Tuyển tập các bài sám văn tk. Thích Đồng Bổn Sưu Tập



tải về 4.51 Mb.
trang10/101
Chuyển đổi dữ liệu18.08.2016
Kích4.51 Mb.
1   ...   6   7   8   9   10   11   12   13   ...   101

19. SÁM DI LẶC (I)

Ðức Di Lặc ứng vào hiền kiếp,


Phật thứ năm kế tiếp ra đời ([11]),
Thích Ca Phật Tổ nối ngôi,
Thay quyền giáo hóa về thời đương lai.
Chưa tới kỳ nên Ngài còn ở,
Ðâu Suất cung rực rỡ huy hoàng,
Hóa thân trong khắp mười phương,
Phương tiện thuyết pháp chỉ đàng chúng sanh.
Nếu ai sẵn niệm lành tưởng Phật,
Ngài tùy duyên tới mật độ cho,
Từ bi Ngài vẫn hằng lo,
Chúng sanh mê muội bởi do si lầm.
Nên ứng tích Song lâm một kiếp,
Phó Ðại Sĩ ấy biệt hiệu Ngài,
Ðem toàn chánh pháp an bày,
Quyền xảo phương tiện, thuyết khai độ đời.
Lương Võ Ðế nhằm thời trị quốc,
Ngài nhiều phen rời bước tới thăm,
Giải đáp chánh pháp diệu âm,
Khiến được toàn quốc ân cần lo tu.
Ngài từ bi chẳng từ lao khổ,
Thường chuyển sanh, hóa độ chúng sanh,
Nhà Lương, Phụng hóa, châu Minh,
Bố Ðại Hòa thượng ứng hình nhơn gian.
Trán đã nhăn, lại mang bụng lớn,
Thân no tròn, miệng chớm cười hoài,
Thường ngày dạo bước khoan thai,
Mang theo túi vải vừa dài vừa to.
Nếu ai tưởng dâng cho một vật,
Mở túi ra Ngài cất vào trong,
An nhàn tự tại thong dong,
Châu du khắp chốn một lòng độ sanh.
Trong tịnh trí hiện hình lục tặc,
Cứ đeo theo níu chọc ghẹo Ngài,
Từ bi phổ cập muôn loài,
Như tình phụ tử chẳng sai chút nào.
Công đức ấy thật cao vòi vọi,
Mong độ sanh thoát khỏi nhơn thiên,
Người nào ăn ở nhơn hiền,
Tu hành chơn chánh, Ngài liền độ cho.
Ðộ đời sau chót hằng lo
Dắt dìu mạt pháp qua đò sông mê,
Chúng sanh nam nữ đồng về,
Long Hoa hội thượng giác mê chỉ rành.
Chúng con niệm đức Hồng danh,
Di Lặc tôn Phật, chí thành kỉnh dâng.
Nam mô Ðương lai hạ sanh Di Lặc Tôn Phật. (3 lần)

- Trích Kinh Nhựt Tụng - Chùa Ðại Giác ấn hành - Sài gòn 1974.


- Ở bản cũ thiếu mất 6 câu chót, nay bổ sung lại cho đầy đủ. (Biên giả)

---o0o---


20. SÁM THÍCH CA



(Sám tán Bổn sư I)

Cúi đầu làm lễ Bổn Sư,


Thập phương Ðiều Ngự điển từ lưu danh,
Lòng thành thương xót chúng sanh,
Trầm luân khổ hải chẳng đành ngó lơ.
Phương tiện Ngài mới tùy cơ,
Giáng sanh trần thế một giờ chẳng sai,
Cung vua Tịnh Phạn đầu thai,
Xuống làm Thái Tử mượn hài hóa thân.
Sĩ Ðạt Ta hiệu thánh nhân,
Nối dòng họ Thích an dân trị vì,
Ma Gia hoàng mẫu tới kỳ,
Sanh Ngài bảy bữa liền đi chầu trời.
Dưỡng dục ủy thác có nơi,
Cho bà Di Mẫu thường thời trông nom,
Thiều quang thắm thoát tiêu mòn,
Năm mười chín tuổi vợ con đàng hoàng.
Lầu son gác tía cao sang,
Thế mà Ngài chẳng có màng chút chi,
Một hôm bốn cửa dạo đi,
Xem thấy tứ khổ lòng thì hoang mang,
Lui gót trở lại đền vàng,
Xin cùng Hoàng phụ tầm đàng xuất gia.
Thương con chẳng nỡ rời xa,
Dỗ khuyên ngăn đón ở nhà mà tu,
Ngài tính không nên chù chừ,
Một đêm lén trốn giã từ vợ con,
Ði thẳng một mạch lên non,
Sáu năm khổ hạnh thân mòn biết bao.
Trí huệ sáng suốt thâm cao,
Nhưng hình thể yếu tài nào đứng đi,
Suy nghĩ rốt ráo một khi,

Ngài liền xuất định tức thì đi ra.


Xóm làng khất thực dạo qua,
Bồi thân dưỡng thể nương mà công phu,
Bồ đề tại gốc ngồi tu,
Ðại định bốn chín ngày thu nhứt thời,
Ðạo mầu liễu ngộ tuyệt vời,
Quyết lòng độ chúng luân hồi thoát ra.
Bốn chín năm ở Ta bà,
Ðem toàn chánh pháp nói ra độ đời,
Ði cùng khắp thảy nơi nơi,
Tùy duyên hóa độ đầy vơi chẳng màng,
Thường dân tới bực quan sang,
Cũng đều độ hết, sẵn sàng như nhau.
Dắt dìu kẻ trước người sau,
Tu theo Tịnh độ ngõ hầu rước qua,
Cực lạc cõi ấy cao xa,
Mười muôn ức cảnh Di Ðà pháp vương.
Từ bi đã sẵn lòng thương,
Tiếp dẫn về đấy chỉ đường tu thêm,
Sen vàng chín phẩm ở trên.
Hào quang rực rỡ tứ biên sáng lòa.
Nhắc khi truyền giáo Ta bà,
Ngài hằng thệ nguyện thiết tha những lời:
Ta nay phát nguyện độ đời,
Chẳng cầu phước báu cùng thời chi riêng,
Thương vì sanh chúng vô biên,
Trầm luân khổ hải, đảo điên nhiều bề.
Phát tâm tối thượng Bồ đề,
Nguyện cùng muôn loại, đề huề một khi,
Giác ngộ thành Phật oai nghi,
Khắp trong pháp giới tức thì trang nghiêm.
Như được trọn vẹn lời nguyền,
Niết bàn tịch diệt bình yên ta về,
Xét suy cũng một lời thề,
Từ bi bác ái mọi bề cao sâu.
Tức tâm tức Phật nhiệm mầu,
Muốn được giải thoát lời cầu đâu xa,
Tìm ngay trong tánh của ta,
Hành theo hạnh nguyện Thích Ca cha lành.
Cúi xin Giáo chủ hồng danh
Từ bi chứng giám tâm thành ngưỡng mong.
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
- Ở bản in lần thứ nhứt và thứ hai, bài sám Thích Ca nguyên trong quyển "Tam Bảo Tôn Kinh" của Thích Ca Tự ấn hành, Gia Ðịnh 1968. Ðoạn cuối bài sám gồm cả thảy 14 câu có lẽ không phải nguyên bản, chắc do người sau soạn lại theo ý mình.
Nay chúng tôi tìm được một dị bản với đoạn cuối nói đúng ý nghĩa bài sám gồm cả thảy 20 câu (nhiều hơn bài cũ bốn câu). Nên xin được sửa lại cho đúng nguyên tác để tránh nhầm lẫn sau này.
- Trích bản in trong "Nghi Thức Tụng Niệm" của chùa Ðại Giác ấn hành - Sàigon 1974. Trang 337 đến trang 339.
- Chưa rõ xuất xứ trước tác.

---o0o---


21. SÁM DI ÐÀ



(Sám tán Di Ðà I)
Muốn đi có một đường nầy,
Nhứt tâm niệm Phật khó gì thoát ra,
Vậy khuyên phải niệm Di Ðà,
Hồng danh sáu chữ thật là rất cao.
Hay trừ tám vạn trần lao,
Tham thiền quán tưởng pháp nào cũng thua,
Di Ðà xưa cũng làm vua,
Bỏ ngôi bỏ nước vô chùa mà tu,
Xét ra từ kiếp đã lâu,
Hiệu là Pháp Tạng Tỷ kheo đó mà.
Trong khi Ngài mới xuất gia,
Bốn mươi tám nguyện phát ra một lần.
Nguyện nào cũng lắm oai thần,
Nguyện nào cũng trọng về phần độ sanh,
Vì thương thế giới bất bình,
Nên chi đầu Phật mà đành bỏ ngôi,
Thầy là Bảo Tạng Như Lai,
Bạn là Bảo Hải tức ngài Thích Ca.
Thích Ca nguyện độ Ta bà,
Di Ðà nguyện mở cửa nhà Lạc bang,
Mở ao chín phẩm sen vàng,
Xây thành bá bảo đồ đàng thất trân.
Lưu ly quả đất sáng ngần,
Lầu châu cát ngọc mười phần trang nghiêm.
Hoa trời rưới cả ngày đêm,
Có cây rất báu có chim rất kỳ,
Lạ lùng cái cảnh phương Tây,
Mười phương cõi Phật cảnh nào cũng thua.
Phong quang vui vẻ bốn mùa,
Nước reo pháp Phật gió khua nhạc trời.
Di Ðà có thệ một lời,
Mở ra cõi ấy tiếp người vãng sanh,
Mười phương ai phát lòng lành,
Nhất tâm mà niệm hồng danh của Ngài.
Hằng ngày trong lúc hôm mai,
Niệm từ mười tiếng đến vài ba trăm,
Khi đi, khi đứng, khi nằm,
Chuyên trì niệm Phật, lòng chăm phát nguyền.
Nguyện sanh về cõi bảo liên,
Là nơi Cực lạc ở miền Tây phương,
Ðến khi thọ mạng vô thường,
Thì Ngài phóng ngọn hào quang rước liền.
Biết bao phước đức nhơn duyên,
Ðã về Cực lạc còn phiền não chi,
Sự vui trời cũng chẳng bì,
Ðêm đêm thong thả ngày ngày vui chơi.
Sống lâu kiếp kiếp đời đời,
Không già không chết không dời đi đâu.

- Bài do Tổ Huệ Ðăng chùa Thiên Thai Bà Rịa trước tác- Ðược in và sử dụng trong hầu hết kinh Nhựt Tụng.


- Trích từ "Kinh Tam Bảo Diễn nghĩa " của Tổ Ðình Thiên Thai ấn hành 1994.

---o0o---




: downloads -> kinh-tung-sam-van -> sam-van
downloads -> CỘng hoà XÃ HỘi chủ nghĩa việt nam
downloads -> CHÍnh phủ  CỘng hoà XÃ HỘi chủ nghĩa việt nam
downloads -> NĐ-cp cộng hòa xã HỘi chủ nghĩa việt nam độc lập – Tự do – Hạnh phúc
downloads -> Ủy ban nhân dân tỉnh bà RỊa vũng tàU
downloads -> Ủy ban nhân dân cộng hòa xã HỘi chủ nghĩa việt nam thành phố CẦn thơ Độc lập Tự do Hạnh phúc
downloads -> BỘ y tế Số: 19/2011/tt – byt cộng hoà XÃ HỘi chủ nghĩa việt nam
downloads -> THỦ TƯỚng chính phủ CỘng hoà XÃ HỘi chủ nghĩa việt nam
downloads -> THÔng tư Ban hành Quy chế công nhận trường trung học cơ sở, trường trung học phổ thông và trường phổ thông có nhiều cấp học đạt chuẩn quốc gia


1   ...   6   7   8   9   10   11   12   13   ...   101


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương