Trạm xe buýt lãng mạn



tải về 2.98 Mb.
trang8/20
Chuyển đổi dữ liệu13.06.2018
Kích2.98 Mb.
1   ...   4   5   6   7   8   9   10   11   ...   20

Đây là tự nhiên.” Chu Minh Nghĩa gật đầu.

Duẫn An Nhiên cũng hy vọng mẹ sau khi kết hôn thường đi ra ngoài một chút, nhìn thấy bộ mặt thành phố tiêu điều như thế, cậu không muốn làm mẹ thương tâm nhớ lại, cũng sợ bà lo lắng cho mình cùng Chu Minh Nghĩa, Duẫn An Nhiên nói, hy vọng bác Chu và mẹ đợi đến khi thành phố vực dậy mới trở lại Hương Đảo.

Trong văn phòng, Bách Anna cùng Lưu Kí nhỏ giọng nói chuyện.

Này không biết rốt cuộc thế nào? Sa thải không ít người.” Bách Anna bất an.

Cũng không nhiều, có một số ít tự mình rời đi.” Lưu Kí so với nàng trấn định một ít.

Chúng ta…” Bách Anna muốn nói lại thôi. Cô và Lưu Kí cộng sự hơn ba năm, đã có chút tình đồng nghiệp, hai người bù đắp cho nhau, có thương lượng, cũng không nhiều khúc mắc, dưới bàn tay nhào nặn của Chu Minh Nghĩa, chức càng cao, đao quang kiếm ảnh vô hình càng nhiều, hai kẻ đồng sự có thể duy trì tình cảm như vậy đúng là không tồi.

Tôi tin tưởng Chu tiên sinh có chủ ý của mình.” Lưu Kí nói, tuy rằng hắn không hiểu được những suy tính đằng sau nụ cười của Chu Minh Nghĩa, nhưng theo kinh nghiệm phán đoán, Chu Minh Nghĩa sẽ không vì lần phong ba này mà ngã xuống.

Tôi sợ…” Bách Anna gắt gao nắm chặt hai tay, gương mặt u buồn.

Lưu Ký nghĩ đến Bách Anna mới vừa mua nhà, gánh nặng kinh tế không thể so sánh với lúc trước, cô còn hai đứa em nhỏ, đương nhiên hy vọng thời gian tới có thể ổn định thu nhập.



Tôi không dám hỏi.” Bách Anna nhẹ giọng như mắc lỗi.

Anh ấy sẽ nói cho chúng ta biết.”

Sắp đến kì nghỉ Giáng sinh dài hạn.

Lí Duyên Niên gọi một mình Chu Minh Nghĩa đến gặp riêng.

Lí Duyên Niên ngồi ở bàn làm việc trong phòng chủ tịch hội đồng quản trị, Chu Minh Nghĩa nhìn vị tiền bối kiêm đối tác hiện tại của mình.

Lí Duyên Niên vẻ mặt u sầu.

Minh Nghĩa, lúc này đây, tôi sai lầm rồi.” Lí Duyên Niên vùi mặt vào hai lòng bàn tay.

Không. Kế hoạch hành động vừa rồi cũng không sai, chúng ta mua căn cứ thứ năm của Vạn Khải với giá cả hợp lí, tin tưởng tôi, đây là quyết định sáng suốt.”

Lỗi lầm duy nhất là không đúng thời điểm.”

Chu Minh Nghĩa không nói gì, lẳng lặng nhìn Lí Duyên Niên.



Một trận này, nửa gia tài của tôi mất trắng, như thế nào cho phải?” Lí Duyên Niên nắm chặt tay thở dài.

Đông Sơn tái khởi.”

Tôi cảm thấy không đáng. Minh Nghĩa, tôi đánh giá cao năng lực của mình, tôi đã không sáng suốt, hiện tại bình tĩnh lại mới nhận ra cơn bão lần này đều có những dấu hiệu báo trước, tôi bị lợi ích làm mờ mắt, bị lợi nhuận chi phối, hoàn toàn không đề phòng.”

Chu Minh Nghĩa ôn hòa khuyên giải. “Không, đây không phải là trách nhiệm của anh.”



Nhưng đây là thất bại của cá nhân tôi.”

Một khoảng lặng rất dài, Chu Minh Nghĩa cùng Lí Duyên Niên đều im lặng không nói lời nào.

Rốt cuộc, Lí Duyên Niên đánh vỡ trầm mặc. “Cô ấy nói phải đi.”

Chu Minh Nghĩa chậm rãi tiếp lời. “Tìm người khác sao?”



Đúng là có ý định này, còn hỏi tôi một khoảng phí trợ cấp.”

Đưa cho cô ấy, không ngại, cô ấy theo anh lâu như vậy, không nên bạc đãi.”

Chu Minh Nghĩa không nói rõ tính danh người kia.

Lí Duyên Niên và vợ sống riêng từ lâu, mấy năm qua ông vẫn quan hệ cùng một cô gái gợi cảm, mang cô ta đi tham dự các bữa tiệc, người ngoài thừa nhận mối quan hệ của hai người. Chuyện này, Chu Minh Nghĩa có biết đến.

Minh Nghĩa cậu vẫn là sáng suốt nhất, chưa bao giờ tùy tiện quen bạn gái.”

Chu Minh Nghĩa cười khổ. “Duyên Niên, người khác không biết đã đành, anh còn không biết sao? Đúng vậy, tôi thừa nhận tôi quảng giao, nhưng không có nghĩa là tôi thích theo đuổi phụ nữ, phân tích đầu tư cho khách hàng tôi rất rành rẽ, nhưng cùng đồng nghiệp nói chuyện yêu đương tôi không quen. Giao tiếp là một chuyện, hai người quen nhau lại là chuyện khác, tôi cũng không muốn mua vui cho người. Trên phố tôi bị hiểu lầm rất sâu, gián tiếp liên lụy tôi không quen được ai.”

Lí Duyên Niên thở dài một chút nhìn Chu Minh Nghĩa. “Minh Nghĩa, ưu đãi lớn nhất của cậu là người làm nghề này nhưng lại không có mùi tiền quấn thân. Chắc chắn là do cậu xuất thân từ thư hương thế gia, cậu làm công việc này nhưng phong thái làm người cũng như làm việc đều không ám mùi tiền, tư thái thong dong hào phóng, chinh phục không biết bao nhiêu người.”

Anh đề cao tôi quá rồi.”

Lí Duyên Niên lắc đầu. “Không, trong giới chỉ có cậu là tác phong khiêm nhường, kiếm tiền nhiều như vậy cũng không hề làm chuyện đánh bóng tên tuổi. Chỉ một chuyện như vậy khách hàng đã tự tìm đến cửa, bởi vì bọn họ cần là ý kiến đầu tư tốt nhất chứ không phải những người làm kinh tế chỉ biết khoe mẽ.”

Chu Minh Nghĩa nhìn Lí Duyên Niên cười một cái, nhìn xuống.

Lí Duyên Niên uống một ngụm café đã lạnh. “Tôi rất thích tác phong khiêm nhường của cậu, nhưng tôi biết phía sau nụ cười của cậu lại không đơn giản như vậy.”

Chu Minh Nghĩa ngẩng đầu nhìn thẳng Lí Duyên Niên chờ ông nói tiếp.

Lí Duyên Niên tựa tay vào ghế, trên mặt không biết là khóc hay cười. “Thời gian dài như vậy tôi mới biết được cổ đông chân chính sau lưng Vạn Đông là cậu, không chỉ mình tôi, cả giới chỉ sợ không có ai biết manh mối này.”

Chu Minh Nghĩa ngữ khí bình tĩnh. “Tôi sớm đã âm thầm mua cổ phần của Vạn Đông.”

Lí Duyên Niên cúi đầu. “Chu Minh Nghĩa, cậu thắng.”

Chu Minh Nghĩa mỉm cười. “Không, còn chưa.”

Cậu còn muốn thế nào nữa?”

Chưa đến lúc.”

Lí Duyên Niên buông thõng tay. “Tôi đã gần như mất trắng.”

Chu Minh Nghĩa nói. “Như thế nào có thể, anh còn rất nhiều.”

Cái gì? Tôi còn cái gì? Bao nhiêu năm qua tôi thuận buồm xuôi gió, tôi đánh giá bản thân rất cao, cho đến hiện tại, hôn nhân thất bại, sự nghiệp thất bại, người phụ nữ bên cạnh cũng rời bỏ, người hầu cận cũng đi rồi. Tôi từ trên cao ngã xuống, cái gì cũng không còn.” Nói xong, giọng Lí Duyên Niên đã nghẹn ngào.

Chu Minh Nghĩa đưa tay vỗ vỗ cánh tay Lí Duyên Niên. “Không, anh còn có Bội Bội.”

Lí Duyên Niên ngẩng đầu. “Bội Bội.” Đó là nhũ danh con gái duy nhất của ông.

Đúng vậy.”

A, Bội Bội.”

Cô bé là ánh sáng sinh mệnh của anh.”

Trong mắt Lí Duyên Niên hiện lên ôn nhu.

Chu Minh Nghĩa tựa lưng vào ghế chậm rãi mở miệng. “Nếu anh định bán ra cổ phần Vạn Khải, không bằng bán cho tôi đi.”

Lí Duyên Niên chậm rãi gật đầu, hai người, đều chờ đợi một câu này.

Chu Minh Nghĩa gật đầu.

Hết thảy đều nắm trong lòng bàn tay. Minh Nghĩa, cậu là người thắng lớn nhất.”

Chu Minh Nghĩa lắc đầu. “Không, Duyên Niên, tôi gánh vác Vạn Khải đồng nghĩa với việc quản lý gần ngàn nhân công, phụ trách vô số cổ đông, áp lực đè nặng trên vai, bước đi gian nan. Đoạn thời gian tới, tôi cũng sẽ không có một ngày yên lành.”

Nghe Chu Minh Nghĩa nói vậy, Lí Duyên Niên cười khổ.

Như vậy đi, sau kì nghỉ giáng sinh dài hạn, chúng ta sẽ bàn đến các thủ tục.” Lí Duyên Niên quyết định.

Tôi đã biết.”

A, đã đến lúc tôi nên lui về.” Lí Duyên Niên ôm đầu thở dài.

Có thể nghỉ ngơi một chút. Bội Bội không phải vẫn muốn đi Australia sao?” Chu Minh Nghĩa đề nghị

Lí Duyên Niên buông tay. “Australia?”



Phải.”

Như thế nào tôi lại không biết, nó nói khi nào?”

Chu Minh Nghĩa nhìn Lí Duyên Niên có một chút trách cứ, Lí Duyên Niên cúi đầu áy náy, ông nhiều năm sống cùng bạn gái không liên lạc với con gái.



Bội Bội vẫn thích những bờ cát dài óng ả, hơn nữa cô bé hy vọng có thể học ngành quản lý nhà hàng khách sạn. Không bằng nhân cơ hội nghỉ dài hạn này, anh cùng Bội Bội đi Australia một chuyến, thuận tiện tham quan một số trường xem Bội Bội có thích hay không?”

Lí Duyên Niên nhìn Chu Minh Nghĩa, sau một lúc lâu mới nói. “Nghỉ dài hạn.”



Phải, nghỉ dài hạn.”

Cũng tốt, tôi sẽ nghỉ dài hạn một chuyến.”

Chu Minh Nghĩa mỉm cười. “Anh đã năm năm chưa gặp Bội Bội, hiện tại cô bé cao bao nhiêu anh có biết?”

Lí Duyên Niên cúi đầu. “Chu Minh Nghĩa, Chu Minh Nghĩa. Thôi. Tôi nghĩ cậu sẽ không cùng lúc vừa thu thập toàn bộ cổ phần của tôi, vừa cười thầm tôi chạy trối chết. Chu Minh Nghĩa, nếu trong giới phải chọn một người quân tử, tôi sẽ chọn cậu. Cũng như thế, nếu phải bán ra, tôi sẽ bán cho cậu.”

Trên mặt Chu Minh Nghĩa vẫn là nụ cười thản nhiên đến vĩnh hằng.



Duẫn An Nhiên phụng mệnh đi chụp ảnh cho lễ Giáng sinh, đến các trường quay lớn chụp ảnh.

Chương 12



Hiện giờ thật sự là gặp may a, bọn họ ra sức tuyên truyền, thái độ với chúng ta đã tốt không ít.” Ngồi trên xe quay về tạp chí, Vương Hiểu Phân nói.

Có biện pháp nào, bộ mặt thành phố đang kém thôi.” Lí Quyên tiếp lời.

Duẫn An Nhiên cúi đầu, đang nhìn ảnh chụp trong máy ảnh.

Vương Hiểu Phân kề sát vào Lí Quyên nói nhỏ. “Nghe nói các nam ngôi sao đều ra mặt đồng hành.”

Lí Quyên thì thầm cười. “Cũng không có biện pháp, nghề này cũng không dễ dàng, mặc kệ kiếm tiền nhiều ít, trang phục cùng đạo cụ không thể thiếu, phô trương phải thật to, chi tiêu nhiều như vậy tiền tài trợ cao đến đâu cũng sẽ tiêu hết. Bọn họ cũng không phải nhà đầu tư tài chính chuyên nghiệp.”

Câu nói kế tiếp Lí Thăng Bình nghe được, hắn mở miệng hỏi. “An Nhiên, anh trai cậu có khỏe không?”

Duẫn An Nhiên ngẩng đầu. “Ừ, tốt lắm.”



Tôi hỏi công việc của anh ta.”

Anh ấy tốt lắm, chỉ là không bận rộn như trước.” Duẫn An Nhiên lúc này mới hiểu được, vội nói. “Anh ấy không bị ảnh hưởng, cơn lốc tài chính hình như chưa mang đến tổn thất gì.”

Anh ta nói vậy sao?” Vương Hiểu Phân hỏi.

Đúng vậy, tôi cảm giác anh ấy không có gì khác lạ, chỉ là nhiều thời gian rảnh rỗi hơn một ít.”

Phòng ở, xe… của anh ta?” Lí Quyên nói.

Đã mua đứt rồi, anh ấy hiện tại không ở, không có gì.”

Vương Hiểu Phân che dấu không được hâm mộ. “Xem xa Chu Minh Nghĩa cũng không phải hư danh, anh ta đầu tư quả có căn cơ.”



Khách hàng vẫn đang rất tín nhiệm anh ấy, những khách hàng nghe theo khuyên bảo thu tay lại, tổn thất nhỏ thôi.”

Lợi hại a.”

Về đến nhà, Duẫn An Nhiên phát hiện Chu Minh Nghĩa đang họp với tiểu đội ở trong phòng, trong lòng không khỏi buồn bực, còn có chuyện gì mà phải họp vào thời gian nghỉ ngơi cuối tuần của bản thân?

Cuộc họp lần này hình như bất đồng, cách tường, Duẫn An Nhiên vẫn có thể nghe được từng trận tiếng cười.

Như thể mưa gió trong thành phố không quan hệ gì đến gian phòng này.

Trong thư phòng, trên mặt mọi người đều là thỏa thuê mãn nguyện.

Lí Ngạn Nam nói. “Hội chúng ta trước tiên chuẩn bị tư liệu, một lần nữa tính lại giá trị thực.”

Chu Minh Nghĩa nhìn Triệu Kì. “Cậu hiểu rõ Lí Phẩm Khiêm của Vạn Khải, tới tiếp xúc với hắn đi.”

Triệu Kì gật đầu.



Tôi hy vọng trong hai tuần này giải quyết toàn bộ công việc thu mua giai đoạn đầu, đầu năm sau có thể tuyên bố tin tức công khai.” Ngữ khí Chu Minh Nghĩa không cho phép có chuyện ngoài ý muốn.

Nguyện vọng nhiều năm của cậu đã đạt được.” Sầm Chính cười nhìn Chu Minh Nghĩa.

Ngày này tôi đã đợi thật lâu, tôi đến Vạn Khải đã hơn mười năm.” Chu Minh Nghĩa cảm khái. “Lúc trước tôi tự nói với bản thân sẽ thực hiện kế hoạch trong vòng mười năm, nếu không đạt được xem như thất bại. Sự thật chứng minh tôi đã đánh giá quá cao bản thân, phải mất đến 13 năm.”

Kim Tắc Thái vỗ Chu Minh Nghĩa một chút. “Được rồi, được rồi, không cần thổi phồng, mười ba năm không sai, nhưng cậu được hai cái Vạn Khải cùng Vạn Đông.”

Chu Minh Nghĩa mỉm cười.

Kim Tắc Thái đánh bạn học một quyền. “Đường làm quan rộng mở aiii.”

Chu Minh Nghĩa tươi cười càng sâu.

Tất cả mọi người cười rộ lên.

Kim Tắc Thái kề sát vào Chu Minh Nghĩa cố ý lớn tiếng. “Sự nghiệp, tình yêu hai cái phải đều đắc ý, định cùng cô nàng may mắn nào thổ lộ đây.”

Chu Minh Nghĩa hơi nhíu mi, lắc đầu. “Không có.”



Như thế nào có thể, hiện tại cậu chỉ cần nói một tiếng hoặc ngoắc ngoắc ngón tay, bao nhiêu phụ nữ chạy lại ngay, cậu đếm không xuể.”

Chu Minh Nghĩa chớp chớp mắt. “Không cần, tôi nghĩ mình tạm thời không lo lắng vấn đề này.”



Gia đình ổn định mới có động lực dốc sức cho sự nghiệp, qua năm cậu cũng ba mươi hai, lo lắng một chút đi.” Lỗ Hữu An thân thiết nói.

Vương Chấn Hoành dùng vai huých Lỗ Hữu An. “Biết bà xã nhà cậu không ít chị em đào hoa, không cần phải vội vã đẩy mạnh tiêu thụ như vậy đi.”



Cậu nói cái gì, tôi cũng là quan tâm Minh Nghĩa.”

Chu Minh Nghĩa cười không nói, lảng tránh đề tài.

Vài vị đang ngồi đây đều là bằng hữu nhiều năm kiêm đồng bọn, hiểu cá tính Chu Minh Nghĩa, anh là một người có chủ kiến mạnh mẽ, trong công việc không cần bàn đến, trong cuộc sống có quy tắc của mình, sẽ không dễ dàng thay đổi bước đi.

Hội đàm xong, mấy anh chàng hi hi ha ha đi tới.

Duẫn An Nhiên mặc tạp dề, cùng người máy lau dọn tủ lạnh và phòng bếp.

Nhìn thấy nhìn mấy thứ trên bàn, Lí Ngạn Nam hỏi. “Làm cái gì vậy?”

Duẫn An Nhiên giải thích. “Tủ lạnh đóng băng nhiều quá, tôi thông một chút, rất nhanh sẽ dùng tốt.”

Kim Tắc Thái nở nụ cười. “Chậc, An Nhiên làm việc nhà như vậy không giống người ta nha.”

Không đợi Chu Minh Nghĩa mở miệng Duẫn An Nhiên đáp. “Tôi ở nhà đều làm việc này, mẹ tôi ở bệnh viện công tác, tôi đương nhiên sẽ học làm việc nhà.”

Nghe thế, Chu Minh Nghĩa rũ mắt nhìn xuống.



Cùng nhau ăn cơm đi.” Vương Chấn Hoành một mặt phụ gỡ băng trong tủ lạnh, một mặt hỏi Duẫn An Nhiên.

Không được, tôi muốn ở nhà.”

Cùng nhau cùng nhau, gần đây không khí trong thành phố kém như vậy, chúng ta phải cổ động nhiều hơn mới đúng.” Kim Tắc Thái đưa tay vỗ Duẫn An Nhiên.

Vậy...”

Có người máy làm.”

Duẫn An Nhiên vẫn là bị mang đi.

Ngồi trong ô tô trở về, Duẫn An Nhiên hỏi Chu Minh Nghĩa. “Bọn họ hôm nay giống như vô cùng cao hứng, một đám uống đến quên trời quên đất...”

Chu Minh Nghĩa mỉm cười. “Có chuyện đáng để cao hứng mới cao hứng như vậy.”

Về đến nhà, ngồi trên sofa phòng khách, Duẫn An Nhiên đưa cho Chu Minh Nghĩa một ly nước, cậu biết Chu Minh Nghĩa luôn luôn uống nước, không hay uống café hay trà, anh thích uống nước sôi.

Chu Minh Nghĩa uống nước, Duẫn An Nhiên hỏi. “Gần đây anh có tin tốt sao?”



Cái gì?”

Em nhớ rõ Kim luật sư có nói bọn họ đều là người làm công cho anh, nhân viên cao hứng như vậy nhất định ông chủ có tin tức tốt.”

Chu Minh Nghĩa nở nụ cười, ngẩng đầu tựa vào sofa. “Tin tức tốt, cứ xem là vậy đi.”



Là cái gì?”

Chu Minh Nghĩa nâng mi mắt nhìn Duẫn An Nhiên. “Như thế nào, lại muốn lấy thứ độc nhất vô nhị?”

Duẫn An Nhiên bĩu môi. “Anh, hứ.” Chớp mi một cái.

Chu Minh Nghĩa cười. “Em cùng cha anh thật ra giống nhau.”



Như thế nào? Bác làm sao?”

Nhà anh là thư hương thế gia, trong gia tộc người không phải giáo sư thì chính là nhân viên chính phủ, chỉ có anh là trong mắt tiền vào tiền ra, cha anh vô cùng bất mãn, hiện tại vẫn thỉnh thoảng thuyết giảng anh buông tha chứng khoán, trở thành nhân viên công vụ hoặc chọn một ghế giáo sư đại học, mặt khác, những người trong gia tộc đối với công việc của anh tuy không có thành kiến, nhưng đối với thành công của anh lại làm như không thấy, bất luận anh kiếm được bao nhiêu tiền, danh tiếng ra sao, bọn họ đều không nói gì, trong mắt bọn họ anh chỉ là Minh Nghĩa thôi. Em cũng giống như vậy.”

Duẫn An Nhiên cắn môi. “Người nhà anh nghĩ như thế nào em không biết, nhưng em và anh không liên quan, anh có bao nhiêu tiền, bao nhiêu thành công đều không quan hệ, em chỉ biết anh là con của bác Chu, anh tốt với mẹ em, vậy là đủ rồi.”

Chu Minh Nghĩa đưa tay vò rối mái tóc đen của Duẫn An Nhiên. “Cho nên anh cảm thấy em đặc biệt.”

Duẫn An Nhiên bất mãn ngăn tay anh. “Em có cái gì đặc biệt.”



Nếu em thật sự là em trai thì tốt rồi, tuổi thơ của anh sẽ không cô đơn như vậy.” Chu Minh Nghĩa nhỏ giọng.

Duẫn An Nhiên nhích lại gần Chu Minh Nghĩa. “Không ai chơi cùng anh sao? Kể cả bạn học lúc bé?”

Uống cạn một hơi, Chu Minh Nghĩa nắm cái ly cúi đầu. “Lúc ở trường đều hoàn hảo. Thành tích luôn đứng thứ nhất. Tiểu học, trung học, đại học đều lấy học bổng. Vì thành tích tốt, giáo viên và bạn học đều tiếp cận anh, nhưng về đến nhà, aiii, mức chênh lệch của lòng sông so với mặt biển quá lớn.”

Duẫn An Nhiên nhìn Chu Minh Nghĩa. “Mẹ anh đâu?”

Chu Minh Nghĩa gục đầu. “Bà ta, bà ta đã sớm rời khỏi cha con anh.”

Vì cái gì?”

Bà ta, có lẽ anh không nên nói mẹ như vậy. Nhưng bà là một phụ nữ không chung thủy, bất mãn cha chỉ làm viên chức nhà nước không hiểu thế thế nào là hưởng thụ cuộc sống, hơn nữa thu nhập lại có hạn.”

Duẫn An Nhiên a một tiếng.

Chu Minh Nghĩa cười khổ. “Lúc trước cha nhậm chức ở đại học, thu nhập không tồi, nhưng cha có chính kiến của mình, ông lúc nhỏ rời quê hương đến Hương Đảo học, đối với Hương Đảo có tình cảm rất sâu đậm, hiểu rõ lịch sử hưng thịnh của thành phố, lại chứng kiến sự phồn vinh hiện tại, ông rất thích sức sống tràn trề ở đây, một lòng hy vọng có thể làm nhân viên công vụ phục vụ xã hội. Đây là giấc mơ của ông, mẹ anh không hiểu, cha anh có vài phần nóng nảy, vì thế hai người kết hôn không lâu bắt đầu lục đục, năm ấy anh hai tuổi, bọn họ ở riêng.”

Duẫn An Nhiên yên lặng nghe Chu Minh Nghĩa tự thuật.



Lúc đầu cha bị hấp dẫn bởi sự xinh đẹp của mẹ, sau khi kết hôn mới phát hiện bà không mỹ mạo như ông tưởng tượng, không hề có chiều sâu, cá tính lại mạnh mẽ, hai người thường tranh chấp vì những việc nhỏ nhặt. Sau khi ở riêng, mẹ anh có tình nhân, nhưng không muốn ly hôn.”

Duẫn An Nhiên nhịn không được hỏi. “Vì cái gì? Rõ ràng không hề yêu nhau.”



Bà ta cần một danh phận, anh nghĩ có lẽ người kia không muốn kết hôn, bà cần có sự bảo đảm.”

Ở riêng sau ba năm có thể ly hôn.”

Chu Minh Nghĩa cười lắc đầu. “Anh nói rồi, mẹ anh cá tính mạnh mẽ, bà náo loạn không đồng ý, cha không có biện pháp, cha anh lúc đó là nhân viên sở giáo dục, chuyện này truyền ra ngoài không tốt, cho nên vẫn ẩn nhẫn, nhưng vì thân phận đã kết hôn nên cho dù có cô đơn ông cũng không thể kiếm người bầu bạn, những năm qua ông luôn buồn khổ.”

Duẫn An Nhiên cắn môi, thì ra bác Chu đã trải qua những chuyện như vậy.

Bọn họ ở riêng hai mươi hai năm, lúc này mới chấm dứt đoạn hôn nhân này.”



Mẹ anh cuối cùng đồng ý ly hôn?”

Đúng vậy, tìm được một người tốt để bầu bạn, đối phương đồng ý kết hôn với mới chịu buông tha cha.”

Sau đó?”

Anh nghĩ đoạn hôn nhân thứ hai cũng không hạnh phúc, bởi vì kéo dài không đến một năm.”

Anh làm sao biết?”

Bà ta trở lại.” Chu Minh Nghĩa nhìn Duẫn An Nhiên. “Từ nước ngoài trở về, nếu vẫn đang hạnh phúc cùng đối phương thì vì sao còn trở về.”

Sau đó?”

Sau đó, anh cho bà ta một số tiền, mong bà vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt cha con anh.”

Duẫn An Nhiên đứng thẳng dậy trừng mắt. “Chu Minh Nghĩa, anh như thế nào có thể làm vậy, đó là mẹ anh.”

Chu Minh Nghĩa xoay mặt nhìn Duẫn An Nhiên. “Như vậy em cho rằng mẹ anh trở lại cùng cha anh là muốn gương vỡ lại lành?”

Duẫn An Nhiên sửng sốt.

Chu Minh Nghĩa cười lạnh, lát sau lại chuyển thành cười khổ. “Bà ta vốn là không gặp mặt cha con anh, thông qua người trung gian, cho anh địa chỉ chuyển tiền.”

A!” Duẫn An Nhiên không khỏi kêu lên thất thanh.

Khi đó, anh đã có chỗ đứng vững vàng ở Vạn Khải, muốn tìm anh thực dễ dàng.”

Như vậy a.” Duẫn An Nhiên lẩm bẩm.

Anh dùng năm trăm vạn chấm dứt đoạn quan hệ này, cha con anh được tự do, thực đáng giá. Nếu không, cha anh cùng mẹ em không thể cùng một chỗ như hiện tại.” Chu Minh Nghĩa gạt mấy sợi tóc trên trán, bất đắc dĩ nói.

Duẫn An Nhiên trầm mặc.



Anh rất hâm mộ em, dì Vân là người phụ nữ dịu dàng, lúc em còn nhỏ dì nhất định rất thương yêu em, thường ôm em.” Chu Minh Nghĩa có chút thê lương. “Trong ấn tượng của anh, mẹ chưa từng ôm anh lấy một lần, đến hiện tại cũng không có. Vì trốn tránh, cha vùi đầu vào công việc, thường tăng ca, đi công tác, trong nhà luôn chỉ có mình anh. Anh biết cha yêu anh nhưng khi đó ông cũng thống khổ, hơn nữa anh giống mẹ, thực không xong. Lúc còn bé anh không lý giải được rõ ràng, sau khi lớn lên chậm rãi hiểu ra, nhiều năm qua cha anh cũng không dễ dàng vượt qua.”

Nghe Chu Minh Nghĩa tự thuật, Duẫn An Nhiên trầm mặc thật lâu, sau đó chậm rãi đứng dậy tới gần, vươn tay hãm Chu Minh Nghĩa vào trong ngực, ôm chặt bờ vai anh, đem mặt dán trên mái tóc.

Cũng không biết qua bao lâu, Duẫn An Nhiên đột nhiên nói. “Chu Minh Nghĩa, phụ nữ bên cạnh anh nhất định bộ ngực rất lớn.”

Chu Minh Nghĩa chột dạ. “Vì cái gì?”



Bởi vì anh khiếm khuyết tình thương của mẹ.”

Ngừng một lát, đột nhiên bắt lấy cánh tay Duẫn An Nhiên, Chu Minh Nghĩa kéo một cái, đem cậu ấn xuống sofa, đôi mắt nâu sáng ngời nhìn thẳng Duẫn An Nhiên. “Này, em dựa vào cái gì nói như vậy?”



Vốn là như vậy thôi.” Duẫn An Nhiên lùi lại, trắng trợn liếc Chu Minh Nghĩa một cái.

Vốn cái gì, thật sự là đứa nhỏ hư, không giáo huấn một chút không được.” Chu Minh Nghĩa nhìn chằm chằm Duẫn An Nhiên không buông.

Duẫn An Nhiên bắt chéo tay trước ngực phòng bị, hai người giằng co.

Bị đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm, Duẫn An Nhiên bất an, vặn vẹo thân thể một chút. “Coi như hết, anh không cần nhỏ mọn như vậy.”

Chu Minh Nghĩa chậm rãi lui về phía sau, thân thể trấn tĩnh lại.

Duẫn An Nhiên đang định đứng dậy, đột nhiên Chu Minh Nghĩa đưa tay cố định cằm cậu, sau đó hôn lên.

Ưm, ưm.” Duẫn An Nhiên phí công giãy dụa, đôi môi bị ngừời đoạt đi lại ra sức liếm mút, lại bị cắn mạnh, giống như khiêu khích, Duẫn An Nhiên cảm thấy Chu Minh Nghĩa như muốn ăn luôn đôi môi của cậu.

Đến khi gần như không thể hô hấp, Duẫn An Nhiên dùng sức đánh vào lưng Chu Minh Nghĩa, kéo tóc anh, Chu Minh Nghĩa lúc này mới buông ra.

Duẫn An Nhiên tựa vào tay vịn sofa, thở dốc không ngừng.

Chu Minh Nghĩa nhìn đôi môi ướt át của Duẫn An Nhiên, dáng môi cực đẹp, môi dưới hơi dày, thoạt nhìn giống như đóa hoa xinh đẹp, lúc này lại ướt át tỏa ra hương vị kiều diễm.

Duẫn An Nhiên dùng sức sát sát môi, trừng mắt nhìn Chu Minh Nghĩa, suy suyễn nói không ra lời.

Chu Minh Nghĩa mỉm cười mang theo hương vị nguy hiểm. “Đứa nhỏ hư, xem em lần sau còm dám lấy anh ra vui đùa không.”

Duẫn An Nhiên ngẩng mặt trừng mắt căm tức nhìn đối phương. “Chu Minh Nghĩa, anh đi chết đi, lần sau, lần sau em nhất định đá anh xuống biển.”

Chu Minh Nghĩa dừng một chút, đột nhiên dùng một loại thanh âm thấp trầm khiêu gợi hỏi. “Vừa rồi anh cho em cảm giác không tốt sao?”

Duẫn An Nhiên lệch mặt, đánh lên sofa, sau đó chạy về phòng mình, phanh một tiếng, đóng cửa lại.

Chu Minh Nghĩa ngồi trên sofa mỉm cười.



Kỳ nghỉ dài hạn lễ Giáng sinh đến gần, Đổng Vân cùng Chu Trọng Hàn bay đi Australia.



1   ...   4   5   6   7   8   9   10   11   ...   20


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương