Vụ án thứ nhất: Kẻ giết người theo số Tiết tử S. C. I. thành lập



tải về 1.11 Mb.
trang3/12
Chuyển đổi dữ liệu07.06.2018
Kích1.11 Mb.
1   2   3   4   5   6   7   8   9   ...   12
"Ra hiệu gì?"
Chỉ thấy Tần Gia Kì đưa ngón trỏ ấn trước môi, nhẹ nhàng phát ra âm thanh, "Xuỵt..."
Tần Gia Kì trước khi ra khỏi cửa, chỉ vào Triển Chiêu nói, "Thiên sứ", sau đó lại chỉ vào Bạch Ngọc Đường đang đứng ở cửa đối diện, nhỏ giọng nói một câu, "Thầy trừ tà", rồi mới lút cút đi ra.
Triển Chiêu ngây người một hồi lâu, sau thấy Bạch Ngọc Đường quay đầu lại, chỉ vào cửa và nói với anh, "Tên này chính xác mới là không bình thường!"
.........

Kẻ giết người theo số

09 - Đánh lén
Mười giờ hai mươi phút tối, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đi ra từ cổng lớn nhà giam.
"Hô..." Bạch Ngọc Đường thở phào một cái, "Miêu Nhi này, lời nói hai người kia có thể tin được sao?"
Triển Chiêu nhún vai, "Hai người bọn họ tuy mắc chứng ảo tưởng rất nặng, nhưng cả hai không thông đồng lời khai với nhau, chí ít thì ta vẫn có thể tin phần nội dung bên trong."
"Vậy hung thủ là một kẻ ăn mặc như bác sĩ?" Bạch Ngọc Đường đột nhiên khùng lên nói, "Nhà giam kiểu gì vậy, cả camera theo dõi hành lang cũng không có! Nếu không thì chúng ta không phải vật vã như thế này!"
"Tên hung thủ cũng thật giảo hoạt, nhiều quản giáo như vậy cũng không ai chú ý đến hắn..." Triển Chiêu đưa tay day day giữa hai lông mày, "Chờ xem báo cáo khám nghiệm tử thi của Công Tôn ngày mai rồi hẵng nói tiếp."
Hai người vừa đi vừa tán gẫu, dưới bậc thang, một chiếc xe dừng ở vỉa hè đi tới. Mới bước ra đường lớn, Bạch Ngọc Đường bỗng thấy có ánh sáng lóe lên bên người, có gì đó vọt ra từ trong bóng tối...
"Miêu Nhi!" Triển Chiêu đang đứng trân trân nhìn chiếc xe lao tới thì Bạch Ngọc Đường đã nhảy lên, nhào về phía Triển Chiêu, ôm anh lăn ra ngoài, lúc ngẩng đầu lên nhìn thì chiếc xe muốn cán người đã chạy mất dạng. Tuy tốc độ cực nhanh, nhưng Bạch Ngọc Đường vẫn nhận ra đó là chiếc Honda màu đen buổi chiều đã theo dõi họ.
"Miêu Nhi, cậu không sao chứ?" Bạch Ngọc Đường không muốn nghĩ nữa, vội vàng nhìn Triển Chiêu đang ở trong lòng xem có bị thương hay không.
"Tôi không sao." Triểu Chiêu được anh kéo đứng dậy, phát hiện trên tay chỉ bị xây xước một chút da, "Còn cậu?" Anh nhìn Bạch Ngọc Đường bên cạnh.
Bạch Ngọc Đường phủi phủi bụi, buông tay tỏ vẻ mình không bị gì, kéo cánh tay của Triển Chiêu ra nhìn, thấy bàn tay đã tróc mất một miếng da lớn, anh nhíu mày, "Đi bệnh viện trước đi."
"Không cần đâu, vết thương nhỏ mà..." Triển Chiêu nhăn nhó lắc đầu.
"Không được kì kèo!" Bạch Ngọc Đường kéo anh nước đi.
Đến bệnh viện băng bó đơn giản vài cái, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường trở về ký túc xá thì đã gần mười hai giờ.

Triển Chiêu ngồi ở sô pha trong phòng khách.


Im lặng... Im lặng... Cuối cùng cũng không nhịn được nữa, "Tại sao cậu lại ở trong phòng tôi?"
Bạch Ngọc Đường vừa gặm táo vừa lật báo ra xem: "Bảo vệ cậu a."
Gì??
Triển Chiêu đứng lên, giựt lại báo, đoạt lại táo, rồi đem anh chàng tống ra ngoài: "Ai cần cậu bảo vệ! Cậu quay về nhà của cậu đi, tôi muốn đi ngủ!"
Bạch Ngọc Đường túm lấy sô pha không chịu đi: "Này!! Tôi là muốn tốt cho cậu đấy! Nhỡ có thằng biến thái nào đứng ngay cửa, đồ mọt sách nhà cậu có khi một tiếng kêu cứu còn chưa kịp hô thì đã ngỏm rồi!! Cậu ngỏm thì còn lo quái gì nữa, chỉ có mẹ tôi với mẹ cậu là đem tôi ra lóc thịt sống thôi!!"
"Cậu!!" Mũi Triển Chiêu phì ra khói, "Làm sao cậu biết là tôi bị ngắm chứ? Cậu bình thường cư xử kiêu ngạo như vậy, ai mà biết có khi đắc tội tên đại ca nào ngoài đường không, giờ bọn họ kéo đến xử cậu?? Cậu đi ra ngoài cho tôi! Đừng có làm tôi liên lụy!!"
Một cố sống cố chết kéo, một cũng nhất định không chịu buông tay...
Dùng dằng đến mười hai rưỡi, Triển Chiêu rốt cuộc đầu hàng, dù sao thì anh là người thiên về nghiên cứu học vấn, còn Bạch Ngọc Đường đã từng gia nhập quân ngũ, học trò làm sao đấu được với nhà binh... Hiệp thứ nhất, bại!
"Miêu Nhi, cho tôi mượn đồ ngủ, bộ có con mèo máy ấy (Doraemon =))), đừng lấy bộ mèo kitty." (WTF, nhà mình cũng còn ko có lấy 1 con kitty)
...... Nhẫn nại......
"Miêu Nhi, bụng đói rồi, có gì ăn ngay được không?"
...... Tiếp tục nhẫn nại......
"Tủ lạnh nhà cậu dùng để giấu xác chết à? Làm gì mà trống dữ vậy?"
...... Bách nhẫn năng thành kim...... (na ná có công mài sắt có ngày nên kim)
"Miêu Nhi, có đĩa không? Lấy phim kinh dị ra xem đi...
...... Không thể nhịn được nữa!!...
Triển Chiêu đang ngồi soạn giáo án rốt cuộc cũng bị Bạch Ngọc Đường chọc cho phát cáu, anh liền cầm gối ôm chọi thẳng, "Cậu cút về nhà cho tôi! Khuya khoắt còn xem phim kinh dị, cậu mới là thằng biến thái!!"
Lại nửa tiếng sau, chiến tranh gối ôm cũng kết thúc, Triển Chiêu căm giận cầm bộ đồ ngủ in mèo máy đi vào phòng tắm. Quay đầu lại nhìn Bạch Ngọc Đường đang bị vùi dưới đống gối trên sô pha: "Tôi tắm trước! Ai tắm sau thì dọn dẹp nhà tắm!"... Hiệp thứ hai, thắng!
Đến lúc Bạch Ngọc Đường tắm rửa cùng dọn nhà tắm xong, mặc đồ ngủ in hình kitty vào thì đã là hai giờ sáng.
Đèn phòng khách vẫn sáng choang, Triển Chiêu tay cầm tài liệu, nghiêng đầu tựa vào sô pha ngủ gật. Bạch Ngọc Đường tay chân nhẹ nhàng đi tới, cẩn thận lấy tài liệu ra khỏi tay anh.
Triển Chiêu vẫn như ngủ say, hô hấp nhẹ nhàng chậm chạp, cả người hiện ra sự an tĩnh dị thường. Bạch Ngọc Đường khẽ thở dài, còn mèo cũng chỉ có lúc này là ngoan ngoãn một chút.
Hai tay nhẹ nhàng nâng vai và đầu gối của anh dậy, cố hết sức bế Triển Chiêu vào phòng ngủ, vừa đi vừa mắng trong lòng: "Mèo chết, nặng như tạ! Trông thì gầy yếu như vậy, đáng chết đáng chết..." Lòng thì rủa nhưng chân vẫn vững vàng bước.
Đặt Triển Chiêu vào giường, tắt đèn, ngủ.
Năm phút sau.
"Ầm" một tiếng, Bạch Ngọc Đường đã oanh liệt bị đá xuống giường.
Phẫn nộ!!
Bạch Ngọc Đường nhảy lên, mở đèn ngủ đầu giường, định cùng con mèo kia đại chiến ba trăm hiệp, ai ngờ...
Chỉ thấy Triền Chiêu ôm lấy gối đầu ngủ say, người này bình thường cực kỳ tao nhã nhưng đến lúc ngủ thì lại cực bất nhã, miệng còn lầm bầm: "Chuột chết... ư... Hiệp thứ ba... Thắng..."
Bạch Ngọc Đường ôm lấy gối mà khóc không ra nước mắt... Thế này, rốt cuộc là vì cái gì a?!

Kẻ giết người theo số



10 - Manh mối
Sáng sớm ngày tiếp theo, Triển Chiêu mặt mày tươi roi rói cùng Bạch Ngọc Đường ngáp ngắn ngáp dài đi vào cục cảnh sát.
"Đúng rồi, sao tối hôm qua cậu lại ngủ dưới đất thế?" Triển Chiêu khó hiểu hỏi Bạch Ngọc Đường.
Bạch Ngọc Đường giận...
Vừa vào cổng chính đã thấy Trương Long, Vương Triều cùng Mã Hán đang khệ nệ ôm một đống tài liệu lớn.
"Sếp!" Trương Long thấy Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đầu tiên.
"Thế nào?" Hai người đỡ một phần tài liệu trong tay bọn họ, mọi người cùng nhau đi phía thang máy.
"Haizz..." Trương Long lắc đầu, "Một đống tài liệu, tất cả nạn nhân đều khác nhau, nhìn đi nhìn lại cũng không thấy gì đặc biệt, dù sao thì tài liệu cũng đã mang về, chuẫn bị gặm lại trong hai ngày."
"Vương Triều, trong nhà Ngô Hạo không tìm được giấy tờ gì sao?" Triển Chiêu hỏi.
"A..." Vương Triều cười khổ nói, "Ma xui quỷ khiến, bọn em vừa đến đó thì gặp xe cứu hỏa đang chữa cháy!"
"Cái gì?" Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đồng thời kinh ngạc, "Nhà của Ngô Hạo bị cháy?"
"Đúng vậy, dập nửa giờ mới hết lửa, bọn em vào nhìn, tất cả giấy đã bị đốt sạch."
"Cậu nói chỉ có giấy bị đốt?" Bạch Ngọc Đường hỏi.
"Chuyên gia bên đội phóng hỏa đến xem hiện trường, sau đó nói đây là cố ý phóng hỏa! Hơn nữa mục tiêu chủ yếu là giá sách, ngăn tủ, bàn học, những chỗ hay để giấy." Vương Triều nhún vai, "Sau đó bọn em sắp xếp tìm kiếm lại một lần nữa, cũng chỉ kiếm được một ít trang giấy cùng một ít... tro giấy..." Nói xong liền đưa cái hộp giấy trong tay cho Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường xem, "Đây là quà cho Tưởng Bình."
Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu nhìn nhau cười: "Cái này chỉ là trò xếp hình cho Tưởng Bình chơi một chút trong giờ nghỉ trưa thôi."
Ra thang máy, bước nhanh về hướng văn phòng S.C.I.
"Triểu Hổ đâu rồi?" Bạch Ngọc Đường nhìn văn phòng, không thấy bóng Triệu Hổ đâu, "Tôi bảo cậu ta đi điều tra chiếc Honda màu đen kia thế nào rồi?"
"Đã tra ra rồi, là xe bị mất cắp." Tưởng Bình đang chui đầu vào máy tính, ngẩng lên nói, "Đồng nghiệp bên đội giao thông vừa gọi điện, cậu ta đang đi lấy báo cáo..."
Cửa văn phòng bị đẩy ra, Công Tôn vẻ mặt âm trầm bước vào.
Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường vừa thấy sắc mặt Công Tôn, đã biết ngay tối hôm qua anh đã ở lại phòng giải phẫu cả đêm.
"Thế nào?" Bạch Ngọc Đường vừa hỏi vừa đưa ly cà phê mình mới lấy chưa kịp uống cho Công Tôn.
"A..." Công Tôn cười lạnh một tiếng, nhận lấy ly cà phê, nói; "Tên này là một tên biến thái trăm phần trăm!" Nói xong, đưa tập báo cáo dày cồ trong tay cho Bạch Ngọc Đường.
"Các anh em! Họp!" Bạch Ngọc Đường gọi mọi người vào phòng họp.
Công Tôn trước tiên nói rõ nguyên nhân tử vong của Ngô Hạo: "Trong nhà giam hôm qua, kiểm tra sơ bộ thì nguyên nhân là trúng độc, bởi vì tim hắn ngừng đập trong tình huống không bình thường. Nhưng sau đó kiểm tra lại thì trong dạ dày và máu của hắn không tìm được chất độc gì hết, mà lại tìm được thứ khác."
Công Tôn tạm dừng một chút, nói, "Pethidine Hydrochloride."(*)
......?...... Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn, nó là cái gì?
"Pethidine Hydrochloride" Triển Chiêu đột nhiên cau mày, nhìn Công Tôn nói, "Nó đối với cơ thể có dược động học(*) và tác dụng y như morphine(*), nhưng tác dụng giảm đau và gây tê nhỏ hơn, gần tương đương với 1/10 - 1/8 morphine, đây là một loại dược phẩm gây tê đã bị quản lý nghiêm ngặt."
Công Tôn gật đầu.
"Thuốc phiện?" Bạch Ngọc Đường nhìn Công Tôn, "Ngô Hạo không có tiền sử hít thuốc phiện, hơn nữa công dụng của Pethidine hydrochloride rất nhỏ, sao lại khiến cho hắn chết được?"
Công Tôn tiếp tục gật đầu: "Cho nên tôi mới nói tên này rất biến thái." Sau đó, anh lấy ra một tấm hình chụp khác đặt trước mặt mọi người, "Đây là miệng vết thương trên ngực trái thi thể, nhìn ngay chỗ trái tim xem."
Mọi người bước tới nhìn kỹ, chỉ thấy ngay vị trí trái tim bên ngực trái có một chấm đỏ rất nhỏ.
"Đây là cái gì?" Trương Long khó hiểu.
"Một lỗ kim châm." Công Tôn trả lời.
"Ra là vậy..." Bạch Ngọc Đường quay qua Triển Chiêu, "Miêu Nhi, còn nhớ tên điên số 2 nói gì không? Tên bác sĩ cầm kim tiêm trên tay."
Triển Chiêu gật đầu, Bạch Ngọc Đường tiếp tục hỏi Công Tôn: "Hung thủ đã cắm kim tiêm trực tiếp vào tim Ngô Hạo, tiêm vào Pethidine Hydrochloride phải không?"
Công Tôn dùng ngón trỏ đẩy gọng kính lên, nói: "Đúng, chỉ cần một ống tiêm, trong vòng năm phút đồng hồ, tim người sẽ suy kiệt mà chết."
Mọi người liếc mắt nhìn nhau một cái, mặt tràn đầy kinh hãi.
Triển Chiêu cầm lấy hình chụp: "Người này không chừng là bác sĩ thật."
"Tôi cũng cảm thấy như thế." Công Tôn tỏ vẻ đồng ý, "Cho dù không phải bác sĩ, nghề nghiệp của hắn cũng cho phép tiếp cận loại thuốc tê bị quản lý nghiêm ngặt này. Hơn nữa, nhìn vị trí cùng cách thức hạ kim tiêm, hắn chắc chắn đã được dạy dỗ bài bản."
Lúc này, cửa phòng họp bị đầy ra, Triệu Hổ vội vã chạy vào, "Sếp, báo cáo đã đến đây."
Nói xong liền đưa một phần báo cáo cho Bạch Ngọc Đường.
Bạch Ngọc Đường mở ra xem, thấy đây là một bản khai báo mất xe, anh cúi đầu nhìn một lúc lâu, trong nháy mắt khuôn mặt nghiêm trọng lại.
"Làm sao vậy? Xe này có vấn đề à?" Triển Chiêu thấy sắc mặt Bạch Ngọc Đường không tốt, vội hỏi.
"Xe không có vấn đề." Bạch Ngọc Đường lắc đầu nói, "Mà là địa điểm xe bị mất có chút trá."
...?...
"Có trá? Là ý gì?" Triển Chiêu khó hiểu nhìn về phía anh.
Bạch Ngọc Đường quay lại, chăm chú nhìn Triển Chiêu, dùng ngữ khí nghiêm túc hiếm thấy nói: "Ở cửa phía Bắc đại học C."
......!......
"Miêu Nhi, tôi nhớ rõ cậu mỗi tuần đều phải đến đại học C dạy đám sinh viên khoa tâm lý một tiết phải không?"
"......" Triển Chiêu gật đầu, "Đối diện với cổng Bắc tòa nhà khoa tâm lý học..."
Bạch Ngọc Đường đóng báo cáo lại, mặt lộ vẻ lo lắng, "Xe bị mất ở chỗ cậu dạy học, ngày hôm qua lại theo dõi cậu, đến tối lại còn muốn tông cậu."
Triển Chiêu bất đắc dĩ cười khổ: "Xem ra... Là nhắm vào tôi rồi..."
---------------------------

(*) Dược động học: quá trình thuốc hấp thụ vào cơ thể: hấp thụ, phân bố, chuyển hóa, thải trừ

(*) Pethidine Hydrochloride: Thuốc giảm đau trung ương tổng hợp

(*) Morphine: thuốc giảm đau gây nghiện. Morphine là 1 amin thực vật tự nhiên có trong nhựa khô quả cây thuốc phiện nên anh Đường mới nghĩ tới việc Ngô Hạo hít thuốc phiện

Kẻ giết người theo số



11 - Nghi ngờ
Nghe Bạch Ngọc Đường nói xong, tất cả mọi người đều lo lắng.
Triền Chiêu tuy rằng là thành viên S.C.I., nhưng dù sao vẫn coi như nhân viên văn chức, hơn nữa vụ án lần này lại khó giải quyết như vậy, nếu đúng là có tổ chức nào đó theo dõi anh, thế thì thật nguy hiểm. Nhưng mọi người vẫn còn cảm thấy nghi ngờ: S.C.I. vừa mới tiếp nhận vụ án, hiện tại có thể nói là sơ bộ còn chưa điều tra được gì, hung thủ tại sao lại muốn ngắm vào Triển Chiêu?
Thấy tất cả mọi người vẻ mặt đều nghiêm trọng, Triển Chiêu cũng không tránh được mà căng thẳng theo, anh hỏi Công Tôn: "Đúng rồi Công Tôn, anh hình như chưa nói xong?"
"A..." Công Tôn lấy lại tinh thần, liếc qua Bạch Ngọc Đường một cái.
Bạch Ngọc Đường gật đầu ý bảo anh tiếp tục.
"Lúc tôi kiểm tra con số phía sau tai Ngô Hạo cùng các thi thể khác, rốt cuộc cũng hiểu được trò hay, cho nên mới nói tên kia cơ bản là biến thái của biến thái!"
Mọi người nghe đến đó, sự chú ý lại lập tức tập trung tới Công Tôn.
"Tất cả mọi người đã ăn qua thịt heo?" Công Tôn không đầu không đuôi hỏi một câu, mọi người trố mắt nhìn nhau.
Bạch Ngọc Đường gật đầu, "Có ý gì?"
Công Tôn tiếp tục nói: "Mọi người có chú ý thấy, thịt heo sau khi được kiểm tra thường có đóng một con dấu in nổi màu xanh lên da, rửa thế nào cũng không ra không?"
......!......
Nghe Công Tôn nói, tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt ghê tởm.
Triển Chiêu cau mày: "Không lẽ..."
"Đúng vậy!" Công Tôn bất đắc dĩ nói, "Tôi đã thẩm tra đối chiếu lại, hoàn toàn giống nhau! Đây là dấu chạm nổi đóng trên thịt heo bằng sắc tố ăn được!"
"Tên này chính xác là biến thái, hắn không lẽ đem người biến thành heo sao?" Vẻ mặt Bạch Ngọc Đường phức tạp.
"Sếp?" Vương Triều đột nhiên đứng lên hét: "Có khi nào hung thủ là tay bán thịt heo không?!"
......
Trương Long nuốt nước miếng: "Không... không thể như thế được."
Triển Chiêu lắc đầu nói: "Hẳn là không có khả năng! Nhìn hành vi của hung thủ, hắn chắc chắn là người có chứng rối loạn về sự chính xác, yêu cầu sự hoàn mỹ, tính tình cẩn thận, còn bị chứng sạch sẽ."
Bạch Ngọc Đường cũng gật đầu: "Có lý! Cái này cũng coi như là manh mối đi. Trương Long, ngày mai đi điều tra nơi bán con dấu này và sắc tố. Vương Triều, đi điều tra cửa hàng bán thịt heo vào những trại nuôi heo!"
"...A?" Vương Triều vẻ mặt bất mãn, "Sếp chơi không đẹp..."
Bạch Ngọc Đường trừng mắt anh chàng một cái: "Cho nên mới bảo cậu đi! Cậu nếu có thể chứng minh hung thủ làm nghề giết heo, tôi liền mua cho cậu một cái xe!"
"Thật sự? Sếp! Giữ lời đó!" Vương Triều nói xong, phấn chấn chạy đi.
Triển Chiêu vẻ mặt kinh ngạc hỏi: "Chuột bạch? Cậu nói thật à?"
Bạch Ngọc Đường nhún vai: "Tôi chưa nói là mua ô tô."
......
Sau khi buổi họp kết thúc, mọi người lục tục rời đi, Triển Chiêu vừa đứng lên đã bị Bạch Ngọc Đường túm lấy kéo đi, "Đi!"
"Đi đâu?" Khó hiểu nhìn nhìn.
"Đến sẽ biết!"
Hai người vào thang máy, Bạch Ngọc Đường ấn vào nút "-2".
Triển Chiêu nhíu mày hỏi, "Đi bãi tập bắn làm gì?"
Bạch Ngọc Đường không trả lời, chỉ hỏi: "Cậu có mang theo súng không?"
"...Không..." Triển Chiêu đút tay vào túi.
Bạch Ngọc Đường trừng mắt, "Trong cục giao súng là để cậu mang theo bên người đó!"
Triển Chiêu thờ ơ nhìn: "Buổi chiều nay tôi còn phải lên trường, chẳng lẽ muốn tôi mang súng vào trường sao?"
"Chính là bởi vì đi đến trường mới phải mang súng theo, tôi đã sớm bảo cậu đừng có đi dậy mấy cái môn đó nữa."
"Cậu! Dạy học là hứng thú của tôi!"
"Đến dự lớp của cậu toàn một đám nữ sinh viên, mấy cô nàng ấy đi không phải là nghe giảng đâu, mà đi để ngắm cậu đấy!" Bạch Ngọc Đường nghiêng đầu nhìn anh.
"......Bạch Ngọc Đường!" Triển Chiêu giận, "Hiện tại bắt đầu một tiếng đồng hồ tôi và cậu không nói chuyện với nhau!" Quay đầu.
......
Cửa thang máy tầng ngầm hai mở ra, hai người bước ra thang máy, Triển Chiêu vẻ mặt khó chịu bị Bạch Ngọc Đường túm cứng ngắc, mạnh mẽ kéo vào bãi tập bắn.
Đứng ở vị trí bắn, đeo tai nghe, cầm lấy súng, Triển Chiêu liền hung tợn phang cả băng đạn vào tấm bia.
Bạch Ngọc Đường đứng phía sau kinh hãi, chỉ cảm thấy Triển Chiêu đã biến tấm bia thành anh.
Triển Chiêu quả thật có đem bia ngắm biến thành Bạch Ngọc Đường, bởi vì Bạch Ngọc Đường đụng chạm đến nỗi đau của anh.
Triển Chiêu rất thích lên lớp, anh rất thích cùng các sinh viên thảo luận những vấn đề học thuật. Chỉ là, đám sinh viên gần đây không hiểu sao lại biến thành như vậy, đặc biệt là nữ sinh viên, làm cho anh không tự chủ được, nghĩ đến một sinh vật thường hay tru vào những đêm trăng tròn. Mà giận một cái là những nữ sinh viên dạng như vậy xuất hiện càng lúc càng nhiều trong lớp của anh, hơn nữa chúng còn không thuộc khoa tâm lý. Đã thế, lần trước còn có người hỏi anh có bạn trai chưa... Tức chết!
Bạch Ngọc Đường ấn nút, tấm bia tự động chạy đến trước mặt hai người, vừa thấy, liền hít thật sâu một hơi khí lạnh --- bắn sáu phát, bia chỉ thủng ba lỗ...
"Đồ con mèo họ Triển!!" Bạch Ngọc Đường hét lớn một tiếng, "Lúc ấy làm thế nào mà cậu qua cửa cuộc thi bắn hả?"
Triền Chiêu xoay người vuốt tóc, nói trong lòng: "Một tiếng đồng hồ không nói chuyện!"
Bạch Ngọc Đường mũi xì ra khói, lại rống tiếp: "Tôi nhớ rõ trước kia có đặc huấn cho cậu! Lúc đó bắn rất chính xác mà!"
"Cho nên mới qua cửa được chứ sao." Triển Chiêu tiếp tục trả lời trong lòng.
......
Giận! Bất đắc dĩ đành chìa cánh tay ra trước mặt Triển Chiêu, chỉnh đồng hồ của mình lên một tiếng đồng hồ cho anh thấy: "Nói chuyện!"
Triển Chiêu liếc mắt nhìn anh, rốt cuộc mở miệng: "Sau đó không luyện nữa..."
Bạch Ngọc Đường nghiến răng nói: "Cậu có biết người cầm súng bắn không chính xác cũng giống như lái xe không cầm tay lái, có thể hại chết người khác không hả?"
Triển Chiêu cũng tự biết mình đuối lý, nhỏ giọng thì thầm "Cho nên mới không mang theo chứ sao..."
"Hự..." Hít thở sâu một lúc, Bạch Ngọc Đường nhấn nút cho tấm bia trở về chỗ cũ, lấy súng trên tay Triển Chiêu để lên bàn, sau đó ngồi xuống, lấy một khẩu súng lục trong bao súng giấu ở chân ra, "Dùng thử cái này đi!"
Triển Chiêu cầm súng, nhìn nhìn, sau đó kinh hoàng nói: “Remington M10?"
Bạch Ngọc Đường hơi bất ngờ: "Kỹ thuật bắn không tốt lắm nhưng đối với các loại súng lại có nghiên cứu qua."
"Bạch Ngọc Đường, cậu tàng trữ trái phép vũ khí!" Triển Chiêu chỉ vào mũi anh nói.
"Tôi có giấy phép chính phủ được mang súng nhá!" Bạch Ngọc Đường nói rõ, "Tôi là cảnh sát."
Triển Chiêu giơ súng hỏi: "Cái này trong nước căn bản là không có! Lại là anh hai cho sao?"
Bạch Ngọc Đường gãi đầu "Đúng vậy!"
"Anh hai kiếm nhiều tiền như vậy, không lẽ là nhờ vào buôn bán súng ống?" Triển Chiêu nhỏ giọng hỏi, "Không lẽ anh hai thích phim ảnh, muốn đem cậu biến thành James? State?” (James Bond, còn State là gì thì tớ ko rõ)
Bạch Ngọc Đường giận nha, "Cầm thì cầm đi!"
Triển Chiêu móc anh vài câu, cảm thấy trong lòng sung sướng rất nhiều, ngoan ngoãn nâng súng lên, ngắm...
"Chờ một chút!" Bạch Ngọc Đường hô dừng, đi đến phía sau Triển Chiêu, từ phía sau cầm tay anh giúp ngắm bắn, "Mắt nhìn về phía trước, ngón tay đè và giữ cò súng, mắt cùng hồng tâm đặt trên một đường thẳng..."
Sáu phát bắn lúc sau, toàn bộ đều trúng mục tiêu.
Triển Chiêu hưng phấn quay đầu: "Ta quả nhiên là thiên tài!"
Bạch Ngọc Đường nhận súng từ tay anh, tháo băng đạn chứa đạn tập bắn ra, "Đó là nhờ thầy dạy giỏi!"
Triển Chiêu lại nâng súng tập bắn lên, "Mắt nhìn về phía trước, ngón tay đè và giữ cò súng, mắt cùng hồng tâm đặt trên một đường thẳng..."
Bắn xong, bốn trúng, hai trượt...
"Chuột bạch!" Triển Chiêu căm giận nói, "Ra là thế! Cậu bắn chính xác như vậy là do cậu có súng tốt!"
"Bắn không trúng với súng thì liên quan gì đến nhau?"
"Đương nhiên là có! Khẩu súng kia nhẹ hơn!"
"Do kiến thức cơ bản của cậu quá kém thì có, lực cánh tay không có! Đã sớm bảo cậu luyện nhiều một chút."
"Tuyệt đối có liên quan!"
"Không có!"
"Có!"
"Không...!..."
Đang lúc hai người vừa muốn bắt đầu trình diễn màn đấu khẩu quen thuộc mỗi ngày, Bạch Ngọc Đường đột nhiên khựng lại, anh như đang nghĩ tới cái gì đó, miệng lặp đi lặp lại "Có liên quan... không liên quan..."
"Cậu làm sao vậy?" Triển Chiêu quơ tay loạn xạ trước mặt anh, gọi hồn quay về.
"Miêu Nhi, tôi nghĩ đến một chuyện." Bạch Ngọc Đường buông súng, ngồi lên bàn trước vị trí bắn, "Cậu còn nhớ, chiếc xe bị mất cũng đã nửa tháng trước, S.C.I. thành lập, án mạng nhận cũng chỉ mới vài ngày. Có khi nào chiếc xe muốn tông cậu và án mạng lần này hoàn toàn không quan hệ?"
Triển Chiêu sửng sốt, nghĩ rồi nói: "Chính xác... có thể có khả năng này."
Bạch Ngọc Đường đột nhiên hỏi: "Chiều nay cậu có lớp phải không?"
"Ừ"
"Tôi sẽ đi với cậu."
"......?...... Cậu đi đâu?"
Bạch Ngọc Đường đem bao súng chứa khẩu Remington nhét vào tay anh, "Đi đến trường cậu điều tra một chút!"

Kẻ giết người theo số



12 - Khoa tâm lý đại học C
Ăn cơm trưa xong, Bạch Ngọc Đường lái ô tô chở Triển Chiêu đến cổng Bắc đại học C.
Hai người xuống xe, Bạch Ngọc Đường xem xét khu vực xung quanh cổng Bắc.
"Này! Chuột, tôi lên lớp, cậu muốn làm gì thì làm!" Triển Chiêu cầm giáo án, chỉ muốn chực chạy vào trong.
"Đợi đã!" Bạch Ngọc Đường giữ chặt anh, "Tôi đi vào cùng cậu!"
Hoảng!
"Cậu muốn làm gì?"
Bạch Ngọc Đường nở nụ cười vô tội: "Cậu dạy môn tâm lý học tội phạm phải không? Tôi lại là thần thám, coi như cũng có thể đến giúp giảng bài đi."
Triển Chiêu liếc mắt nhìn anh: "Cậu nghi ngờ sinh viên của tôi?"
"Hờ hờ..." Bạch Ngọc Đường chỉ cười không nói, một tay quàng qua bả vai Triển Chiêu, cùng anh vào trong trường, "Nói chung thì những nhân vật thoạt nhìn càng không giống hung thủ, thì hắn mới chính là hung thủ thật sự!"
"Lại là trực giác của cậu? Cảnh sát mấy cậu không phải mở miệng là đòi chứng cớ sao? Tôi theo chủ nghĩa khoa học, không như mấy cuốn tiểu thuyết trinh thám đâu!" Nói xong, liên chụp lấy tay Bạch Ngọc Đường, "Bỏ móng ra!"(*)
Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu nháo với nhau từ nhỏ đã quen, thành ra không cảm thấy gì kỳ lạ, nhưng trong mắt người khác, hai người cù cưa với nhau, Bạch Ngọc Đường cười hì hì, Triển Chiêu thì trừng mắt nhìn...
"Tiến sĩ Triển!"
Phía sau hai người đột nhiên vang lên thanh âm, "Thầy có cần giúp gì không?"
Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường quay đầu lại, một sinh viên nam đeo kính, dáng vẻ nhã nhặn đang ôm sách đứng phía sau họ, vẻ mặt cảnh giác nhìn Bạch Ngọc Đường.
Bạch Ngọc Đường chỉ cười như không có chuyện gì.
Triển Chiêu thấy sinh viên Lí Phi Phàm học khoa tâm lý, vội vàng xua tay giải thích: "Ấy... không phải đâu, đây là bạn của thầy."
"A..." Lí Phi Phàm gật đầu, nhưng vẫn hoài nghi nhìn Bạch Ngọc Đường, sau đó đi hướng lớp học.
"Sinh viên của cậu?" Bạch Ngọc Đường nhìn Lí Phi Phàm bước nhanh rời đi, hỏi Triển Chiêu.
"Ừ." Triển Chiêu gật đầu, "Cậu ta tên Lí Phi Phàm, lớp trưởng của lớp tâm lý học, thành tích học tập rất tốt, năm trước lấy được học bổng toàn phần của trường.
"......" Bạch Ngọc Đường gật đầu ngờ ngợ.
"Sao? Cậu ta có vấn đề?" Triển Chiêu hỏi.
"Ha hả." Bạch Ngọc Đường cười cười, nói vào tai Triển Chiêu: "Cậu nhóc đã quan sát chúng ta từ lúc xuống xe, đứng nhìn có khi đến mười phút, chắc chắn đã sớm biết chúng ta đi cùng nhau tới đây nhỉ?"
"......!......" Triển Chiêu kinh ngạc nhìn chằm chằm Bạch Ngọc Đường, "Thật sao?"
Bạch Ngọc Đường nhún vai: "Trừ cậu nhóc ra thì vẫn còn nhiều người bên ngoài thấy chúng ta."
"......?......"



1   2   3   4   5   6   7   8   9   ...   12


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương