Trạm xe buýt lãng mạn


“Đều nói anh bóng hồng dập dìu, chính là tôi xem không có chỗ gì đặc biệt.”



tải về 2.98 Mb.
trang6/20
Chuyển đổi dữ liệu13.06.2018
Kích2.98 Mb.
1   2   3   4   5   6   7   8   9   ...   20

Đều nói anh bóng hồng dập dìu, chính là tôi xem không có chỗ gì đặc biệt.” Ngồi trên xe, ỷ vào một chút men rượu, Quách Nghệ An đột nhiên nói, cô ta vốn tưởng rằng Chu Minh Nghĩa về cùng mình sẽ có một tiết mục khác.

Chu Minh Nghĩa có thể lý giải được suy nghĩ của cô ta, ở Danh Viện nhiều năm nhưng không có người yêu, sản nghiệp của cha to lớn, muốn tìm người môn đăng hộ đối, có gia sản lại đứng đắn, nhưng cô ta tâm cao khí ngạo, muốn tìm người hầu hạ không phải dễ dàng, rất nhiều đàn ông đều muốn tự mình khai thiên lập địa bằng năng lực bản thân, không cần bám váy vợ. Cô ta nếu là nam, còn có thể ăn chơi đàm đúm một phen, thân là phụ nữ, lại không dám làm ra chuyện sai lầm.



Kỳ thật tôi là một người mang gánh nặng, tâm tư đều đặt ở thị trường chứng khoán, lấy việc phân tích giá cả thị trường chứng khoán làm vui.” Chu Minh Nghĩa trả lời giống như có chút ý tứ sâu xa.

Tôi nghe nói không phải như vậy.”

Tôi bị mọi người hiểu lầm rất nhiều chuyện.”

Bạn gái của anh là người như thế nào?” Quách Nghệ An đơn giản hỏi thẳng, cô ta đã nghe từ lâu Chu Minh Nghĩa không có bạn gái, nếu thực sự, cô ta muốn có người này bên mình, không sợ bị người khác làm phiền.

Cô ấy...” Chu Minh Nghĩa cười yếu ớt, “là một người rất bình thường, tính tình cũng không tốt lắm, nhưng biết giữ im lặng, hiểu được tính chất công việc của tôi, cũng không yêu cầu này nọ, hơn nữa còn biết vào bếp.”

Là người phương Đông sao? Hay con lai?”

Chu Minh Nghĩa nhớ tới mái tóc đen nhánh của Duẫn An Nhiên. “Như tôi. Ánh mắt cô ấy rất giống nai con, làm cho người ta có cảm giác trìu mến.” Nói xong Chu Minh Nghĩa ôn hòa mỉm cười.

Quách Nghệ An xê dịch trên ghế da, chưa có người nào hình dung mình như vậy, nghĩ đến người con gái xa lạ của đối phương không khỏi có chút hâm mộ.

Kỳ thật, Chu Minh Nghĩa vẫn xem tin nhắn mỗi ngày của Duẫn An Nhiên, nhưng cố ý nhẫn nại không nhắn trả lời.

Rốt cuộc, đàm phán đạt được bước phát triển quyết định, Chu Minh Nghĩa phải bay đến Thụy Sĩ thương thuyết cùng ngân hàng thế giới.

Đợi lâu như vậy, Duẫn An Nhiên chỉ nhận được một tin nhắn. “Tôi đến Thụy Sĩ bình an.”

Tức giận, Duẫn An Nhiên đành đem cơn tức phát tiết trên sofa, cào cấu một hồi.

Khi nào mới có thể trở về? Duẫn An Nhiên gần như cảm giác nụ hôn khi chia tay kia chỉ là một hồi mộng.

Thời gian trôi qua từng ngày, đảo mắt đã hơn một tháng, Chu Minh Nghĩa vẫn không thấy trở về, Duẫn An Nhiên gọi điện đến Vạn Khải, trợ lý trả lời Chu tiên sinh còn có việc chưa về.

Duẫn An Nhiên không khỏi nghĩ Chu Minh Nghĩa có phải hay không tính toán ở lại Thụy Sĩ không về nữa.

Tổ của Duẫn An Nhiên gần đây một mực truy đuổi công tử của ông trùm bán lẻ ở Hương Đảo đang theo đuổi một ngôi sao nữ. Nữ minh tinh này lấy hình tượng ngọc nữ phục nhân, nhưng lại mẫn cảm như chó săn luôn đánh hơi thấy mùi phóng viên.

Một tổ bốn người ban đêm phục kích dưới lầu nhà nữ ngôi sao Kha Khải Luân, không thu hoạch được gì.

Sáng sớm, đối tượng cũng không có động tĩnh gì khác lạ.

Phải kiên nhẫn, nhất định chờ đợi, tôi cũng không tin không thấy mặt bọn họ.” Lí Thăng Bình nói.

Vương Hiểu Phân đấm bóp thắt lưng. “Cả người đều đau nhức, mệt.”

Duẫn An Nhiên nhìn ngoài cửa sổ, chờ một tổ khác của tuần san đến thay thế là có thể trở về.

Tôi mệt đến nỗi không thể trở về.” Lí Quyên nói.

Đến chỗ tôi nghỉ ngơi một chút đi, buổi tối còn có ca trực nữa.” Duẫn An Nhiên đề nghị, nơi này rất gần Tĩnh lộ.

Đúng rồi, còn không biết cậu ở đâu?” Lí Thăng Bình ngồi thẳng dậy.

Sau khi mẹ tôi cùng bác Chu kết hôn, phòng trọ cũ không ở được nữa, cho nên tôi hiện tại sống cùng con của bác Chu.” Một mặt chỉ đường, một mặt nói với những người khác.

Xe dừng dưới lầu tòa nhà, ba người đồng loạt ngửa đầu nhìn lên trên “A!” một tiếng.

Không phải không sợ hãi nha, thành phố tấc đất tấc vàng, giá đất ở Hương Đảo cao nổi tiếng, có thể ở nơi như vậy làm sao không khiến người khác sợ hãi.

Đến khi vào cửa ngồi xuống Lí Thăng Bình vẫn còn há miệng.

Duẫn An Nhiên đi vào bếp lấy trái cây cùng nước uống.

Ba người chạy đi thăm thú chung quanh, không ngừng hô lên nho nhỏ.

Làm sandwich đơn giản, Duẫn An Nhiên tiếp đón khách.

Phòng nhỏ bên trong là phòng tôi, anh ấy ở phòng lớn, phòng khách xài chung.” Mang mọi người ngồi vào phòng, sau đó lại tiếp đón bọn họ tham quan phòng mình.

Vương Hiểu Phân ngay cả thức ăn cũng không thèm ăn, ghé vào ban công ngắm biển.



Thì ra cái gì gọi là vô địch cảnh biển trên quảng cáo chính là như vậy, tôi rốt cuộc chính mắt nhìn thấy.”

Tòa nhà này ở lưng chừng đồi, lại ở tầng cao nhất, từ cửa có thể nhìn thấy mặt biển mênh mông cùng với những hòn đảo to nhỏ nhấp nhô, tầm nhìn đẹp mắt làm cho người ta xao động.



An Nhiên, anh trai cậu đối với cậu thật tốt.” Lí Thăng Bình vô cùng hâm mộ.

Anh ta không phải anh trai tôi, chúng tôi không có quan hệ huyết thống.”

Cũng như nhau, có cái gì khác?” Vương Hiểu Phân nói.

Tôi chỉ là khách trọ mà thôi, chờ tôi có thể đủ sức thuê hoặc mua nhà, tôi phải dọn đi.”

Cái này chỉ sợ nhất thời không làm được.” Lí Quyên nói. Ai chẳng biết, lấy tiền lương cùng tiền thưởng của bọn họ, muốn mua nhà thật sự không dễ dàng.

Cho nên phải cố gắng.” Duẫn An Nhiên nói.

Ăn hoa quả, mọi người có chút buồn ngủ, vì thế Duẫn An Nhiên để các cô gái ở phòng mình, còn cậu cùng Lí Thăng Bình chiếm dụng phòng khách.

Trong cơn mông lung, Duẫn An Nhiên nghĩ đến công việc dang dở, đột nhiên đứng dậy vội vàng gọi các bạn, lại vội vàng đi làm chút đồ ăn bổ sung thể lực.

Mọi người đều vươn tay nhấc nhân. “Ngủ thật ngon.”

Vương Hiểu Phân đứng trước cửa sổ phòng khách thở dài. “Thực không nghĩ đến.”

Như thế nào có thể.”Lí Thăng Bình cười nói.

Nếu tôi là An Nhiên thì tốt rồi, tôi sẽ không đi.” Vương Hiểu Phân quay đầu. “Đứng ở ban công này cũng đáng giá lắm, nếu tôi là An Nhiên, tôi nhất định sống chết không đi, anh ta đuổi tôi cũng không đi.”

Lí Thăng Bình cười ha ha.

Lí Quyên nhẹ giọng nói. “Cười cái gì, không giống với người trong nghề, đổi làm người ta, có cố gắng cũng không đến được nơi này, huống chi người ta còn có nhiều thứ nữa, ý tưởng Hiểu Phân không có gì không đúng.”

Vương Hiểu Phân có chút thất vọng. “Đáng tiếc An Nhiên là nam, nếu là nữ đã bám Chu Minh Nghĩa không buông.”

Duẫn An Nhiên cười khổ. “Này, cậu nói cái gì?”



Cậu phú quý, còn có thể chiếu cố chị em chúng tôi, làm cho Chu Minh Nghĩa chú ý đến chúng tôi, chúng tôi sẽ không qua cầu rút ván.” Lí Quyên đáp.

Cậu càng nói càng thái quá.”

Nói sự thật thôi.”

Tuy không muốn đi nhưng vẫn phải đi, tiếp tục túc trực dưới lầu nhà người ta.

Lí Thăng Bình lái xe đến, cảnh sát giao thông gần như đã không cho xe lưu thông, cậu phải đem xe đậu ở đầu phố, Vương Hiểu Phân cùng Lí Quyên giả làm người qua đường, bước đi chậm rãi, một mặt quan sát chú ý tình huống.

Không biết đợi bao lâu, bầu trời đã đen kịt, Duẫn An Nhiên xuống xe, thả lỏng tay chân một chút.

Bỗng nhiên Duẫn An Nhiên chú ý tới không xa phía trước, có người từ trên xe bước xuống, sau đó thêm người nữa, là một nam một nữ, người nữ đội nón rộng vành.

Duẫn An Nhiên vì nghề nghiệp nên rất tinh mắt, phát giác đúng là chuyện xấu của diễn viên, đưa bạn gái về nhà cũng không xuống xe, còn ngồi chờ đêm khuya vắng người.

Duẫn An Nhiên lấy ra máy chụp ảnh số nho nhỏ, chụp được cảnh hai người cầm tay hôn môi.

Đột nhiên, trong xe có người đi ra bước nhanh về phía Duẫn An Nhiên.

Bị phát hiện, Duẫn An Nhiên lập tức chạy, tiếng bước chân vang động.

Vương Hiểu Phân cùng Lí Quyên nhìn thấy, vội chạy tới muốn trợ giúp Duẫn An Nhiên.

Mắt thấy sắp đến bên cạnh xe, đột nhiên quần áo Duẫn An Nhiên bị người mạnh mẽ kéo về phía sau, té ngã trên mặt đất, lập tức có người đè lại.

Xem ra, bên cạnh công tử kia còn có người khác, mà Kha Khải Luân cũng sẽ có vệ sĩ của công ty đĩa nhạc.

Hai bên đánh đá loạn xạ, tranh đoạt một chiếc máy ảnh.

Trong lúc hỗn loạn, Lí Thăng Bình cướp được máy ảnh vọt vào trong xe, đóng cửa lập tức ly khai.

Lúc này, cảnh sát tuần tra ban đêm nghe được tiếng động chạy đến, đem mọi người về cục cảnh sát.

Đương nhiên, vị công tử kia cùng nữ ngôi sao sẽ không xuất hiện ở đây.



Tôi phải kiện các người.” Có người rống với Duẫn An Nhiên.

Duẫn An Nhiên quần áo hỗn độn, áo sơ mi bị xé rách, té ngã khá nặng, lúc này đau đến không chống đỡ nổi.

Ra mòi tối nay phải qua đêm trong cục cảnh sát, Duẫn An Nhiên không sợ, cậu sớm chuẩn bị tâm lý, chuyện thế này cũng không phải lần một lần hai, luật sư của tuần san được thuê dường như chỉ để nộp tiền bảo lãnh bọn họ, nhưng đây là lần đầu cậu vào cục cảnh sát lúc nửa đêm, còn liên lụy đến hai cô gái, Duẫn An Nhiên rất không đành lòng.

Nhìn Vương Hiểu Phân cùng Lí Quyên, trên mặt vẫn là bộ dáng bất cần, nhưng con gái qua đêm ở cảnh cục truyền ra luôn không tốt.

Đột nhiên, Duẫn An Nhiên nghĩ đến Kim Tắc Thái, cậu có cách liên lạc với hắn.

Trong vòng nửa giờ đồng hồ, Kim Tắc Thái chạy đến.

Đương nhiên, đối phương cũng có luật sư ở đây, hai người vừa thấy mặt, luật sư của đối phương lập tức thay đổi sắc mặt.

Tắc Thái, như thế nào là cậu?”

Kim Tắc Thái kéo luật sư của đối phương đến nói nhỏ bên tai, Duẫn An Nhiên biết, hắn đề cập đến Chu Minh Nghĩa.



Hiểu lầm, hiểu lầm.” Vị luật sư họ Lưu liên tục lặp lại lời giải thích với cảnh sát. “Thuần túy là hiểu lầm.”

Sau đó lại thấy Lưu luật sư nhỏ giọng nói vài câu với người của công tử kia và vệ sĩ của công ty đĩa nhạc, những người khác nhìn chằm chằm Duẫn An Nhiên.

Duẫn An Nhiên cảm thấy rất không thoải mái.

Nhóm luật sư làm tốt thủ tục, mọi người rời cảnh cục.

Đối phương không còn nhục mạ hoặc uy hiếp, chỉ lẳng lặng rời khỏi, Lưu luật sư mạnh mẽ bắt tay Kim Tắc Thái.

Nhìn hai cô gái ngồi trên taxi rời đi, Duẫn An Nhiên lúc này mới an tâm.



Cậu có muốn đi bệnh viện kiểm tra hay không?” Kim Tắc Thái hỏi Duẫn An Nhiên, nhìn bộ dáng chật vật của cậu.

Không cần, chỉ là bị thương ngoài da nho nhỏ, cảm ơn anh đã đến.”

Kim Tắc Thái xua tay. “Không cần khách khí, tôi đưa cậu trở về, thấy thế nào?”

Duẫn An Nhiên vội vàng cự tuyệt. “Cảm ơn, không cần, tôi có thể trở về một mình, làm phiền anh nửa đêm chạy đến, thật sự là có lỗi. Tôi tự mình có thể trở về.”

Kim Tắc Thái không khách sáo nhiều, lên xe rời đi.

Duẫn An Nhiên lúc này mới kêu taxi, về nhà.

Vừa vào cửa, Duẫn An Nhiên liền cảm giác được hơi thở quen thuộc.

Chu Minh Nghĩa từ thư phòng đi đến, cao thấp đánh giá Duẫn An Nhiên một chút, xem mái tóc hỗn đỗn của cậu, áo sơ mi bị xé rách, trên giày bám đầy bụi, sau đó mỉm cười. “Em định như vậy nghênh đón anh sao? Thực cả kinh a.”

Duẫn An Nhiên cuối cùng không khống chế được cảm xúc của mình, lập tức nhào vào lòng Chu Minh Nghĩa, gắt gao ôm anh, hoàn toàn không hề để ý tới chiếc áo sơ mi đắt tiền anh đang mặc vì vậy mà vấy bẩn cả.

Chu Minh Nghĩa ôm Duẫn An Nhiên vuốt tóc cậu. “Nhớ anh sao?”

Duẫn An Nhiên trong lòng Chu Minh Nghĩa ra sức gật đầu, đúng vậy, thật rất nhớ anh.

Cuối cùng Chu Minh Nghĩa buông Duẫn An Nhiên ra nói. “Em đi tắm rửa trước đi.”

Duẫn An Nhiên thuận theo gật đầu.

Trong phòng tắm, Duẫn An Nhiên nhìn đến mấy chỗ bầm tím trên thân, vài chỗ trầy da, hoàn hảo đều là vết thương nhỏ.

Duẫn An Nhiên đi ra, Chu Minh Nghĩa cầm hòm thuốc đang đợi.

Ngồi trên sofa, Duẫn An Nhiên thấy Chu Minh Nghĩa ngồi xổm bên chân mình, khử trùng miệng vết thương, thoa thuốc, vì vết thương nông nên không cần băng bó.

Sao anh đột nhiên trở lại?” Chờ xử lý tốt vết thương, Duẫn An Nhiên hỏi.

Công tác chấm dứt tự nhiên anh sẽ về.”

Cũng không cho em biết.”

Anh cũng không biết khi nào có thể chấm dứt cho nên không thể báo trước.” Chu Minh Nghĩa đưa tay nắm vai Duẫn An Nhiên. “Như thế nào, sợ anh đột nhiên trở về thấy được bí mật của em?”

Duẫn An Nhiên đỏ mặt. “Mới không có.”

Chu Minh Nghĩa kéo Duẫn An Nhiên tựa vào vai mình, thái dương chạm thái dương, Duẫn An Nhiên cảm nhận được sự yêu thương cùng thương tiếc của anh, giống như người nhà.

Anh không hỏi em sao lại thế này?”

Anh nghĩ anh biết.” Chu Minh Nghĩa trả lời.

Biết cái gì?”

Chụp ảnh bị nắm.” Chu Minh Nghĩa đáp đơn giản.

Duẫn An Nhiên lui người đứng dậy, cậu cảm giác có chút tủi thân.

Chu Minh Nghĩa lại đem Duẫn An Nhiên ôm vào lòng, vỗ về. “Công việc là khó tránh khỏi. Không cần để ở trong lòng.”

Duẫn An Nhiên cảm thấy chỉ cần làm nũng trong lòng Chu Minh Nghĩa thì có thể dễ dàng tha thứ mọi việc.

Thực ủy khuất sao?” Chu Minh Nghĩa hỏi bên tai cậu.

Duẫn An Nhiên lắc đầu, cậu không phải không biết nặng nhẹ, chỉ là cảm giác được anh dịu dàng an ủi như thế này thật tốt biết mấy.

Chu Minh Nghĩa hiển nhiên hiểu ý Duẫn An Nhiên, ôm cậu càng chặt.

Là ai?” Chu Minh Nghĩa lại hỏi.

La Thế Diệu.” Duẫn An Nhiên trả lời, đây là tên vị tổ tông kia.

Chu Minh Nghĩa cười nhẹ. “Ra là hắn, gần đây cặp với người nào?”



Kha Khải Luân.”

Không biết.” Chu Minh Nghĩa không để ý đến chuyện trong làng giải trí.

Muốn anh thay em trút giận không?” Chu Minh Nghĩa nhẹ giọng bên tai cậu.

Duẫn An Nhiên cảm thấy thân thể một trận tê dại, không khỏi muốn trốn.

Chu Minh Nghĩa lại càng ôm chặt, không chịu thả lỏng.

Cuối cùng, Duẫn An Nhiên ngẩng đầu. “Không cần, người ta cũng không có sai. Em cũng không cảm thấy đối phương sai.”



Vậy em ủy khuất cái gì?”

Duẫn An Nhiên liếc Chu Minh Nghĩa một cái, không nói lời nào.



Chê anh không liên lạc với em?”

Duẫn An Nhiên cúi đầu, không trả lời.

Chu Minh Nghĩa nở nụ cười, sau lại không nói gì. Chịu không được không khí trầm tĩnh này, Duẫn An Nhiên rốt cuộc lại ngẩng đầu lên, hai mắt giao nhau, đôi mắt nâu thâm thúy của Chu Minh Nghĩa nhìn Duẫn An Nhiên, sau đó hơi nheo lại, chậm rãi tới gần, hôn lên môi cậu.

Duẫn An Nhiên nằm trong lòng Chu Minh Nghĩa, chậm rãi bị cái hôn này hòa tan.

Môi rốt cuộc rời ra, Chu Minh Nghĩa nói bên tai Duẫn An Nhiên. “Còn tức giận không?”

Duẫn An Nhiên lắc đầu, sau đó đẩy Chu Minh Nghĩa ra, trốn về phòng mình.

Chu Minh Nghĩa ngồi trên sofa mỉm cười.

Duẫn An Nhiên thả mình trên giường, mặt đỏ bừng. Anh lại một lần nữa hôn cậu, sao có thể như vậy, cậu và anh, là anh em không cùng huyết thống.

Sáng ngày hôm sau, Duẫn An Nhiên vẫn không dám nhìn mặt Chu Minh Nghĩa.

Chu Minh Nghĩa thần sắc như thường, nếm qua điểm tâm, sửa sang lại hành trang rồi đến trạm xe buýt.

Duẫn An Nhiên nhìn lén Chu Minh Nghĩa, dường như hết thảy chuyện đêm qua đều chưa hề phát sinh, tất cả là do mình ảo tưởng.

Duẫn An Nhiên không khỏi tự hỏi: Mình làm sao vậy?

Cuối tháng mười, kế hoạch thu mua của Vạn Khải còn đang tiến hành bí mật, nhưng kết cục đã định, Vạn Khải đem tiền đầu tư, vì lần thu mua này mà số tiền bỏ ra kếch xù, nhưng Lí Duyên Niên cho rằng hết thảy đều đáng giá.

Sau khi Vạn Khải mua công ty mới, sẽ tiến hành định giá tài sản, kế đến, trụ sở ở Đông Nam Á sẽ đổi tên.

Lí Duyên Niên thỏa thê mãn nguyện.

Chu Minh Nghĩa vẫn bảo trì nụ cười thản nhiên.

Lí Duyên Niên càng thêm vừa lòng với Chu Minh Nghĩa, ngày xưa chỉ là một trợ lý nho nhỏ, hôm nay là một trong những đối tác, sớm thăng ba cấp, trở thành quân cờ mạnh mẽ đầy đủ sức lực. Hơn nữa, Chu Minh Nghĩa không kiêu ngạo, khiêm tốn cực điểm, nhiều chuyên gia trong giới đều kiêng kị Chu Minh Nghĩa.

Tờ tạp chí nổi tiếng trong nước tổ chức tiệc mừng 10 năm, chủ yếu mời các danh nhân tham dự, là một hoạt động lớn.

Chu Minh Nghĩa được ưu ái mời tham dự.

Chu Minh Nghĩa không muốn xuất đầu lộ diện, cho rằng công việc của mình tốt nhất nên ở sau rèm, nhưng chủ biên tập tạp chí là bạn đại học, vì nể mặt mũi bạn bè nên đồng ý tham gia.

Trong tiệc rượu, Chu Minh Nghĩa khiêm tốn xuất hiện, cùng lão hữu chào hỏi mấy câu, rồi lấy một ly Brandy, lẳng lặng đứng một góc, quan sát trăm mặt chúng sinh trong thành phố.

Một trận hương phấn bay đến.

Chu Minh Nghĩa quay đầu, không biết khi nào một mỹ nhân đã đứng bên cạnh mình.

Tuy không biết người phụ nữ bên cạnh là ai, nhưng Chu Minh Nghĩa liếc mắt một cái đã biết cô ta là người trong giới giải trí, hơn nữa đang nổi danh, lịch sự gật đầu chào, ý bảo anh không định hàn huyên cùng giai nhân.



Xin hỏi, anh là bạn của luật sư Kim Tắc Thái phải không?” Dĩ nhiên, giai nhân mở miệng.

Chu Minh Nghĩa không thể xoay người sang chỗ khác, đành đối mặt. “Đúng vậy, chúng tôi là bạn học.”

Giai nhân mỉm cười ngọt ngào. “Tôi biết anh là ai.”

Chu Minh Nghĩa mẫn tuệ sâu sắc cảm thấy phía sau nụ cười còn có tâm cơ.

Chu Minh Nghĩa bất động thanh sắc.

Anh đúng như người ngoài truyền tai, rất bận rộn, một người đàn ông thành công, lại hàm dưỡng phong độ như vậy thật sự hiếm có.”

Chu Minh Nghĩa cười yếu ớt. “Tôi chỉ là người làm công bình thường, chưa nói tới thành công hay không thành công.”



Chu tiên sinh thật sự quá khiêm nhường.” Giai nhân vươn tay đến. “Tôi gọi là Kha Khải Luân.”

Chu Minh Nghĩa giật mi, tên này đã nghe qua, khi nào và ở đâu nhỉ? Đúng rồi, An Nhiên có nhắc đến, anh lập tức cười hiểu rõ.



Không biết tôi có vinh hạnh được làm bạn với Chu tiên sinh hay không?”

Chu Minh Nghĩa thoải mái nắm tay Kha Khải Luân. “Đương nhiên.”

Kha Khải Luân vô cùng vui sướng, xem ra đọc tuần san kinh tế tài chính là tốt, nếu không xem qua làm sao biết diện mạo Chu Minh Nghĩa, làm sao có thể liếc mắt một cái liền nhận ra anh ta.

Đang định cùng Chu Minh Nghĩa trao đổi một chút để từng bước tiếp cận, đột nhiên, bên cạnh một trận ồn ào la hét, hai người đồng loạt quay lại.

Nguyên lai là có thợ săn tin hóa trang đi vào chụp ảnh, muốn chụp một tấm độc nhất vô nhị.

Loại ảnh này rất phiền toái, ảnh chụp chỉ có một nhưng lời thuyết minh kèm theo lại muôn hình vạn trạng, đổi trắng thành đen, đổi đen thành trắng, làm cho đương sự xấu hổ không thôi, tiệc rượu này không cho chụp ảnh, cũng không chiêu đãi phóng viên.



Nhưng những người tham dự trong này không tránh khỏi là nhân vật mẫn cảm, tiêu điểm chú ý của công chúng, tự nhiên có người muốn trà trộn vào để tìm hiểu.

Chương 9,10

Duẫn An Nhiên hôm nay phụng mệnh đến tiệc rượu chụp ảnh.

Trước khi đi, biên tập dặn dò. “Cậu chỉ để ý chụp ảnh, nhìn thấy liền chụp, nhất định có tin giật gân, cho dù không rõ ràng, chúng ta cũng sẽ làm cho nó trở nên giật gân.”

Duẫn An Nhiên có chút bất đắc dĩ, ảnh chụp sẽ không nói, nhưng người nói, người làm ảnh sẽ bình luận đủ các kiểu.

Nhưng mà có biện pháp gì, sinh kế là chuyện lớn, vì thế cậu ngoan ngoãn thay đổi tây trang, mang theo máy chụp ảnh mini, ra vẻ như giám đốc công ty đi vào tiệc rượu.

Mới đầu hết thảy đều suôn sẻ, Duẫn An Nhiên lơ đãng chạy xung quanh, thỉnh thoảng ấn nút máy ảnh giấu trong túi, không biết như thế nào có người chú ý cậu, lặng lẽ tới gần quát khẽ. “Cậu đang làm cái gì?”

Duẫn An Nhiên gần như bị xô ngã, giãy dụa trở lại thấy nhân viên bảo vệ, vội vàng diễn trò. “Xin hỏi có chuyện gì?” Tim đập bang bang, bị bắt gặp ở trong này, rắc rối lớn.

Tôi nhận ra cậu, cậu là phóng viên tuần san.” Vừa nghe lời này, nhân sĩ chung quanh lập tức ghé mắt trông lại.

Anh nhận sai người.” Duẫn An Nhiên cố gắng trấn định.

Không sai, tôi nhớ rõ bộ dáng cậu, mấy hôm trước còn đi cùng cậu đến biệt thự.” Một mặt nói, nhân viên bảo vệ đã muốn đến khám người Duẫn An Nhiên.

Duẫn An Nhiên đưa tay vào túi bảo vệ máy chụp ảnh, một mặt biện bạch. “Không phải, không phải.”

Trong không khí mùi thuốc súng càng ngày càng đậm.

Một giọng nam đầy từ tính đột nhiên phá tan cục diện hỗn loạn. “Chuyện gì?”

Duẫn An Nhiên vừa quay đầu lại, là Chu Minh Nghĩa.

Chu Minh Nghĩa tay xỏ túi quần, thản nhiên cười với đám người đang vây lại. “An Nhiên, làm sao vậy?” Đồng thời vươn tay đến, nhẹ nhàng ngăn nhân viên bảo vệ cầm tay Duẫn An Nhiên, đem cậu kéo về bên người.



Xin hỏi rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Đôi mắt nâu của Chu Minh Nghĩa trong suốt như nước, nhìn mọi người xung quanh.

Cậu ta, cậu ta là chó săn tin.”

Chu Minh Nghĩa mỉm cười. “Tôi nghĩ nhất định là hiểu lầm, đây là em trai tôi, cậu ấy đến cùng tôi.” Hữu lễ nói xong, ánh mắt sắc bén quét về phía người vừa nói chuyện.

Lúc này, người chủ sự bữa tiệc, chủ biên tập tạp chí Đỗ Hạo chạy đến, nghe Chu Minh Nghĩa nói thì không khỏi hỏi. “Minh Nghĩa, cậu khi nào có em trai?”

Cha tôi cùng mẹ cậu ấy kết hôn, cho nên An Nhiên là em trai tôi.”

Dứt lời, Chu Minh Nghĩa nhìn đám người vẫn đang mang theo ánh mắt nghi hoặc. “Tôi nghĩ mọi người nhất định là hiểu lầm.”



A, hiểu lầm, hiểu lầm.” Lập tức có người ra mặt hòa giải.

Phong ba cứ như vậy bình ổn.

Khách nhân tản ra bốn phía, Duẫn An Nhiên thở mạnh một hơi, nắm chặt máy ảnh.

Đỗ Hạo nhìn Duẫn An Nhiên, lại nhìn Chu Minh Nghĩa. “Em trai?”



Thế nào, không tin?” Chu Minh Nghĩa cười nói.

Tin, như thế nào không tin, cậu sẽ không lấy lão gia tử ra nói giỡn. Nghe nói bác trai tái hôn, chúc mừng, cậu cũng không cho chúng tôi biết.”

Cha tôi không muốn truyền ra, muốn lẳng lặng hưởng phúc vài năm.”

Thật có lỗi, thật có lỗi, hiểu lầm em trai cậu, đừng để ý. Có chút người rất mẫn cảm, lão nghĩ có người chụp ảnh lão.” Đỗ Hạo vỗ vỗ vai Chu Minh Nghĩa, lại vội vàng tiếp đón khách.

Chu Minh Nghĩa đưa Duẫn An Nhiên đi khắp các ngõ ngách, cao thấp đánh giá quần áo cậụ sau đó cười phốc một cái. “Chỗ nào đưa quần áo đến, không hợp như vậy. Khó trách người khác nhận ra em.”

Duẫn An Nhiên trừng mắt liếc Chu Minh Nghĩa. “Chẳng lẽ mua mới, một năm cũng không mặc một lần.”

Em vào bằng cách nào? Không có thiếp mời không được vào.”

Duẫn An Nhiên nhức đầu nói. “Trèo cửa sổ.”



“….”

Trước đó mua chuộc nhân viên vệ sinh khách sạn, mở một cánh cửa, từ cửa sau đi vào, sau đó đổi quần áo vào đây.” Biết giấu không được, Duẫn An Nhiên rõ ràng nói thẳng.

Lợi hại.” Chu Minh Nghĩa gật đầu. “Anh phải dặn bảo an công ty để ý.”

Này.”

Em định làm gì tiếp theo?”

Làm gì, đương nhiên là đi cùng anh. Tiễn Phật tiễn đến Tây phương, anh dẫn em đi xung quanh, để em chụp xong.”

Anh?” Chu Minh Nghĩa hỏi lại.

Đương nhiên là anh, bằng không là ai. Quan hệ của chúng ta đã đưa ra sáng, em còn sợ thế nào, như vậy càng tốt.”

Anh cũng không phải danh nhân.” Chu Minh Nghĩa nói.

Sao không. Ai chẳng biết anh, chính là mọi người không biết diện mạo của anh thôi.” Duẫn An Nhiên cũng cao thấp đánh giá Chu Minh Nghĩa, thấy anh mặc một thân tây trang đắt đỏ, tay áo mạ bạch kim, quần áo phối hợp cực kì hoàn hảo, thật sự là nhân tài tinh anh đi với quần áo tinh tú.



1   2   3   4   5   6   7   8   9   ...   20


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương