Vụ án thứ nhất: Kẻ giết người theo số Tiết tử S. C. I. thành lập



tải về 1.11 Mb.
trang10/12
Chuyển đổi dữ liệu07.06.2018
Kích1.11 Mb.
1   ...   4   5   6   7   8   9   10   11   12
Bạch Ngọc Đường tiến một bước, để một tên vượt qua mình rồi quay qua chặn hai tên còn lại.
Tên được né một bên liền lập tức ngắm vào Triển Chiêu.
Triển Chiêu lầm bầm khẩu quyết mà Bạch Ngọc Đường dạy cho mình: "Nhìn đúng thời cơ, nhanh chóng bước về bên phải, tay phải thuận thế gạt cánh tay đối phương, tay trái nắm lấy vai trái đối phương, đưa chân trái của mình ra phía ngoài chân trái đối phương và đạp, xoay người, tay phải ở phía trước kéo mạnh, đem đối phương quăng thật mạnh về phía trước."
"Ầm" một tiếng, tên du côn bị ném bay đi và té chổng vó như chó ăn bùn.
Yeah! Triển Chiêu nắm tay lại ăn mừng, quay đầu nhìn Ngọc Đường, thấy anh đã cho hai tên du côn còn lại một trận, đang đứng nhìn mình.
Bạch Ngọc Đường thấy Triển Chiêu vẻ mặt "trò này vui nha, muốn đánh thêm một lần nữa quá.", trông rất đáng yêu, thật muốn kéo lại hung hăng hôn một cái, nhưng mà... thôi, hiện giờ chưa muốn bị ăn đấm.
Kéo một tên du côn dậy: "Còn muốn tiếp tục không?"
"Khụ khụ... Không... Không, không dám nữa." Tên du côn vừa ho khan vừa cầu xin.
"Nhìn địa chỉ này." Bạch Ngọc Đường kéo tên du côn đứng dậy, Triển Chiêu cũng theo lại gần, "Có phải gần nơi này?"
Tên du côn nheo mắt lại nhìn địa chỉ, gật đầu nói: "Không... không sai, ngay khu phòng phía trước."
Bạch Ngọc Đường buông tay, mấy tên nhóc liền chạy trối chết, hai người cũng không muốn đuổi theo, tiếp tục đi về khu phòng ở mà tên du côn chỉ.
Đây là tòa nhà hai tầng, cánh cửa tàn tạ hơi mở ra, hành lang bên trong tối om.
Bạch Ngọc Đường nhìn bên trong, lấy một cái đèn pin cầm tay, quay đầu lại nhìn Triển Chiêu, nhỏ giọng dặn: "Cẩn thận!"
"Ừ!" Triển Chiêu gật đầu đuổi theo.
Hai người đi vào bên trong hành lang, giống như Trần Cảnh miêu tả, phòng khám ở trên lầu hai.
Cẩn thận từng bước đi lên lầu, không giống như tầng một tối om om, tầng hai có ánh đèn mờ mờ.
Tắt đèn pin, Bạch Ngọc Đường đột nhiên dừng lại, ngăn Triển Chiêu.
Triển Chiêu khó hiểu nhìn Bạch Ngọc Đường, Bạch Ngọc Đường rút súng ra, lấy tay chỉ vào mũi mình. Triển Chiêu hít nhẹ, quả nhiên có cảm giác mùi gì rất nặng -- mùi máu tươi.
Cũng rút súng ra, có chút lo lắng nhìn về phía Bạch Ngọc Đường.
Hai người tách ra, một trái một phải tiến về gian phòng kia.
Cửa phòng không đóng, chỉ khép hờ.
Bạch Ngọc Đường nhấc chân, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, ánh đèn trong phòng màu đỏ, tối mờ một cách bất thường. Mùi máu tươi nồng nặc xông vào mũi. Triển Chiêu nhíu mày, cho dù là ai, chảy nhiều máu như vậy chắc đã không còn khả năng sống.
Hai người một trước một sau tiến vào gian phòng, vừa vào cửa đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh sợ.
Giáo sư Hứa nằm thẳng trên mặt đất, trên cổ có vết cắt đầy máu, mặt đất hầu như ngập máu, theo màu máu cùng độ đông, ít nhất đã chết 24 tiếng đồng hồ.
Dù sao cũng từng là tiền bối lại làm việc cùng nhau, Triển Chiêu thấy xác của giáo sư Hứa cũng có chút không chịu được, quay mặt không muốn nhìn nữa.
Bạch Ngọc Đường kiểm tra gian phòng một chút, không còn cách nào khác đành lấy điện thoại ra, gọi mọi người trong S.C.I. tới.
Rất nhanh, tòa nhà âm trầm đã bị cảnh sát vây quanh, băng vàng bảo vệ được giăng tách đám người hiếu kỳ vây xem, Triển Chiêu ngồi đờ trên xe canh gác. Bạch Ngọc Đường đi tới cạnh anh, đưa một cốc cà phê nóng: "Cậu không sao chứ?"
Triển Chiêu nhận cốc cà phê, hai tay đều cầm, tận hưởng độ ấm, xua đi khí lạnh xung quanh, "Cậu nghĩ sao?"
Bạch Ngọc Đường thở dài, ngồi xuống bên cạnh: "Sự việc hình như trở nên có chút không kiểm soát được."
"Lúc đầu cho rằng tìm được giáo sư Hứa, vụ án có thể kết thúc, không ngờ ông ta lại bị giết." Triển Chiêu nhấp một ngụm cà phê, "Khó uống quá."
"Tiến sĩ Trương trở thành nghi phạm." Bạch Ngọc Đường cầm cốc cà phê, "Khó uống sao?" Nhấp một ngụm, cau mày đem cà phê quăng một bên, "Đúng là cà phê, mua để uống nhưng không ngờ còn có tác dụng tốt hơn uống, làm ấm tay cũng rất được."
Triển Chiêu cúi đầu cười.
"Cười cái gì? Mèo chết!" Bạch Ngọc Đường gãi đầu.
“Phương pháp an ủi người khác của cậu thật tốn tiền quá." Triển Chiêu nhìn lên trời, "Cậu không thích hợp với nói đạo lý."
"Cậu cũng cười rồi a?" Bạch Ngọc Đường đắc ý cọ cọ vai anh, "Tôi là người văn võ toàn tài mà!"
.....................
"Sếp, đã khám nghiệm hiện trường xong."
Bạch Ngọc Đường gật đầu: "Có manh mối gì không?"
Vương Triều lắc đầu: "Không phát hiện gì, hung khí cũng không thấy."
"Trương Long bên kia thế nào?" Triển Chiêu hỏi.
"Vừa gọi điện hỏi qua. không tìm thấy tiến sĩ Trương, giờ vẫn đang tiếp tục tìm." Vương triều nói, "Bọn Từ Khánh vẫn đang ở khu gần trường đại học... Thằng cha đó tựa như bốc hơi khỏi quả đất vậy."
"Tiếp tục tìm đi, xiết chặt một chút."
"Rõ."
Đang muốn thu đội trở lại, điện thoại di động của Bạch Ngọc Đường rung lên, cầm lên nhìn, Bạch Ngọc Đường ngạc nhiên: "Bao cục trưởng gọi?"
Nhấn nút nhận điện thoại: "Alô, cục trưởng?"
......
Điện thoại chỉ nói vỏn vẹn mười giây, Bạch Ngọc Đường sửng sốt, vẻ mặt ngạc nhiên thấy rõ.
"Sao vậy?" Rất ít khi thấy Bạch Ngọc Đường lâm vào trạng thái á khẩu, Triển Chiêu có dự cảm xấu, "Xảy ra chuyện gì?"
Bạch Ngọc Đường buông điện thoại, nhìn Triển Chiêu: "Triệu Tước trốn."
"......Cái gì?!......" Triển Chiêu cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên, "Làm... Làm sao có khả năng?"
"Bao cục trưởng bảo chúng ta đi trước, đi, Miêu Nhi!" Bạch Ngọc Đường kéo Triển Chiêu chạy về phía xe, quay đầu lại nói với Vương Triều: "Mang người theo tôi."
Đoạn đường vốn mất ba tiếng để đi, bị Bạch Ngọc Đường lướt cho chỉ còn một tiếng. Nhìn anh đang điệu bộ biến ôtô thành máy bay thì biết anh đang sốt ruột cỡ nào.
Đến trung tâm nghiên cứu, mọi người đi thẳng vào phòng bệnh của Triệu Tước.
Bao Chửng đứng ở cửa phòng, miệng ngậm điếu thuốc, nhìn tàn thuốc có thể đoán ông đã ở đó một lúc rồi.
"Tại sao có thể như vậy?" Nhìn phòng giam rỗng tuếch, Bạch Ngọc Đường hỏi Bao Chửng.
"Camera theo dõi có ghi lại." Mang hai người tới phòng giám sát, Bao Chửng mở máy: hình ảnh rất rõ, mang Triệu tước đi chính là tiến sĩ Trương.
"Trương Bác Nghĩa, bốn mươi hai tuổi, nhà tâm lý học nổi tiếng, là nghiên cứu viên của trung tâm nghiên cứu, hắn có quyền ra vào phòng bệnh." Bao Chửng tiếp tục hút thuốc, "Hắn biết rõ tình hình nơi này, lợi dụng thời gian trống khi canh gác thay ca, mang người đi."
Bao Chửng nhìn Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đứng bên cạnh đang nhíu chặt mày, nói: "Hai người cũng không cần áp lực như vậy, đã phát lệnh truy nã bắt người rồi, tôi muốn các cậu tới là để Tiểu Triển xem gian phòng của Triệu Tước."
"Phòng?" Triển Chiêu khó hiểu.
"A." Bao Chửng cười khẽ, "Cậu lần trước không nhìn ra gợi ý của tôi sao?"
"......" Triển Chiêu xoay mặt trừng Bạch Ngọc Đường.
Bạch Ngọc Đường vội vã xua tay: "Không phải tôi nói."
Bao Chửng lắc đầu: "Tôi tuy đã lớn tuổi rồi nhưng không mù đâu, hai người các cậu thần thần bí bí, chỉ chăm chăm muốn biết thứ cần biết."
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc nhau, thẹn thùng cúi đầu.
"Thêm nữa, hai người cẩn thận một chút, nhất là Tiểu triển." Bao Chửng gọi hai người đang muốn đi ra ngoài, "Còn anh trai cậu nữa."
Bạch Ngọc Đường lập tức căng lên: "Chú nghĩ Triệu tước sẽ làm gì với Miêu Nhi và anh hai tôi sao?"
Bao Chửng gật đầu.
"Anh hai năm đó phát hiện bí mật của hắn, tôi còn có thể hiểu, nhưng, Miêu Nhi một chút cũng không dính đến hắn." Bạch ngọc Đường tựa như muốn nổi giận, "Hắn vì sao lại muốn làm hại Miêu Nhi?"
Triển Chiêu kéo Bạch Ngọc Đường: "Ngọc Đường, cậu đừng kích động như vậy."
Bạch Ngọc Đường giãy ra, tiếp tục nói: "Năm đó rốt cuộc xảy ra cái quái gì? Tại sao không nói? Có cái gì không thể nói?"
Bao Chửng nhìn Bạch Ngọc Đường nổi giận cùng Triển Chiêu vẻ mặt lo lắng, đằng sau đang kéo anh, ông đột nhiên cười.
Thở ra một hơi thật dài, "Hai mươi năm trước, tôi cũng đã nhìn qua vụ án đấy."
".....?....." Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, có chút khó hiểu nhìn Bao Chửng..
Bao Chửng đơn giản kéo ghế ngồi xuống: "Khi đó, tôi cùng Duẫn Văn đều như vậy, rất dễ nóng nảy, Triệu Tước lúc nào cũng kéo cả hai ra, sau đó giúp nghĩ cách giải quyết. Cũng không phải vì sự tình lúc đó có gì bí mật... Mà là bởi vì, thật sự khuông muốn nhắc lại." Lần thứ hai châm thuốc, "Hai người biết, Triệu Tước vì sao lại giết nhiều người như vậy không?"
Thấy hai người lắc đầu, Bao Chửng cười khổ nói: "Bởi vì, chuyên gia phá án lúc đó đều dựa vào nhưng phương pháp truyền thống, những lý luận phân tích tâm lý Triệu Tước đưa ra thường bị người chỉ trích. Hắn nhiều lần đề nghị thành lập bộ phận phân tích tâm lý chuyên môn, tuyển nghiên cứu viên môn tâm lý học tham gia, đáng tiếc, tâm lý học bị coi như cái gì đó bí ẩn."
"Hắn muốn chứng minh tác dụng của tâm lý học nên mới giết nhiều người như vậy?" Triển Chiêu hỏi.
"Ừ." Bao Chửng lại hút một hơi thuốc, "Hắn dùng tâm lý ám thị đi giết người, sau lại dùng phân tích tâm lý đi cứu người... Đem những người đã từng cười nhạo hắn, giỡn trong lòng bàn tay."
Bạch Ngọc Đường đã bình tĩnh: "Hắn muốn hại Triển Chiêu là vì đố kị?"
Bao Chửng gật đầu: "Hai cậu cũng biết, hắn lúc đeo vòng hấp thụ âm thanh, có biết hắn đã nói gì không?" Lại hít một hơi thuốc lá, "Hắn nói hắn đố kị, đố kị tôi, đố kị Duẫn văn, đố kị mọi người... Hắn nói thiên tài, nhất định phải tìm được sân khấu riêng của mình, nói cách khác, thiên tài so ra sống khổ hơn cả đồ ngu, hắn làm tất cả mọi thứ, chỉ vì sáng tạo nên một sân khấu mà thôi."
Nghe Bao Chửng tự thuật, Triển Chiêu có chút ngây người, "Nếu lúc đó có trung tâm phân tích tâm lý, như vậy ngành đó là..."
Bao Chửng gật đầu: "Hắn sẽ giống như cậu."
......... Sau đó, Bao Chửng lại trầm mặc, tựa như đang chìm trong hồi ức, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu thấy trong mắt ông là tiếc nuối và thương cảm. Biểu hiện này, Bạch Ngọc Đường rất quen thuộc, gần hai mươi năm, ông bố của anh cũng sẽ thỉnh thoảng vừa hút thuốc vừa ngồi ngây người... thương cảm và tiếc nuối vô hạn. Khi còn bé, anh vẫn nghĩ ý vị ấy rất đàn ông, nhưng hiện tại nhớ lại, thật đúng là đáng ăn mừng.
“Hút ít thôi.” Bạch Ngọc Đường nói với Bao Chửng: “Không tốt cho cơ thể.” Nói xong, kéo Triển Chiêu rời đi.
Cả hai chạy tới gian phòng của Triệu Tước, Triển Chiêu đi vào xem, bắt đầu tỉ mỉ dò xét căn phòng, anh ngồi trên chiếc ghế đỏ, bắt đầu lật xem từng tờ vẽ phác của Triệu Tước bỏ lại, Bạch Ngọc Đường ngồi bên ngoài, ngây ngẩn nhìn bóng Triển Chiêu ở bên trong, thời gian cứ như vậy lặng lẽ trôi, bầu trời ngoài cửa sổ bắt đầu sáng dần.
Triển Chiêu đứng lên, đi ra khỏi phòng.
“Miêu Nhi?” Bạch Ngọc Đường thấy triển Chiêu sắc mặt tái nhợt, tựa như rất không thoải mái, đi lên một bước, thân thể Triển Chiêu lảo đảo, “Miêu Nhi!”
Vội vã đỡ lấy người Triển Chiêu, “Miêu Nhi, cậu làm sao vậy?”
Bạch Ngọc Đường ôm lấy Triển Chiêu, tay xoa xoa mặt anh: “Khó chịu chỗ nào? Có phải là mệt mỏi không?”
“Không phải…” Triển Chiêu có chút suy yếu, bám lấy Bạch Ngọc Đường, “Đem… đem căn phòng này khóa lại, không được xem những bức tranh đó nữa.”
“Làm sao vậy?” Bạch Ngọc Đường không hiểu.
“Đem những nhân viên trong trung tâm tập trung lại, bọn họ cần tâm lý trị liệu.” Triển Chiêu lấy lại nhịp hô hấp, sắc mặt cũng dần khá lên: “Trong tranh của Triệu Tước có tiềm thức ám thị… Những người quanh năm… nhìn tranh này, rất có khả năng sẽ tự sát, hoặc giết người…”

Kẻ giết người theo số



26 - Mệnh lệnh
Triển Chiêu vừa nói xong thì Bạch Ngọc Đường cảm giác cả sống lưng lạnh buốt: "Miêu Nhi,... cậu nói, những nhân viên trong đây sẽ đi giết người hoặc tự tử? Khi nào? Làm sao..."
"Cậu đừng vội, tôi sẽ giải thích từ từ cho cậu." Triển Chiêu có chút nôn nóng nói: "Việc cấp bách bây giờ là tập trung tất cả nhân viên ở đây lại, chỗ này tạm thời phong tỏa."
"Được..." Bạch Ngọc Đường vừa định ra ngoài, đột nhiên nghĩ tới, "Vậy còn cậu, cậu không sao chứ?"
Triển Chiêu buồn cười: "Tôi có thể có chuyện gì? Chỉ là quá tập trung trong thời gian dài, nên hơi mệt mỏi."
"Không được! Không thể để cậu một mình ở chỗ này." Bạch Ngọc Đường nói, hai tay bế bổng Triển Chiêu lên, chạy ra ngoài.
"A!" Triển Chiêu giật mình, tay chân luống cuống, "Chuột Bạch! Cậu làm gì vậy! Bỏ tôi xuống!"
Bạch Ngọc Đường ôm anh chạy ra ngoài, bọn Mã Hán đang ngồi trong đại sảnh, trông thấy thì kinh hoàng, bọn họ mấy ngày nay bị chấn kinh hơi quá mức. Lúc nãy mới thấy Công Tôn được người bế từ phòng hỏa táng ra, giờ đến lượt Triển Chiêu, liền lập tức chạy lại bu quanh.
Triển Chiêu mặt đỏ tới tận mang tai, thật muốn tìm một cái lỗ mà chui vào. Đáng tiếc là tình huống hiện tai, càng giãy dụa trông sẽ càng kỳ quái, không thể làm gì khác hơn là rúc đầu giống con đà điểu, mặc cho Bạch Ngọc Đường ôm.
Bao Chửng bên này nhìn thấy cũng cả kinh, Bạch Ngọc Đường bế Triển Chiêu chạy qua, báo cho Bao Chửng biết phát hiện của Triển Chiêu.
Tất cả mọi người ở đây đều choáng váng, Bao Chửng vội vã gọi người phụ trách viện nghiên cứu tới, hỏi ông ta cả trung tâm này có bao nhiêu người, những người nào chuyên môn phụ trách và hay tiếp xúc với Triệu Tước, ông liền ngay lập tức bố trí lực lượng cảnh sát, trấn an toàn bộ những nhân viên có liên quan, cả trung tâm nghiên cứu tạm thời bị phong tỏa lại.
Sau một lúc nhốn nháo, mọi người trong S.C.I. mới có thời gian ngồi thở.
"Miêu Nhi, cậu giải thích cụ thể cho tôi, những ám thị này là thế nào?" Bạch Ngọc Đường thở phù một cái, ngồi vào một phòng họp trong trung tâm nghiên cứu. Bao Chửng cùng Vương Triều, Mã Hán cũng ngồi vào, lẳng lặng chờ Triển Chiêu giải thích.
Triển Chiêu sau khi nghỉ ngơi một lúc thì sắc mặt đã khá lên rất nhiều, anh trầm mặc một lúc, tựa như là đang hệ thống lại từ ngữ: "Ưm...
Nói đến tội phạm tâm lý ám thị, nổi tiếng nhất chính là sự kiện giẫm đạp lên nhau trong nhạc hội Thiên Niên Kỷ năm 1999 ở bang Ohio, Mỹ."
Bạch Ngọc Đường gật đầu: "Tôi có nghe nói qua sự kiện đó, mấy trăm người bị giẫm đến chết."
"Đúng." Triển Chiêu nói, "Sự kiện đó, nếu nhìn bên ngoài, sẽ cho rằng những khán giả tham gia nhạc hội do tinh thần quá kích động nên dẫn đến thảm kịch, nhưng sự thật, chính W.Nelson(*) đã hạ tâm lý ám thị với khán giả."
"Làm thế nào?" Mặt Mã Hán hiện rõ biểu cảm "thật kỳ bí a~"
Triển Chiêu tiếp tục nói: "Trình tự của tâm lý ám thị, có thể dùng một ví dụ đơn giản để giải thích. Chẳng hạn như, muốn dạy một con chó nhỏ ngồi xuống, đầu tiên, sẽ phải nói với nó ‘ngồi xuống’, làm cho nó quen với mệnh lệnh. Sau đó, khi nó ngồi xuống, ta sẽ thưởng cho nó đồ ăn. Làm như vậy nhiều lần, trong tiềm thức của con chó sẽ có ‘mệnh lệnh ngồi xuống -- động tác ngồi xuống -- đồ ăn’, ba thứ này liên hệ với nhau. Nói cách khác, kỳ thật con chó sẽ không hiểu ‘ngồi xuống’ nghĩa là ý gì, thế nhưng, nếu nó nghe thấy, theo bản năng sẽ ngồi xuống, vì làm vậy sẽ có đồ ăn."
Tất cả mọi người gật đầu, ra hiệu đã hiểu rõ.
Sau đó, Triển Chiêu lấy giấy, viết lên đó mấy chữ, nói tiếp: "Tâm lý ám thị chia làm bốn giai đoạn, phát mệnh lệnh, hoàn thành mệnh lệnh, khen thưởng, quen với mệnh lệnh."
Bao Chửng vuốt cằm, "Cụ thể một chút, ca sĩ kia làm thế nào mà ra được ám thị?"
"Đầu tiên, Nelson khi bán vé vào cửa cho khán giả, sẽ in lên đấy hình đôi chân. Nói cách khác, ông ta đang ra ám thị "chân" cho mọi người. Mà con người khác với loài chó ở chỗ biết suy nghĩ liên tưởng. Con người sẽ từ một hình ảnh mà liên tưởng đến động tác. Nói đến chân, mọi người sẽ nghĩ đến động tác gì?"
Mọi người liếc nhau, cùng trả lời: "Giẫm!"
Triển Chiêu gật đầu: “Đúng thế, nói cách khác, bước thứ nhất đã hoàn thành, mọi người đã nhận được mệnh lệnh, hình ảnh chân và liên tưởng đến động tác giẫm!"
"Sau đó, Nelson bắt đầu buổi biểu diễn. Vì ban nhạc của ông ta là ban nhạc heavy metal rock, nên rất có sức thu hút. Trong suốt buổi diễn, Nelson không ngừng lập đi lập lại động tác "giẫm", sau đó còn nhiều lần khuấy động khán giả làm theo động tác của ông ta, thậm chí ông ta còn đập cả cây guitar bass lên sàn diễn, dùng sức giẫm lên nó. Như vậy, ông ta đã hoàn thành giai đoạn hai, yêu cầu thực hiện mệnh lệnh ‘giẫm’!"
Mọi người nín thở nghe, vẻ mặt kinh hãi.
"Bước thứ ba, chính là khen thưởng. Phần thưởng ở đây, không phải vật chất mà là tinh thần."
"Tinh thần?" Bạch Ngọc Đường nhíu mày.
"Nếu cậu có người yêu, cậu muốn thấy người đó làm gì với cậu nhất?" Triển Chiêu hỏi Bạch Ngọc Đường.
"......................................................" Bạch Ngọc Đường im lặng, mặt có chút nóng nóng, trong lòng thầm hét đồ mèo vô lương tâm, người tôi thích nhất chính là cậu, tôi rất muốn cậu nhào vào lòng ôm tôi... Nhưng những lời này, thật sự là không thể nói ra.
"Ách... Cười với mình." Vương Triều trả lời.
Triển Chiêu gật đầu: "Không sai, nói chính xác, là muốn người đó chú ý cậu, tỏ vẻ có thiện cảm với cậu, đúng không?"
"Đúng!" Mọi người cùng gật đầu.
"Người đi nhạc hội, đều rất thích nhạc của Nelson, bọn họ bình thường cũng rất thích ông ta, mà Nelson cũng rất biết cách lợi dụng nụ cười của mình làm phần thưởng." Triển Chiêu nói tiếp.
"Nụ cười?" Mọi người tựa hồ có chút không hiểu.
Triển Chiêu đột nhiên quay qua nở một nụ cười thật ngọt ngào với Mã hán, Vương Triều cùng mấy người nhân viên cảnh sát.
.................................!!.................................
Tất cả mọi người cùng hít một hơi khí lạnh, mắt đều nhìn thẳng, nhưng ngực lại đang la ó: "Yêu quái a! Yêu quái.... Thật là quá đáng yêu..."
Triển Chiêu lập tức hỏi: "Mọi người nghĩ tôi vừa rồi đang cười với ai?"
Mọi người nhìn qua lại nhau, mặt đỏ không nói được, trong lòng nghĩ, vừa rồi chỉ lo chú ý đến nụ cười đẹp mê người, có chú ý là cười với ai đâu.
Triển Chiêu cũng không cảm thấy kỳ quái, nói tiếp: "Tôi kỳ thật chỉ cười với một khu vực chung, không hướng đến một người cụ thể, thế nhưng, trong mắt người nhìn, sẽ nghĩ tôi chính là đang cười với một mình họ, đúng không?"
Mọi người ngây ngốc gật đầu, kỳ thật, hiện giờ Triển Chiêu có nói cái gì đi nữa, mấy người này cũng sẽ ngoan ngoãn gật đầu, bị mê hoặc cho choáng hết rồi...
Bao Chửng đứng phía sau nhịn cười, Bạch Ngọc Đường đứng bên cạnh nghiến răng, đồ mèo ngốc, thế nào mà một chút ý thức cũng không có, sau đó liếc liếc mấy tên tay chân của mình, nghiến trong lòng: "Mấy thằng nhóc này, dám nhìn Miêu Nhi say đắm như thế, chờ đến lúc về, ông đây ngược đãi chết hết chúng bây!"
Đáng thương cho mọi người, hiện vẫn còn đang chìm đắm trong nụ cười ngọt ngào của Triển Chiêu, hoàn toàn không chú ý tới Bạch Ngọc Đường ở một bên đã thẹn quá hóa giận.
Triển Chiêu tiếp tục công việc giải thích của mình: "Sân khấu của Nelson có một màn hình rất lớn, ông ta nhiều lần hướng xuống dưới khán đài cười rất tươi, sau đó giẫm chân gây tiếng động lớn, rồi lại cười với phía dưới, mà những fan của ông ta cũng cố hết sức giẫm theo."
Bao Chửng châm thuốc: "Nói cách khác, ông ta đang làm cho những người đó quen với mệnh lệnh, thế là ám thị hoàn thành!"
"Đúng!" Triển Chiêu gật đầu, "Sau cùng, chính là ông ta thực thi kế hoạch của mình. Lúc nhạc hội kết thúc, khán giả đang chen chúc nhau, lúc này, đột nhiên tất cả các hướng đều xuất hiện hình vẽ đôi chân được in trên vé vào cửa, mà lúc này âm nhạc lại vang lên. Vì vậy, có một số người, bắt đầu cố sức giẫm đạp lên người khác --- và thảm kịch xảy ra."
Mọi người nghe xong đều thở ra một hơi, trên mặt có nét hoảng sợ, nhưng vẫn cố ngồi vững.
"Này Triệu Tước..." Bạch Ngọc Đường là người đầu tiên phản ứng.
Triển Chiêu cúi đầu, vẽ trên giấy một cái hình vừa giống hổ vừa giống vỏ côn trùng. Đưa mọi người xem: "Đây là cái gì?"
Mọi người chăm chú nhìn một hồi, sau đó đưa ra những kết quả khác nhau, có người nói giống bọ cánh cứng, gián, riêng Bạch Ngọc Đường kỳ quái, nói đó là một con chuột đang cưỡi trên một con mèo......
Triển Chiêu lườm anh một cái, nói: "Đây là ‘trắc nghiệm tâm lý Rorschach' rất nổi tiếng. Nhìn chung, vì góc độ nhìn tranh của mọi người khác nhau, nên dẫn đến cảm nhận những hình dạng cũng khác nhau, thế nhưng, tất cả các hình dạng, đều là do bộ não phán đoán, chứ không phải do tiềm thức nhận ra,"
"Cái gì? Tiềm thức nhận ra..."
Triển Chiêu dùng một cây bút đỏ, vẽ ba vòng trên con bọ cánh cứng, mọi người lại nhìn kỹ, thấy ba chữ cái tiếng Anh: "D-A-D"
"Dad?" Mọi người nghi hoặc: "Ba?"
"Không sai!" Tay cầm bút của Triển Chiêu không ngừng gõ vào bàn, "Lúc mọi người nhìn bức tranh này, tiềm thức đã tiếp nhận thông tin dad, mà cùng lúc đó, lại nghe thấy tiếng gõ bàn không ngừng của tôi. Sau đó, khi tôi giấu bức tranh này đi." Triển Chiêu xếp bức tranh qua một bên, lại gõ vào mặt bàn, hỏi: "Lúc mọi người nghe thấy tiếng gõ bàn, có phải trong đầu xuất hiện bức tranh hồi nãy?"
Mọi người suy nghĩ một chút, gật đầu.
Triển Chiêu cất cây bút đi: "Nói cách khác, tại thời điểm tôi gõ bàn, trong tiềm thức của mọi người đã xuất hiện khái niệm 'dad', chỉ là tôi không đưa cho mọi người yêu cầu cụ thể phải làm việc gì, vì thế... mọi người chỉ nhận biết mà không có hành động."
Bao Chửng hút xong thuốc, trầm mặc một hồi, hỏi: "Trong tranh của Triệu Tước có cái gì?"
Triển Chiêu thở dài, lấy tranh ra: "Đây là tranh lấy từ phòng Triệu Tước." Nói xong dùng bút đỏ khoanh vài vòng, giơ cho mọi người thấy, vòng bút đỏ chỉ rõ bốn mẫu tự: "K-I-L-L".
"Kill..." Bạch Ngọc Đường hít một hơi thật sâu: "Trời ạ..."
Triển Chiêu nhíu mày: "Tôi đã kiểm tra qua toàn bộ, tất cả các bức tranh đều có, ít nhất cũng đã mấy năm."
“Tên này thật sự là người điên!" Mã Hán vẻ mặt không tin được, "Đã thành cái dạng này mà vẫn có thể hại người?!"
"Vậy... Phải tiến hành trị liệu với nghiên cứu viên thế nào đây?" Bao Chửng vỗ nhẹ cái trán.
Triển Chiêu hơi lắc đầu: "Rất phiền phức, mấu chốt ở chỗ ta không biết Triệu Tước dùng mệnh lệnh gì! Hắn yêu cầu hành động giết, nhưng không nói cụ thể là giết người hay tự sát, hơn nữa, Triệu Tước cũng là một thiên tài trên phương diện tâm lý ám thị, thủ đoạn của hắn đương nhiên sẽ không đơn giản như bắt một con chó ngồi xuống."
"Nói thế là sao?" Bạch Ngọc Đường không giải thích được.
"Thời gian hắn sử dụng ám thị quá dài," Triển Chiêu suy nghĩ một chút, "Vừa đủ, đủ để có thể làm chính mình tự đi tìm phần thưởng."
“Tự mình tìm phần thưởng?" Tất cả mọi người há miệng.
"Miêu Nhi, treo đúng chỗ quá nha~~" Bạch Ngọc Đường vê trán.
Mặt Triển Chiêu có chút oan ức, nhỏ giọng nói trong lòng: "Nó vốn phức tạp từ đầu rồi~~~"
Bạch Ngọc Đường vội vã dỗ: "Cậu cứ tiếp tục, cứ tiếp tục, là khả năng hiểu của bọn tôi quá kém." --- Đáng yêu quá đi!!
Triển Chiêu tiếp tục nói: "Nói theo cách đơn giản, mỗi người đều có thứ gì đó mình rất muốn, phải không?"
Mọi người gật đầu.
"Một người cả ngày lẫn đêm đều nghĩ tới thứ đó, nghĩ tới thứ mình muốn nhất, vì thế hành động ám thị dần dần thâm nhập vào tư duy, biến thành một loại tồn tại nằm yên trong tiềm thức... Sau đó, để có thể có thứ mình muốn nhất, hắn sẽ dùng đến thủ đoạn này." Triển Chiêu nói xong, nâng chén trà lên uống một ngụm, nhìn mọi người, trong mắt lóe lóe --- đều nghe không hiểu hả?
Mọi người ngoan ngoãn gật đầu.
Bạch Ngọc Đường đứng lên, "Rất rõ ràng, kết lại, nếu thứ được mong muốn nhất xuất hiện, mà lại có mệnh lệnh, người bị hạ ám thị, sẽ sử dụng thủ đoạn giết người để đạt lấy thứ mình muốn."
"Chính xác!" Triển Chiêu nhìn Bạch Ngọc Đường với ánh mắt nhìn cậu học trò giỏi, Bạch Ngọc Đường mắng trong lòng: "Con mèo này, rốt cuộc là giống gì a? Đáng yêu như thế ~~" (Giống bishounen)
Bao Chửng gõ gõ cằm, "Nói cách khác, chúng ta muốn trị liệu cho mọi người, nhất định phải biết được mênh lệnh mà Triệu Tước ra cho bọn họ, đúng không?"
"Đúng!"
"Hắn không thể nói chuyện a!" Vẻ mặt Mã Hán phức tạp, "Không thể nói chuyện thì làm sao mà ra mệnh lệnh?"
Triển Chiêu trầm ngâm: "Tôi đã tìm qua tất cả, nhưng không có đầu mối, bất quá..."
"Bất quá cái gì?" Bạch Ngọc Đường thấy Triển Chiêu do dự, tiến lên hỏi.
"Tôi nghĩ..." Triển Chiêu ngẩng đầu nhìn Bạch Ngọc Đường, "Anh hai cậu có lẽ biết..."
"Cái gì?" Bạch Ngọc Đường cả kinh, "Cậu nói là chuyện năm đó..."
Triển Chiêu gật đầu, "Mệnh lệnh, hoặc là... ý đồ... Đầu mối duy nhất hiện tại, có khả năng lưu lại trong trí nhớ của anh hai."

Kẻ giết người theo số





1   ...   4   5   6   7   8   9   10   11   12


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương