Vụ án thứ nhất: Kẻ giết người theo số Tiết tử S. C. I. thành lập



tải về 1.11 Mb.
trang6/12
Chuyển đổi dữ liệu07.06.2018
Kích1.11 Mb.
1   2   3   4   5   6   7   8   9   ...   12
"Ba người?" Triển Chiêu kinh ngạc, "Không lẽ người thứ ba này chính là hung thủ?"
Cụ Tôn không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm Triển Chiêu một lúc: "Hắn và cháu rất giống nhau."
......?......
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc qua nhau, vẻ mặt nghi hoặc.
Cụ Tôn dọn dẹp đống bát trên bàn: "Phân tâm học... Quả thực là một thiên tài, chỉ là lúc đấy ngành này chưa có tên và hắn cũng chỉ là một cảnh sát."
Bạch Ngọc Đường có chút sốt ruột: "Cụ Tôn, cụ nói nãy giờ, người nọ rốt cuộc là ai?"
"......Lúc nãy đã nói, đây là hồ sơ bí mật." Cụ Tôn cười nói, "Ta vẫn phải tuân theo nhiệm vụ bảo mật. Chỉ có thể nói cho hai đứa đến mức này thôi, chi tiết sâu hơn ta thật sự cũng không biết, người hiểu rõ cũng chỉ có ba người."
"Ba?" Bạch Ngọc Đường nghi hoặc, "Ngoại trừ ba cháu cùng cục trưởng Bao, còn có ai nữa?"
"Bản thân hắn." Cụ Tôn đứng lên, lau bàn.
"Hắn còn sống?" Triển Chiêu kinh hãi.
Bạch Ngọc Đường cũng một vẻ mặt không tin: "Giết hơn trăm người mà không phán án tử hình sao?"
Cụ Tôn lắc đầu: "Hắn đã không thể hại người được nữa." Nói xong thì im lặng không nói thêm gì nữa.
Đêm đó, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu có nói cứng nói mềm gì đi nữa, cụ Tôn cũng chỉ im lặng, sau đó đứng lên nấu thêm hai gói mì cho hai người.
Đi ra khỏi phòng trực ban sau khi đã ăn no, Bạch Ngọc Đường cau mày: "Thần thần bí bí, thật khó chịu!"
"Kế tiếp làm gì bây giờ?" Triển Chiêu hỏi, "Trở về hỏi ba cậu?"
Bạch Ngọc Đường trưng bộ mặt "cậu tha cho tôi" ra: "Trời đất! Chuyện đã hơn 20 năm, mở miệng hỏi thế nào!"
"Vậy đi hỏi cục trưởng Bao?"
"Cậu đi đi!"
Triển Chiêu bối rối: "Cậu có thể chứng minh hai vụ án mạng có quan hệ với nhau sao?"
Bạch Ngọc Đường nhún vai: "Ông ấy chắc chắn sẽ hỏi như vậy."
"Mẹ cậu có biết không?"
"Ông cụ chắc chắn sẽ không nói," Bạch Ngọc Đường nhăn mặt: "Hay thử chuốc rượu ổng xem... Nhưng đến lúc tỉnh rượu chắc chắn sẽ bị chém."
Hai người mặt mày ủ ê đi tới cửa S.C.I., Triển Chiêu đột nhiên hỏi: "Tiểu Bạch, anh hai hơn cậu mấy tuổi?"
Bạch Ngọc Đường thốt ra không cần suy nghĩ: "Tám tuổi... A----"
Triển Chiêu thấy anh phản ứng, vội hỏi: "Anh hai cậu lúc đó đã hơn mười tuổi, chắc là có biết qua chứ?"
"Không phải thế Miêu Nhi! Tôi không phải 'a' cái kia!" Măt Bạch Ngọc Đường như đang chịu thống khổ, trông như ngày tận thế sắp tới.
"Vậy cậu 'a' cái gì?"
"...... Anh hai hôm nay về nước, tôi nói sẽ đi đón anh ấy."
"A?!" Triển Chiêu cũng a, "Máy bay của anh hai hạ cánh lúc mấy giờ?"
"12 giờ." Bạch Ngọc Đường vò đầu.
Triển Chiêu nhìn đồng hồ, vừa đúng 12 giờ: "Nhanh lên! Muộn nửa tiếng chắc không sao đâu nhì?"
Bạch Ngọc Đường vẻ mặt cầu xin: "...... Là 12 giờ trưa cơ......"
Triển Chiêu đứng ngây người há mồm, sau đó vỗ vỗ vai anh: "Kỷ lục mới a! Xem tính cách của anh hai..." Dừng lại một chút, thương cảm tổng kết một câu: "Cậu chết chắc rồi!"
Bạch Ngọc Đường đi qua đi lại tại chỗ vài vòng, sau đó kéo Triển Chiêu ra ngoài.
"Cậu làm gì?" Triển Chiêu túm lấy bàn làm việc, nhất định không để Bạch Ngọc Đường tha đi.
"Đi cùng tôi!" Càng cố sức kéo.
"Tôi không muốn! Tại sao lại phải cùng đi?"
"Nói là có chuyện làm bận, cậu làm chứng cho tôi!"
"Không! Tại sao? Tôi sẽ không đi lừa ảnh!"
"Nói chung là đi theo tôi cậu cũng không mất miếng thịt nào!"
"Tôi không đi!"
............
Hai người cứ duy trì tư thế một kéo một túm, nhích từng chút từng chút về phía cửa.
Cuối cùng, Triển Chiêu túm chặt khung cửa, "Buông tay! Tôi không đi! Cậu dám xằng bậy ngay tại cục cảnh sát! Tôi sẽ kiện cậu tội bắt cóc!"
Bạch Ngọc Đường giận nha: "Đồ mèo chết! Ông nội ngày thường cung phụng đồ ăn ngon cho ngươi, vậy mà bây giờ thấy chết không cứu! Được!" Nói rồi buông tay.
Triển Chiêu vừa thở phào nhẹ nhỏm đã thấy Bạch Ngọc Đường một bước phía trước, nhấc bổng anh lên, chạy về phía thang máy.
"A--- Đồ chuột bạch! Đồ chuột chết!......" Những câu nói kế tiếp đều bị tiếng "Đinh" át đi, thang máy đóng cửa.
Công Tôn từ phòng pháp y ra, vừa vặn thấy đủ cả màn diễn.
"Ai..." Bất đắc dĩ lắc đầu, xoay người vừa định rời đi, thì lại nghe thấy thang máy "Đinh" một tiếng.
Quay đầu lại, thấy thang máy bên kia mở cửa, bên trong chậm rãi đi ra một người mặc âu phục, chân đi giày da.
Công Tôn quan sát hắn từ trên xuống dưới, kết luận người này không phải là cảnh sát, vóc dáng rất cao, quần áo xa xỉ, nét mặt phân minh, cực anh tuấn..... nhìn có chút quen quen...
"Cậu tìm ai?"
Người nọ nghe thanh âm, mắt liếc qua Công Tôn một cái, "Anh là ai?"
Công Tôn thấy người này thái độ ngạo mạn, ngẩng đầu, nở nụ cười với hắn.
Triệu Hổ ngồi sau cửa kính trong suốt của phòng S.C.I., thấy Công Tôn cười thế này, đột nhiên sau cổ thấy khí lạnh, đẩy đẩy Tưởng Bình bên cạnh, bảo cậu ngẩng đầu lên nhìn.
Tưởng Bình ngẩng đầu, thấy một màn quỷ dị ngoài cửa, đầu lưỡi cũng muốn cứng lại, nhỏ giọng nói: "Công Tôn hình như vừa nghiệm hết xác, anh chàng này tự nhiên lại vào chọc họng, chuẩn bị mà xem Công Tôn đại hỏa… Nhìn thế nào cũng thấy quen quen a?"
Công Tôn vươn tay: "Xin chào, tôi là Công Tôn Sách bên phòng pháp y."
Người nọ thấy dáng tươi cười của Công Tôn, đầu tiên là sửng sốt, nhưng với lễ tiết được huấn luyện vô cùng tốt, hắn theo bản năng cũng đưa tay ra bắt, vừa định mở miệng lại thấy trên tay có cảm giác bất thường, ẩm ẩm trơn trơn, cúi đầu nhìn...
Chỉ thấy Công Tôn đang đeo găng tay plastic màu da, bắt tay mình, nhìn kỹ trên tay, thấy có chất dịch hồng hồng trắng trắng, sền sệt lại dính dính.
Đang không biết nó là cái gì thì Công Tôn nhiệt tâm giải thích giùm: "Màu hồng là phần còn lại của gan, màu trắng là não, màu đen là mỡ bị đốt..."
Triệu Hổ ngồi sau cửa xem náo nhiệt đã vội chạy đi tìm chỗ nôn mửa, người nọ thật ra rất lạnh lùng bình tĩnh, ngoại trừ sắc mặt hơi xanh lại, không có phản ứng gì đáng chú ý, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy trái táo ở cổ hắn hơi rung vài cái...
"Xưng hô thế nào?" Công tôn cười đến chói lóa, tròng lòng tự nói người này không phải loại nhân vật nhỏ bé.
Người nọ cắn răng phun ra ba chữ: "Bạch Cẩm Đường."
"A~~~" Mọi người hít một cái, chỉ thấy Bạch Cẩm Đường nét mặt đang âm trầm, bỗng đổi thành mặt tươi cười mờ ám, hắn mở hai tay ôm chầm lấy Công Tôn đang đứng đờ ra trước mặt: "Ngọc Đường vẫn hay nhắc tới anh."
"A~~~" Mọi người lại hít một hơi, trên lưng Công Tôn, thình lình xuất hiện dấu tay vừa hồng hồng lại vừa dính dính...
Kẻ giết người theo số

18 - Hỗn loạn


Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường người đầy gió bụi, mệt mỏi chạy tới sân bay thì đã là 1 giờ sáng. Toàn bộ đại sảnh sân bay vắng vẻ, hai người đi lòng vòng mấy lần vẫn không phát hiện bóng dáng Bạch Cẩm Đường.
"Người đâu?" Bạch Ngọc Đường nhìn xung quanh.
"Có khi nào tự mình về trước không?" Triển Chiêu hỏi.
"Không thể, anh hai từ trước vẫn luôn đợi tôi tới."
"Vậy cậu trước đây có bao giờ muộn quá 12 tiếng đồng hồ chưa?"
"...... Không có......" Bạch Ngọc Đường nhức đầu, "Kỷ lục lần trước là khoảng 8 giờ."
"Vậy anh ấy đi đâu?" Triển Chiêu nhìn đồng hồ, "Tôi nhớ anh ấy còn một cái nhà ở đây phải không?"
Bạch Ngọc Đường nhún vai: "Ảnh một năm cũng chỉ về một hai lần, thành ra đều ở ký túc xá của tôi."
"Có khi nào đi tìm cậu không?"
"Vậy thì càng toi, anh ấy siêu mù đường."
"Gọi điện thoại cho anh ấy?"
"Anh không mang theo điện thoại di động... Bình thường đều là thủ hạ bên dưới cầm hộ..."
"Thủ hạ? Tôi có bao giờ thấy anh ấy đem theo ai đâu?"
"Anh ấy về nước thì không mang theo thủ hạ."
Triển Chiêu vô lực: "Vậy phải báo cảnh sát thôi..."
"Hình như... Tôi là cảnh sát..."
..................
Giữa lúc hai người đang đầu óc rối mù thì điện thoại di động của Bạch Ngọc Đường "meo~~" một tiếng -- Tin nhắn?
Lấy điện thoại ra, Triển Chiêu cũng chồm qua nhìn, tin nhắn của Vương Triều gửi tới, chỉ viết: "Cháy rồi......"
Bạch Ngọc Đường ngẩng đầu nhìn Triển Chiêu: "Ý gì đây?"
Triển Chiêu không giải thích được, lắc đầu...
Lại "meo~~" thêm một cái.
Tưởng Bình nhắn: "╥﹏╥ ...... Về mau!"
Hai người lại quay qua nhìn nhau...... Linh cảm có chuyện bất an......

Cục cảnh sát lầu 17, trong phòng pháp y.


Dao giải phẫu sáng loáng hạ xuống, hàn quang thoáng lóe lên, khớp xương, huyết quản, bắp thịt, mỡ bị cắt thành từng khối.
Cầm lấy phần bộ phận cơ thể đang máu thịt lẫn lộn, bỏ vào trong dung dịch trắng như sữa.
Châm đèn cồn, tăng nhiệt độ lò, đổ chất lỏng màu vàng dễ bắt lửa vào trong.
Vớt phần bộ phận dính dính nhớp nhớp lúc nãy ra, bỏ vào trong chất lỏng đang nổi bong bóng, "Xèo" một tiếng, khói bốc lên.
Một lát sau, vớt phần bộ phận cơ thể đã chuyển thành màu vàng ra khỏi lò đang nóng hừng hực, bỏ chất lỏng màu hồng dính dính sền sệt vào, đảo một chút... Sau đó thêm hành băm vào, đổ hết vào trong cốc đo lường.
Công Tôn cầm trên tay một phần bản báo cáo khám nghiệm tử thi, tựa trước bàn giải phẫu, vừa xem báo cáo, vừa dùng nhíp gắp một miếng sườn xào chua ngọt bỏ vào miệng.
Mọi người đứng ở cửa đều che miệng phóng vào toilet.
Bạch Cẩm Đường vẫn giữ vững bình tĩnh đứng ở ngoài cửa. Công Tôn ngẩng đầu liếc mắt phía anh, cái nhíp gõ gõ vào cốc đo lường: "Có muốn thử một chút không?"
Hít sâu một hơi, Bạch Cẩm Đường xanh mặt, bình tĩnh lạnh lùng nói: "Tôi không ăn đồ ngọt."
"Tôi có làm đậu hũ rán sốt cay đấy, muốn thử không?"
...... Bình tĩnh lắc đầu......
"Ọe~~~~" Mọi người mới từ toilet đi ra, vừa vặn nghe được... Đều quay đầu, phóng trở về toilet.
Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đang trên ô tô quay trở lại.
"Meo~~" một tiếng báo tin nhắn mới.
"Mèo, xem đi!" Hai tay Bạch Ngọc Đường đang cầm tay lái, ý bảo Triển Chiêu lấy điện thoại trong túi anh ra.
Lần này là Trương Long nhắn. "> 口 < @@@@@@@ Mau đến cứu mạng a!"
"Meo~~" Còn nữa?
Mã Hán nhắn: "-O- ~~~~~~~~~ Mau về cứu mạng!"
Triển Chiêu nhìn tin nhắn, mờ mịt: "Này nghĩa là sao?"
Bạch Ngọc Đường thở dài: "Để tôi tăng tốc!"
Mọi người ngừng nôn mửa ra khỏi toilet, thấy Bạch Cẩm Đường ngây người ngồi trên đống hộp quà lớn.
Triệu Hổ sốt sắng chạy lại nói: "Ông anh, vào trong chờ đi, để em giúp anh xách hành lý vào."
Bạch Cẩm Đường đứng lên, Triểu Hổ với tay định bưng hộp quà lớn nhất.
Một tay, nhấc không lên... Hai tay, cũng nhấc không lên!
"Để tôi cầm cho, cậu bưng cái hộp nhỏ kia đi." Bạch Cẩm Đường một tay dễ dàng nhấc hộp qua to đùng kia lên.
...........................
"Meo~~~"
Triệu Hổ nhắn tin: "@ 口 @ ............ Tại sao?"
"Cậu đoán xem rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?" Triển Chiêu tò mò nhìn đống tin nhắn trong điện thoại di động.
Bạch Ngọc Đường nhấn ga: "Miêu Nhi nắm chặt!"
...........................
Triệu Hổ lòng đang bị đả kích, đành đi bưng một hộp quà nhỏ, đó là một cái hộp hình chữ nhật màu đen, mặt trên có đục vài cái lỗ nhỏ.
Đột nhiên, cái hộp nhảy giật lên.
Triệu Hổ kỳ quái, trong này có cái gì vậy? Cúi đầu nhìn kỹ...... Hình như có một cái chốt, thò tay mở...
"Vụt" một tiếng, một vật thể có lông xù toàn thân từ bên trong chạy vọt ra.
"A~~~~~~"
Triệu Hổ thét lên một tiếng chói tai, mọi người chỉ thấy một con giống như gấu trúc Mỹ lao ra khỏi hộp.
"Bắt nó mau!" Bạch Cẩm Đường nhanh chân chạy đến.
Chỉ có thể nói Bạch Cẩm Đường không hổ danh là anh trai của Bạch Ngọc Đường, nói đúng hơn là anh rất có uy đại ca, ra lệnh một tiếng, ngoại trừ Công Tôn, tất cả mọi người đều lao về phía con "gấu trúc Mỹ".
Trong nháy mắt, ở cửa hành lang S.C.I. có một đống hỗn loạn.
Chính lúc này, "đinh" một tiếng, cửa thang máy mở. Bên trong là một người trung niên uy phong lẫm liệt, màu da ngăm đen...
Bao Chửng nhìn khung cảnh ngoài cửa thang máy: Triệu Hổ cùng Trương Long đều bò trên mặt đất, Vương Triều cùng Mã Hán đang dính trên tường, Tưởng Bình tay cầm chổi lông gà quơ quơ...
Trầm mặc mười giây đồng hồ, Bao Chửng lạnh lùng nhấn nút đóng cửa thang máy.
...........................
"Meo~~~"
Triển Chiêu một tay nắm lấy tay cầm trên trần xe, một tay mở điện thoại, "Cậu đoán xem ai nhắn?"
Trên màn hình hiện rõ, người gửi: Bao Chửng.
Bạch Ngọc Đường chớp mắt: "Vậy thì đừng xem"
Triển Chiêu lườm anh một cái, nhấn nút mở: "╰_╯╬ ╬ ╬ ╬ Lăn về đây cho ta!"
Bạch Ngọc Đường đánh xe vào bãi đỗ, hai người nhanh chóng đóng cửa xe rồi vọt vào trong tòa nhà.
Thang máy mở ở tầng 17, vừa định ra cửa đã thấy một cục lông xù lao tới trước mặt.
Triển Chiêu theo bản năng đỡ lấy, vật nhỏ nhân cơ hội chui vào lòng Triển Chiêu, chọn một góc thoải mái, kêu lên một tiếng "Meo~~~"
Triển Chiêu liếc Ngọc Đường: "Vẫn còn tin nhắn à?"
Bạch Ngọc Đường chỉa chỉa thứ trong lòng anh: "Hình như là nó kêu."
Triển Chiêu cúi đầu, thấy trong lòng là một con mèo trông cực giống gấu trúc Mỹ -- "Mèo Ragdoll?"
"Meo~~~" Chú mèo có vẻ rất thích triển Chiêu, nên cọ cọ trên cổ anh vô cùng thân thiết, còn quay đầu liếm cằm Triển Chiêu.
"Này!" Bạch Ngọc Đường túm lấy phần sau cổ của con mèo, nhấc bổng nó lên.
"Ngoéo!" Con mèo vung chân đạp lung tung, muốn cào người.
"Sếp! Đừng cho nó chạy!" Triệu Hổ cầm cái hộp chạy đến thang máy.
Bạch Ngọc Đường ngẩng đầu, thấy văn phòng S.C.I. một đống hỗn độn, đội viên chật vật ngã trái ngã phải... Rống giận: "Con mèo này là thế nào?"
Xách con mèo vừa đi ra ngoài, chợt nghe bên trong có thanh âm rất hấp dẫn truyền đến: "Con mèo đó gọi là Lỗ Ban, giống Ragdoll của Myanmar, quà cho Tiểu Chiêu."
Bước chân của Bạch Ngọc Đường lập tức dừng lại.
Nghe giọng nói là biết Bạch Cẩm Đường hiện tại có bao nhiêu tức giận, loại ngữ khí này... Anh ngày hôm nay ngồi suốt 11 tiếng trên máy bay, thêm 12 tiếng chờ ở sân bay, vừa rồi S.C.I. cũng một trận rối mù...... Nói cách khác, anh trai mình đã tròn 24 tiếng đồng hồ không được nghỉ ngơi, thiếu ngủ sẽ làm cho người ta cực kỳ bạo lực.
"Mèo, bắt này!" Bạch Ngọc Đường cấp tốc lui về phía sau, ném con mèo vào lòng Triển Chiêu, vươn tay đóng cửa thang máy, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất: "Mau trốn!"
Nhưng mà, trong tích tắc cửa thang máy sắp khép kín, một đôi tay chặn cái "ầm" ở cửa thang máy.
Triển Chiêu ôm chặt con mèo, thối lui đến một góc, Bạch Ngọc Đường liều mạng đóng cửa, nhưng mà...
Đôi tay mạnh mẽ đã kéo cho cửa thang máy tách ra, Bạch Cẩm Đường thò mặt vào, miệng tươi cười một cách âm trầm: "Ngọc Đường... Đã lâu không gặp a."
"Anh hai... Anh bình tĩnh một chút..." Bạch Ngọc Đường thối lui đến bên cạnh Triển Chiêu, "Miêu Nhi, nói gì đi!"
Triển Chiêu ôm con mèo chạy đến bên kia, chỉ vào Bạch Ngọc Đường và nói với Bạch Cẩm Đường đang lửa giận bừng bừng: "Này không liên quan đến em! Cậu ta ở đây này!"
"Đồ mèo chết... Đồ vong ân phụ nghĩa!" Bạch Ngọc Đường thấy Bạch Cẩm Đường đi vào thang máy, hoảng sợ, cảm giác như cảnh này đã thấy qua ở bộ phim kinh dị nào đó...
"Tiểu Chiêu, chú ra ngoài đi!" Bạch Cẩm Đường đem Bạch Ngọc Đường vây ở một góc thang máy, nhường đường cho Triển Chiêu đi ra.
Triển Chiêu ôm con mèo bỏ chạy ra ngoài, quay đầu lại nói: "Anh hai! Em giúp anh đóng cửa" Nói rồi ấn nút đóng thang máy.
"Miêu Nhi! Đừng! A-----" Cửa thang máy đóng, cả cục cảnh sát đều nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Bạch Ngọc Đường.
Nhân viên S.C.I. hóa thành đá đứng tại chỗ, Công Tôn tựa ở cửa phòng pháp y ăn miếng sườn xào cuối cùng.
Triển Chiêu xoa con mèo, chợt nghe tiếng kêu thảm trong thang máy lại tiếp tục, áy náy nho nhỏ nổi lên trong lòng..."Lão Thử, cậu hãy yên giấc ngàn thu."
Trong văn phòng cục trưởng, Bao Chửng ngồi day trán, bất đắc dĩ lắc đầu, với tay mở ngăn kéo bàn làm việc.
Ngăn kéo trống trơn, trong đó chỉ có một khung ảnh đã cũ.
Bao Chửng châm một điếu thuốc lá, dựng khung hình kia lên.
Khói thuốc lượn lờ trong không khí, bốn người thanh niên trong ảnh chụp đang cười rất tươi...
Kẻ giết người theo số

19 – Cưỡng ép


2 giờ 30 phút sáng, trong phòng làm việc của S.C.I. tại lầu 17 của cục Cảnh sát:
Bạch Cẩm Đường mệt nhọc cả một ngày dài, nằm trên sô pha trong văn phòng của Bạch Ngọc Đường ngáy o o.
Triển Chiêu cũng mệt nhọc cả một ngày dài, ôm con mèo tên Lỗ Ban, nằm trên sô pha phòng làm việc của mình, tiến vào mộng đẹp.
Bạch Ngọc Đường cũng mệt nhọc cả một ngày dài, xoa cái cổ thiếu chút nữa bị vặn đứt, nằm trong phòng của nhân viên quét dọn S.C.I., từ từ chìm vào giấc ngủ nửa vời.
Công Tôn đóng chặt cửa phòng pháp y, sau đó không thấy tiếng động gì nữa, mọi người vẫn thắc mắc: nếu Công Tôn tăng ca thì ngủ chỗ nào, nhưng xét thấy trong phòng pháp y chỉ có bàn giải phẫu là đủ cho một người nằm... Vì thế, dù tò mò đến mấy, cũng không ai có dũng khí mở cửa phòng pháp y vào xem.
8 giờ 30 phút sáng, trong phòng làm việc của S.C.I. tại lầu 17 của cục Cảnh sát:
Các đội viên đang nằm ngã trái ngã phải bị mùi hương nức mũi đánh thức dậy, vừa mở vừa xoa đôi mắt nhập nhèm vì buồn ngủ, thấy Công Tôn thần thanh khí sảng đứng ở cạnh bàn, trên bàn là cà phê nóng và bánh bao chiên bốc khói nghi ngút...... Trong bụng lập tức truyền đến tiếng chuông báo động! Vì vậy, những vị cảnh sát ngày thường đạo mạo bỗng lập tức hóa thân thành hổ đói, đánh về phía bữa sáng, mọi người miệng ngậm bánh bao, nhai không ngừng, hoàn toàn không ngờ rằng bánh bao Công Tôn cho họ ăn, có thể là thịt người bằm nhỏ...
"Anh hai cậu đâu?" Triển Chiêu vừa uống cà phê vừa đút bánh bao thịt cho Lỗ Ban.
"Ăn cây táo, rào cây sung!" Bạch Ngọc Đường còn đang vì đêm qua Triển Chiêu không thèm đếm xỉa gì đến tình cảnh của mình mà bực bội trong lòng, căm giận trừng mắt: "Còn đang ngủ!"
"Hà hà..." Triển Chiêu chột dạ cười trừ, tiếp tục đút bánh bao cho con mèo ăn.
Thấy Triển Chiêu mới sáng đã uống cà phê, Bạch Ngọc Đường nhíu mày: "Cậu mới sáng sớm đã uống cà phê? Không sợ đau dạ dày à?"
"Tôi..." Triển Chiêu quay đầu lại, đang há mồm muốn nói gì đó thì Bạch Ngọc Đường đột nhiên đút một cái bánh bao vào miệng anh.
Nhìn Triển Chiêu mồm đang tắc bánh bao, nhìn sang Lỗ Ban miệng cũng đang tắc bánh bao, Công Tôn chặc lưỡi gật đầu: "Quá giống!"
Bạch Ngọc Đường thấy Triển Chiêu một bộ kinh ngạc lại không dám tranh luận lại về vẻ ngoài của mình, trong lòng cảm thấy sướng a, cổ cũng bớt đau một chút... Nhưng mà, anh hai ra tay thật ác quá!
"Ầm" một tiếng, cửa lớn phòng làm việc bị đẩy ra, Lư Phương lảo đảo chạy vào: "Có chuyện không hay rồi! Có chuyện không hay rồi!"
Mọi người khó hiểu nhìn anh, Bạch Ngọc Đường thấy Lư Phương từ trước đến nay rất trầm ổn, giờ lại nóng ruột đến mức này: "Xảy ra chuyện gì?"
Lư Phương vừa đưa tài liệu qua, vừa mở TV lên.
Cảnh trong kênh thời sự cực kỳ hỗn loạn, một nữ phóng viên có mặt tại hiện trường đang nói rất nhanh, cái gì đó mà "Bắt cóc, nhà trẻ..." Khoan đã!
Lư Phương lấy lại nhịp hô hấp: "Nửa tiếng trước, có một cảnh sát đột nhiên chạy vọt vào nhà trẻ, hắn giết chết bảo vệ, khống chế một lớp học có hơn mười đứa bé."
"Cái gì? Là một cảnh sát?" Triệu Hổ cả kinh, trừng lớn mắt.
"Vương Dũng, 28 tuổi, tốt nghiệp từ trường cảnh sát ra thì làm nhân viên cảnh sát cho đến nay..." Bạch Ngọc Đường lật xem tài liệu, "Chính xác là hắn?"
Lư Phương gật đầu: "Không sai, đây là khu vực hắn quản lý, sự việc phát sinh liền có liên hệ, theo lời nhân chứng miêu tả, đặc điểm nhận dạng hoàn toàn khớp."
Triển Chiêu khó hiểu: "Đã thử chuyên viên đàm phán chưa?"
Lư Phương lắc đầu: “Đã thử, không nói chuyện được!"
"Cái gì?" Tất cả mọi người đều cả kinh.
"Vì tên tiểu tử này không bình thường!" Cửa lại bị đẩy ra, Bao Chửng đi vào: "Tiểu Triển, cậu đi!"
"Không bình thường là ý gì?" Bạch Ngọc Đường nhíu mày: "Sao lại muốn Miêu Nhi đi, chuyên viên đàm phán làm ăn kiểu gì thế?"
Lư Phương lo lắng nói: "Chuyên viên đàm phán đều bị đuổi trở về, Vương Dũng nói hắn sẽ chết, thần đang tức giận, hắn muốn nói chuyện với thiên sứ."
"Thần... Thiên sứ..." Mọi người trong S.C.I. đều lộ vẻ hưng phấn trên mặt.
"Thế nào?" Bao Chửng cười hỏi: “Có muốn nhận công việc này không?"
"Muốn!" Triển Chiêu cướp lời Bạch Ngọc Đường, trả lời trước: "Đương nhiên muốn!"
Bao Chửng gật đầu: "Lập tức xuất phát! Lên tình thần hết cho tôi xem! Nếu để một đứa bé nào bị thương thì các cậu đừng quay về đây nữa!"
"Rõ!"
Lư Phương kéo tay Triển Chiêu: "Tiểu Triển, Lư Trân ở bên trong."
"Cái gì?" Bạch Ngọc Đường đứng bên cạnh hoảng sợ, Lư Phương lớn tuổi rồi mới có con, vì thế Lư Trân như cục cưng của anh, khó trách trông anh nóng ruột đến như vậy.
"Yên tâm đi!" Triển Chiêu vỗ vai Lư Phương, "Không có việc gì!"
Mọi người nhanh chóng chạy tới hiện trường. Xuống xe, Bạch Ngọc Đường đưa giấy chứng minh ra, mang theo mọi người vượt qua hàng rào bảo hộ.
Những cảnh sát duy trì trật tự ở hiện trường vừa thấy mấy người Bạch Ngọc Đường, tâm liền lập tức bình tĩnh lại, đội trưởng đương nhiệm đội trọng án là Ngải Hổ chạy ra: "Đội trưởng!"
Bạch Ngọc Đường vỗ một trưởng vào sau đầu cậu: "Đội trưởng cái đầu, cậu mới là đội trưởng!"
"Vậy mà vẫn còn tiện tay đánh người ta..." Ngải Hổ lầm bầm.
"Tình huống thế nào?" Đi vào trong xe canh gác, Bạch Ngọc Đường trải bản đồ địa hình hiện trường được nhân viên cảnh sát đưa qua.
"Lớp học nằm trên sườn đông lầu hai, ngoài ra, máy cảm biến nhiệt cho thấy bên trong có mười ba đứa bé, Vương Dũng đứng ở góc khuất tầm súng, cả đội Phi Hổ cũng không ngắm được hắn." Ngải Hổ chỉ vào những điểm khác trên bản đồ, "Nhưng chỗ có thể đặt xạ thủ đều cách hơn 100m, giải quyết vụ này không dễ."
"Có ai nói chuyện cùng hắn chưa?" Triển Chiêu hỏi, "Có ghi âm lại không?"
"Có!" Ngải Hổ mở thiết bị ghi âm, bên trong chợt phát ra giọng nói của Vương Dũng kịch liệt chói tai: "Để thiên sứ đến đây! Thần đã tức giận... Cảnh sát cút hết cho ta! Nếu không ta sẽ giết hết bọn nhóc này! Cảnh sát ở lầu bên kia cũng cút hết!... Để thiên sứ đến đây..." Kèm theo lời nói là tiếng thở dốc hổn hển.
Triển Chiêu tắt băng ghi âm: "Không bình thường!"
"Chỗ nào?" Bạch Ngọc Đường lấy áo chống đạn ra, rồi giúp Triển Chiêu cởi áo khoác.
"Rõ ràng là tâm trí không khống chế được, nhưng nói chuyện rất minh mẫn!" Triển Chiêu để Bạch Ngọc Đường giúp anh mặc áo chống đạn vào.
"Có ý gì?"
Áo chống đạn đã mặc xong, Triển Chiêu quay lại lấy áo khoác: "Không giả điên thì cũng là có người âm thầm chỉ huy!"
Chính lúc này, một nữ phóng viên đột nhiên tìm thấy chỗ trống, lập tức mang theo cameraman chui qua hàng rào, chạy thẳng tới cạnh hai người Triển Bạch: "Anh là cảnh sát muốn vào đàm phán sao..."
Triệu Hổ ở bên cạnh giơ tay kéo cameraman ra ngoài: "Mẹ nó, phiền phức quá!"
Nữ phóng viên trợn trừng mắt: "Anh làm gì mà thô bạo thế hả? Cảnh sát phải bảo vệ dân chúng chứ, không lẽ lại..."
Nói chưa hết câu thì Bạch Ngọc Đường lạnh lùng nhìn cô: "Đi ra ngoài!"
Ngải Hổ lập tức cho người đưa những người không phận sự ra ngoài chờ, lúc này, điện thoại liên lạc với Vương Dũng đột nhiên rung chuông, tên tội phạm gọi tới...
"Cho thiên sứ đến đây! Làm cho thiên sứ đến đây! Chỉ một người tới!"
Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường sửng sốt, liếc nhìn nhau.
"Ngươi bình tĩnh, ta sẽ tới ngay!" Triển Chiêu giật điện thoại nói.
"Mau!" Vương Dũng rống xong thì cúp máy.
Triển Chiêu cười liếc Ngọc Đường: "Phải cảm tạ bà chị phóng viên kia rồi."
"Trong phòng học có TV à?" Bạch Ngọc Đường quay đầu lại hỏi Ngải Hổ.
"Có."
"Xem ra là có người xem truyền hình trực tiếp chỗ này nên chỉ huy hắn." Bạch Ngọc Đường cười nhạt, "Thế thì phải tặng đài truyền hình cờ thi đua thôi."
"Sếp, ở đây có thể đặt xạ kích." Mã Hán đã từng một thời vác súng trường đi tập kích ở đội Phi Hổ, chỉ vào một điểm trên bản đồ.
Bạch Ngọc Đường cúi đầu nhìn: "Một trăm hai mươi mét?"
Mã Hán cười: "Tầm bắn của cây súng này đến một trăm năm mươi mét lận! Chỉ cẫn dụ hắn ra góc kia, không trúng mắt phải cũng trúng mắt trái!"
Bạch Ngọc Đường vỗ vai cậu: "Đi thôi!"
Mã Hán lưng đeo súng đi rất cẩn thận, Triệu Hổ đem tất cả nhà báo, xe truyền hình, những người vây lại xem, cản ở ngoài.
Kiểm tra thêm một lần để chắc chắn trang bị của Triển Chiêu không vấn đề gì, Bạch Ngọc Đường kéo anh ra một góc khuất: "Miêu Nhi, cứ theo cách cũ, tôi sẽ từ phía sau lên."



1   2   3   4   5   6   7   8   9   ...   12


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương