộc về ta." Nói xong, cúp điện thoại, rút luôn cả dây điện thoại ra, đứng lên, ôm lấy Công Tôn đã kiệt sức, đi hướng phòng ngủ. Lúc đi qua cửa sổ thì nhoẻn miệng cười khiêu khích, rồi kéo rèm cửa lại, ôm Công Tôn đi vào phòng ngủ.
Đặt Công Tôn ở trên giường, đắp chăn đàng hoàng cho anh, tắt đèn.
Bạch Cẩm Đường ra khỏi phòng ngủ, nhặt áo khoác rớt trên đất của Công Tôn, lục lọi một chút, tìm được điện thoại di động của Công Tôn. Sau đó lấy một cái ly, tiện tay lấy một chai rượu trong tủ, mở, tự rót một ly cho mình.
Cầm ly rượu đi tới trước sô pha, ngồi xuống, chậm rãi nhấp rượu. Mở di động của Công Tôn ra, bấm bấm lục trong danh bạ, từng tên từng tên hiện ra...

Trong căn phòng u ám tối om, một người gần như điên cuồng quăng ngã tất cả những gì có thể quăng ngã, xé rách tất cả những gì có thể xé rách, hắn cất giọng nói đã gần khàn khàn, đầy quỷ dị, hét lên không ngừng: "Ngươi là của ta... Ta sẽ giết ngươi... Ngươi là của ta... Ta sẽ giết ngươi..."


"U u---" Điện thoại di động trong túi đột nhiên rung lên, tay run rẩy lấy ra, trên điện thoại hiển thị: "Công Tôn..."
Điện thoại rớt mạnh xuống sàn.
Lập tức, tiếp tục rung lên.
Hắn nổi điên ném điện thoại xuống đất, sau đó tiện tay cầm lấy một thứ đồ cứng rắn nào đó bên cạnh, bắt đầu đập một cách không thương tiếc: “Ta muốn giết ngươi! Ta muốn giết ngươi!..."

Tiếng tu tu báo hiệu chờ điện thoai vang lên, sau đó là một hồi tút tút báo hiệu đường dây bận, sau đó lại đổi thành: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..."


Bạch Cẩm Đường cầm điện thoại, nhìn lướt qua tên. Cười lạnh một tiếng, tắt điện thoại, dựa vào sô pha, ngửa đầu, uống một hơi cạn sạch ly rượu.

Kẻ giết người theo số



23 - Tình yêu điên cuồng
Công Tôn mơ màng tỉnh lại, phát hiện ra mình đang nằm trong phòng ngủ, ánh mặt trời chiếu qua tấm rèm cửa mỏng, làm cả phòng sáng lên.
Nhìn đồng hồ báo thức trên đầu giường -- chín giờ.
Nhớ lại ngày hôm qua...
Đầu vẫn còn chút mơ hồ loạng choạng, Công Tôn đứng lên, ra ngoài phòng khách nhìn một vòng, Bạch Cẩm Đường đã đi đâu mất.
Trên bàn là chai Bordeaux đỏ 86, phía dưới là một tờ giấy:
"Rượu tặng anh, tôi có việc phải đi trước. Bọn Ngọc Đường sáng sớm nay sẽ tới chỗ anh, nhớ kỹ cả ngày và đêm hôm nay không được rời khỏi người bọn chúng!
Còn nữa, bảo Ngọc Đường nhìn qua cửa sổ thứ 5 lầu 13 của tòa nhà đối diện.
--- Bạch Cẩm Đường"
Công Tôn nhớ lại chuyện đêm qua, cơn giận nghẹn trong bao tử từ hôm qua tới giờ, nhưng vừa thấy chai Bordeaux đỏ 86... Thôi, bỏ đi.
Đi vào toilet, mở vòi nước, giương mắt nhìn bản thân trong gương, Công Tôn sửng sốt.
Làm thế nào mà mình lại mặc áo ngủ?
Rõ ràng là hôm qua lúc đi ngủ đâu có thay đồ a? Dự cảm không tốt!
Công Tôn cởi nút áo ngủ, từ trên cổ theo xuống phía dưới, loang lổ những dấu đo đỏ trên làn da trắng như tuyết, hấp dẫn dị thường... Vết đỏ kéo dài xuống bụng. Ngay dưới lưng quần một chút, trên cái bụng bằng phẳng, đột nhiên có mấy chữ viết bằng bút dầu đỏ:
"Bạch Cẩm Đường đã từng đến đây, quyền khai phá khu vực này thuộc về duy nhất Bạch Cẩm Đường, những tên linh tinh khác không được tới gần. PS: dáng người thật tốt!"
"Đồ hỗn đản!" Công Tôn phẩn nộ ném khăn mặt xuống đất, "Vô sỉ! Hạ lưu! Hỗn đản!......"
Công Tôn vừa chửi vừa dùng khăn lông ướt cọ bụng mình...... Đáng tiếc là, mực bút dầu có rửa thế nào cũng không sạch!
"Kính coong... Kính coong..."
Chuông cửa vang lên, vội vã bỏ khăn xuống và cài lại nút áo, chắc là Bạch Ngọc Đường tới.
Căm giận ra mở cửa, Công Tôn tính nhất định phải tóm Bạch Cẩm Đường về báo thù rửa hận!
Mở cửa, kinh ngạc.
Đứng ở cửa là một người có vẻ mệt mỏi, tóc mất trật tự cùng râu lởm chởm làm hắn thoạt nhìn có chút nhếch nhác, trên người là một cái áo khoác dài trắng, khuôn mặt phiền muộn, mắt thâm quầng.
"Cậu... sao vậy?" Công Tôn có chút kinh ngạc nhìn người đột nhiên tới nhà.
Người nọ nhìn chằm chằm Công Tôn, cười một chút rồi nói: "Tôi muốn gặp cậu." Giọng khàn khàn.
Công Tôn ngây ngẩn nhìn người trước mặt, đột nhiên lạnh cả người, tay muốn sập cửa lại nhưng người nọ đã đẩy cửa thật mạnh.
Công Tôn không kịp phản ứng, lảo đảo ngã về phía sau. Lúc ngã xuống, cổ tay đột nhiên đau đớn, có lẽ là bị thương lúc chống đỡ cơ thể.
Người nọ từ ngoài cửa đi vào, tay lấy từ trong túi ra một cái khăn màu trắng, đi tới gần Công Tôn đang té trên mặt đất.
"Tại sao?" Công Tôn lui về phía sau, nhưng người kia đã bắt được chân anh.
"Đừng..." Công Tôn giãy dụa muốn đứng lên, nhưng người nọ đột nhiên cười rồi bổ nhào vào anh, áp cái khăn lên miệng mũi.
"Ư... Ư..." Động tác của Công Tôn yếu dần, tay chân trở nên vô lực, ý thức bắt đầu mất, chỉ nhìn thấy khuôn mặt tươi cười u ám của người nọ rồi mọi thứ trở nên tối sầm.
Tại sao? Trần Cảnh...
Trần Cảnh nhẹ nhàng buông tay ra, Công Tôn đã hôn mê bất tỉnh. Vươn bàn tay có chút run rẩy, chạm vào mặt Công Tôn, đột nhiên cười khàn khàn: "Ha... Ha... Tôi đã nói cậu là của tôi... Cậu là của tôi."
Ôm lấy Công Tôn, xoay người rời đi.
Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu vì chuyện tình của Triệu Tước ngày hôm qua mà lăn qua lăn lại đến tận khuya mới ngủ được, mới sáng sớm đã bị tiếng chuông di động đánh thức. Bạch Ngọc Đường cầm lấy điện thoại, màn hình báo người gọi là Công Tôn, nghi hoặc...
"Alô?"
"A? Anh rõ ràng là gọi vào số của Tiểu Chiêu mà, sao lại là Ngọc Đường chú mày tiếp hả? Không lẽ hiện tại Tiểu Chiêu đang ngủ cạnh chú? Chúc mừng chú nhá Ngọc Đường! Cái này gọi là có chí thì nên đấy, quả nhiên là ông trời không phụ người vất vả tâm sức, có công mài sắt có ngày nên kim a!!"
"............" Bạch Ngọc Đường mất mười giây mới tiêu hóa hết những lời vừa nghe, "Anh hai? Anh sao lại dùng điện thoại của Công Tôn?"
"Anh đang ở nhà của Công Tôn a, ngày hôm qua anh bị thằng em trai vô lương tâm vứt bỏ, không có nhà để về, không còn cách nào đành đi nương nhờ nhà người khác."



1   ...   4   5   6   7   8   9   10   11   12


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương