Trạm xe buýt lãng mạn


PHIÊN NGOẠI 10: NGÀY SINH KHỔNG TỬ ĐẶC BIỆT THIÊN



tải về 2.98 Mb.
trang20/20
Chuyển đổi dữ liệu13.06.2018
Kích2.98 Mb.
1   ...   12   13   14   15   16   17   18   19   20

PHIÊN NGOẠI 10: NGÀY SINH KHỔNG TỬ ĐẶC BIỆT THIÊN

(MỌI NGƯỜI ĐẾN XEM PHIM ĐI)

Thị thành, 2019!

“Em muốn xem phim.”

Thời điểm ở nhà cuối tuần, Duẫn An Nhiên đột nhiên đề nghị.

“Gần đây có phim gì hay sao?” Chu Minh Nghĩa ngồi trên sofa phòng khách, lật xem tạp chí.

“Không biết, đột nhiên rất muốn xem phim.” Duẫn An Nhiên nói xong, lắc đầu.

Tháng mười hai, lại một năm nữa sắp trôi qua. Thời gian thật mau, đã ở cùng Chu Minh Nghĩa thêm một năm nữa rồi.

Một năm vừa qua, chuyện đáng nhớ rất nhiều.

Không cần cố ý xây dựng, mỗi ngày đều là ngày kỷ niệm.

Duẫn An Nhiên âm thầm cười trộm, làm tình nhân của Chu Minh Nghĩa thật sự là không thể khủng hoảng, cùng anh một chỗ sẽ không buồn chán.

Lật ra một trang có quảng cáo phim, Chu Minh Nghĩa nhìn nhìn, cảm thấy gần đây có chiếu phim điện ảnh, Duẫn An Nhiên cũng sẽ không cảm thấy hứng thú.

“Muốn đi rạp chiếu phim xem không?” Nếu Duẫn An Nhiên muốn, Chu Minh Nghĩa nguyện ý đi cùng cậu.

Duẫn An Nhiên cau mày nghĩ nghĩ. “Quên đi, gần đây đều là phim em không hứng thú.”

Chu Minh Nghĩa cúi đầu một chút, không nói gì nữa.

Buổi chiều, một bưu kiện chuyển phát nhanh đưa đến.

“Là cái gì?” Nhìn thấy hộp giấy hơi mỏng, Duẫn An Nhiên rất kỳ quái, có thể chứa thứ gì bên trong.

Chu Minh Nghĩa mở ra bọc ngoài, lấy ra thứ gì đó bên trong.

Là đĩa DVD.

Duẫn An Nhiên nhích lại nhìn. “A, phim này còn chưa chiếu, sao đã có đĩa bán ra.”

Chu Minh Nghĩa nhìn đĩa trong tay, là bộ phim kinh dị mới nhất.

Quơ quơ chiếc đĩa trên tay, Chu Minh Nghĩa cười đắc ý, nói. “Đĩa xem trước.”

Duẫn An Nhiên nghĩ. “Thật là, còn chưa chiếu chính thức, thật sự là giành xem trước..”

Duẫn An Nhiên đột nhiên nghĩ tới gì đó, cậu trừng mắt nhìn Chu Minh Nghĩa nói. “Này, anh lấy từ đâu ra?”

Chu Minh Nghĩa nháy mắt, nghĩ nghĩ. “À, tóm lại là bọn họ quay xong rồi.”

“Công ty điện ảnh? Còn chưa chiếu công khai, anh cư nhiên có thể có DVD?”

Chu Minh Nghĩa mang Duẫn An Nhiên đặt lên sofa, cúi người nhìn cậu, hỏi. “Hiện tại muốn xem không?”

“Anh trả lời em trước.”

“Ừ, anh nghĩ em hy vọng xem bộ phim này nhất, anh nhớ rõ em từng đề cập bộ phim này. Em thích phim kinh dị, hiện tại không có chiếu, vậy…”

“Anh cư nhiên có thể có trước.”

Chu Minh Nghĩa nở nụ cười, bình thản nói. “Nói như thế nào đây? Với anh mà nói cũng không khó.”

Nói xong, Chu Minh Nghĩa xoa xoa mặt Duẫn An Nhiên, hỏi lại một lần. “Hiện tại muốn xem không?”

Duẫn An Nhiên bỏ dép lê, ngồi xếp bằng trên sofa, ôm gối trong lòng, sau đó ngẩng mặt đối diện Chu Minh Nghĩa nói. “Đồ uống, bỏng ngô.”

Chu Minh Nghĩa chớp chớp mắt, nở nụ cười. “Không thành vấn đề.”

Duẫn An Nhiên muốn gì đều có, Chu Minh Nghĩa bưng chén đĩa vào phòng khách, chuẩn bị tốt, dùng điều khiển từ xa mở TV.

Phim nhựa mở màn bắt đầu.

Chu Minh Nghĩa ngồi bên cạnh Duẫn An Nhiên, đỡ vai cậu, làm cho cậu tựa vào lòng mình.

Duẫn An Nhiên ôm đĩa bỏng ngô lớn trong người, nhìn phim trên màn hình - đêm khuya mưa lớn, những tòa nhà ở ngoại ô… cậu bắt đầu không tự chủ hướng sát vào lòng Chu Minh Nghĩa.

Chuyện xưa bắt đầu.

Trong phòng khách, rèm kéo xuống, ánh sáng tối tăm, hiệu ứng âm thanh tốt lắm, không khí khủng bố được xây dựng rất khá.

Bỏng ngô sớm đã đặt sang một bên, Duẫn An Nhiên híp mắt, bịt lỗ tai, một bên xem TV, một bên chui vào lòng Chu minh Nghĩa.

Chu Minh Nghĩa cười thầm: con mèo nhỏ này, rõ ràng sợ còn thích xem phim kinh dị.

Nhìn đến đoạn sau cùng chấm dứt phim, Duẫn An Nhiên cảm thấy mồ hôi lạnh chảy đầy người.

Phải gọi cậu là người xem phim kinh dị, thật đúng là không dám gọi.

“Anh không sợ sao?” Ở trong lòng Chu Minh Nghĩa, Duẫn An Nhiên ngẩng đầu hỏi.

Trong bóng đêm, Chu minh Nghĩa lắc đầu.

“Tại sao?”

“Đại khái vì trí tưởng tượng không đủ phong phú, cái này anh xem xong, sẽ không có liên tưởng gì.”

Duẫn An Nhiên không khỏi nghĩ đến chính mình, chỉ cần xem phim kinh dị, hơi có gió thổi cỏ lay, liền lập tức quay đầu lại nhìn, cảm giác có thứ trong phim chạy đến.

Đột nhiên, Duẫn An Nhiên nở nụ cười, đưa tay quẹt quẹt mũi, nói. “Hai người cùng một chỗ sẽ không sợ. Có anh ở, liền dám xem phim này.”

“Như thế nào? Em đem anh trở thành đồ dùng tránh ma quỷ sao?” Chu Minh Nghĩa cười hỏi.

“Xem như là vậy đi.” Duẫn An Nhiên nghĩ nghĩ, đáp.

Chu Minh Nghĩa hừ một tiếng. “Quên đi, cũng chỉ có em dám nói với anh như vậy.”

“Tốt lắm, không cho nói, xem phim.”

Chu Minh Nghĩa cười tiếp tục cho cậu bờ vai an toàn.



PHIÊN NGOẠI 11: LỄ TÌNH NHÂN ĐẶC BIỆT THIÊN

(MỌI NGƯỜI ĐẾN TẶNG HOA ĐI)

Thị thành, 2019!

Hôm nay là lễ tình nhân.

Ngày hạnh phúc tốt đẹp biết bao nhiêu.

Lúc Duẫn An Nhiên rời giường đã bắt đầu nghĩ, không biết Chu Minh Nghĩa sắp xếp trải qua ngày này như thế nào.

Anh sẽ… tặng hoa cho cậu sao?

Chu Minh Nghĩa trước mặt Duẫn An Nhiên luôn luôn rất thành thục, da mặt cũng dày tương đương, Duẫn An Nhiên biết, kỳ thật anh cũng có lúc ngượng ngùng, nói thêm một chút, có một số việc, anh sẽ nói hoặc làm không biết xấu hổ.

Trên đường Chu Minh Nghĩa đưa đi làm, Duẫn An Nhiên thỉnh thoảng nhìn ngắm người bên cạnh.

“Em nhìn cái gì?”

“Không, không có gì.”

Nếu không cố ý, Duẫn An Nhiên cảm thấy không có ý nghĩa, cũng sợ Chu Minh Nghĩa thẹn quá thành giận, cậu cảm thấy cứ thuận theo tự nhiên đi, đối phương không đề cập mình cũng không hỏi.

Làm việc cả ngày, Duẫn An Nhiên không nhận được cú điện thoại nào, nói chính xác, cái gì cũng không có.

Trong văn phòng, công ty chuyển phát nhanh không ngừng mang hoa tươi đến, muôn màu muôn vẻ, nhưng đều là đồng nghiệp nữ nhận được từ người yêu hoặc chồng đưa tới.

Duẫn An Nhiên bắt đầu hoài nghi: Chu Minh Nghĩa đâu? Không biết anh rốt cuộc đang làm cái gì, với cá tính của anh, trong ngày lễ đặc biệt này cái gì cũng không có, vậy anh…

Duẫn An Nhiên đã chuẩn bị quà tặng từ sớm, đó là một chiếc ly nhỏ, cậu hy vọng Chu Minh Nghĩa khi làm việc một mình trong thư phòng, có thể dùng đến ly của cậu, tựa như cậu vẫn bên cạnh anh.

Sau khi tan tầm, Duẫn An Nhiên có chút không yên, nhìn đồng nghiệp có hẹn, chính mình buồn rầu sửa sang lại bàn làm việc.

Đi ra khỏi tuần san, nhìn tòa nhà trước mặt, Duẫn An Nhiên liếc mắt một cái liền nhìn thấy Chu Minh Nghĩa.

Người hấp dẫn ánh mắt như vậy, giấu cũng không giấu được.

Nhìn thấy Chu Minh Nghĩa đứng cạnh xe chờ mình, Duẫn An Nhiên nhịn không được tức giận trong lòng.

Chẳng lẽ anh không sợ bị người khác phát hiện? Nói thật ra là anh không cần tùy tiện đến trước tòa soạn của cậu mà đợi.

Chu Minh Nghĩa mở cửa xe cho Duẫn An Nhiên.

“Sao anh lại đến đây?”

“Hẹn hò a.” 

Nhìn thấy bộ dáng vui vẻ của Chu Minh Nghĩa, Duẫn An Nhiên âm thầm đoán, không biết con hồ ly này lại đang đùa cái gì.

           

Từ cửa sổ nhà hàng nhìn ra ngoài, bởi vì nơi này là tầng trệt, có thể nhìn thấy cảnh đêm ở cảng.

Ánh đèn neon dập dìu theo từng nhịp sóng vỗ, ánh sáng mộng ảo.

Duẫn An Nhiên đứng trước cửa sổ, lẳng lặng nhìn ngắm.

Chu Minh Nghĩa từ phía sau ôm cậu, sau đó một cành hồng xuất hiện trước mắt.

Anh quả nhiên là có quà, chính là…

“Chỉ có một đóa...” Duẫn An Nhiên không hề duyệt, mở mắt nhìn thẳng Chu Minh Nghĩa.

Cũng không phải không mua nổi hoa hồng, Duẫn An Nhiên còn tưởng Chu Minh Nghĩa sẽ tặng một bó. Tuy rằng ngượng ngùng, nhưng vẫn có nghĩ tới, cảm thấy với cá tính của anh, sẽ tặng cậu một bó hoa lớn, kết quả chỉ nhìn thấy một cành, Duẫn An Nhiên có chút thất vọng.

Chu Minh Nghĩa cúi đầu, đưa tay đặt trên miệng Duẫn An Nhiên, ho nhẹ hai tiếng. “À, Nhiên…”

Nói xong, mở mắt nhìn Duẫn An Nhiên, đôi mắt nâu trong suốt, giống như thủy tinh tan chảy, tỏa sáng.

“Nhiên, đều nói đàn ông ba mươi mốt như hoa, em cảm thấy… Anh như thế nào?”

Duẫn An Nhiên đầu tiên là ngẩn ngơ, sau đó đột nhiên mặt đỏ lên.

Anh cư nhiên biến mình trở thành… Còn muốn đem tặng.

“Chu Minh Nghĩa! Anh, anh như thế nào…”

Duẫn An Nhiên mạnh tiến về phía trước, Chu Minh Nghĩa ôm eo giữ lại, kéo vào trong lòng.

“Nhiên...”

Mặt hai người gần như vậy, chóp mũi gần như chạm nhau, trong mắt Duẫn An Nhiên tất cả chỉ là khuôn mặt Chu Minh Nghĩa, tất cả hơi thở đều là hương vị của Chu Minh Nghĩa.

“Nhiên...”

Sợ Chu Minh Nghĩa nói ra càng làm tim mình đập mạnh, Duẫn An Nhiên vội kêu lên. “Được rồi, được rồi, anh là hoa, một đóa hoa...”

“Vậy… Em muốn hay không…”

Duẫn An Nhiên cảm giác nóng đến ngón tay cũng xì hơi, đỏ quạch, cậu nâng tay lên che mắt, xem như một loại trốn tránh. “Phải, phải…”

“Còn thiếu chút nữa…”

Duẫn An Nhiên nhìn không thấy Chu Minh Nghĩa lúc này, tươi cười, vẻ mặt đắc ý mãn nguyện.

“Nói rồi, cũng không thể rút lại…”

“Không rút lại, không rút lại…” Duẫn An Nhiên hận không thể chui xuống đất, thầm nghĩ quên đi, hiện tại Chu Minh Nghĩa nói cái gì, cậu sẽ đều gật đầu đồng ý.

Ăn cơm xong, Chu Minh Nghĩa nhìn hóa đơn tính tiền, thanh toán xong, mang Duẫn An Nhiên đến trước cửa sổ.

“Không quay về sao?” Duẫn An Nhiên muốn về nhà.

Đêm lễ tình nhân ấm áp, muốn trở về căn nhà của hai người sớm một chút.

“Chờ một chút…”

Chu Minh Nghĩa nhìn bầu trời đêm, Duẫn An Nhiên không khỏi cũng ngẩng đầu.

Một đường pháo hoa bắn lên như vì sao di chuyển, bay vào không trung.

“Đùng… đoàng….”

Pháo hoa nở rộ đẹp mắt trên bầu trời đêm. Khói lửa bảy màu lóe sáng trong màn đêm, chiếu rọi xuống mặt biển, càng thêm xinh đẹp.

“Anh….”


Chu Minh Nghĩa ngăn lại lời Duẫn An Nhiên, ý bảo cậu tiếp tục xem.

Một tia pháo hoa nữa bay lên trời, nở rộ giữa không trung.

Pháo hoa trên cảng đêm, làm cho cảnh đêm thành thị giống như ảo cảnh.

“Anh đã từng không cảm giác được thành phố Hương đảo xinh đẹp như thế nào, nhưng hiện tại ý nghĩ của anh đã thay đổi… Bởi vì nơi này có em…”

Nghe được Chu Minh Nghĩa nói bên tai như vậy, Duẫn An Nhiên tựa vào trước ngực anh.

“Lễ tình nhân vui vẻ…”



PHIÊN NGOẠI 12: XUÂN PHÂN ĐẶC BIỆT THIÊN

(NHẪN NHƯ THẾ NÀO KHÔNG THẤY)

Thị thành, 2019!

Hôm nay là xuân phân.

Chu Minh Nghĩa cùng Duẫn An Nhiên ở nhà.

Lúc ăn bữa sáng, Duẫn An Nhiên đột nhiên buông bát, nhìn chằm chằm Chu Minh Nghĩa không buông.

Chu Minh Nghĩa bị nhìn như vậy, trong lòng có chút sợ hãi, cố ý cười thoải mái hỏi. “Làm sao vậy Nhiên, anh hôm nay đẹp như vậy sao?”

Miệng nói như vậy, nhưng trong lòng Chu Minh Nghĩa không nghĩ như thế.

Không biết con mèo nhỏ hôm nay lại làm sao vậy.

“Nhẫn của anh đâu?” Duẫn An Nhiên luôn luôn chán ghét thái độ dày mặt tươi cười của Chu Minh Nghĩa, nghiêm túc chất vấn.

Chu Minh Nghĩa liếc mắt nhìn tay trái một cái, chính anh cũng sửng sốt.

Chiếc nhẫn trên ngón áp út, chiếc nhẫn đính ước chưa bỏ ra lần nào, không thấy.

“A...”


“Em hỏi anh, nhẫn của anh đâu? Như thế nào không thấy?”

“Này...”


“Có phải đã đánh mất hay không?”

“Không có, không có.” Chu Minh Nghĩa vội vàng phủ nhận.

“Chưa từng thấy anh gỡ xuống, như thế nào đột nhiên không thấy?”

Đối mặt với thái độ gây sự của Duẫn An Nhiên, Chu Minh Nghĩa đột nhiên có chút sợ.

Ra mòi con mèo nhỏ thật sự nổi giận.

“Anh cũng dám tháo xuống!”

“Không phải, không phải…”

“Không phải? Vậy như thế nào không thấy? Không tháo xuống như thế nào lại không thấy?”

Chu Minh Nghĩa vội vàng đi tới ôm Duẫn An Nhiên, trong lòng nhanh chóng nhớ lại hành trình ngày hôm qua.

“Có thể là để ở nơi nào đó…”

Vừa nghe lời này Duẫn An Nhiên càng thêm tức giận. “Để ở nơi nào? Em xem là để trong nhà người nào đi.”

“Không có, tuyệt đối không có!”

“Không có? Vậy nhẫn đâu?”

“Em đừng vội, để anh nhớ lại.”

Duẫn An Nhiên đẩy Chu Minh Nghĩa. “Em mới không có sốt ruột, em thấy, người gấp là anh đi!”

Nếu là chuyện gì khác, Chu Minh Nghĩa sẽ có rất nhiều phương pháp trấn an cơn tức giận của con mèo nhỏ, nhưng lúc này bất đồng, đã không còn là vấn đề tức giận hay ghen nữa.

Sẽ không đánh mất đi!

Chu Minh Nghĩa nhíu mày.

Duẫn An Nhiên trừng mắt liếc Chu Minh Nghĩa một cái, cầm ba lô của mình, bỏ lại một câu. “Em đi trước.”

“Nhiên, từ từ, anh đưa em đi.”

“Cảm tạ, không cần!”

“Phanh.” một tiếng, cánh cửa đóng lại ngay sát mũi Chu Minh Nghĩa.

Mang theo tâm tình xám xịt, Chu Minh Nghĩa lái xe đi làm.

Ngồi vào bàn làm việc, Duẫn An Nhiên vẫn tức giận.

Cư nhiên đánh mất vật trọng yếu, cái kẻ ngu ngốc Chu Minh Nghĩa kia! Như thế nào có thể!

Sau khi tỉnh táo lại, Duẫn An Nhiên cảm thấy không nên tức giận như vậy.

Có thể… Thật sự không phải cố ý.

Chính là nhẫn đó, cũng không rời tay, như thế nào đi đâu được? Trừ phi… chính anh tháo xuống.

Thầm nghĩ đến khả năng này, Duẫn An Nhiên càng thêm không thoải mái.

Hồ ly thối! Anh…

                       

Chu Minh Nghĩa ngồi vào bàn làm việc, từ bỏ quán tính tự hỏi xu hướng giá cả cổ phiếu, kỳ hạn giao dịch thị trường trong đầu, dứt bỏ ngoại tệ cùng ngoại hối tăng giảm, dùng trí nhớ chuẩn xác như máy ảnh hồi tưởng những hành động trong quá khứ.

Không có, một chút ấn tượng cũng không có.

Sau đó Chu Minh Nghĩa liền nở nụ cười, nghĩ thầm, đương nhiên không có ấn tượng, nếu có thể nhớ lại, vậy nhẫn cũng sẽ không bị đánh mất.

Nhìn thấy khoảng trống trên tay trái, Chu Minh Nghĩa cảm thấy có chút kỳ quái.

Anh có thể lý giải vì sao Nhiên tức giận, nhưng mà anh thực sự vô tội.

Biết Duẫn An Nhiên sẽ trốn tránh, Chu Minh Nghĩa đơn giản đứng chờ dưới lầu tòa soạn từ sớm, sau đó giống như cảnh sát mai phục, bắt lấy con mèo nhỏ, nhét vào trong xe mang về nhà.

Vừa vào cửa Duẫn An Nhiên liền chạy như bay tiến vào phòng nhỏ khóa trái cửa.

“Em đi ra!”

“Em không!”

Hai người, một trong một ngoài cánh cửa, triển khai đánh giằng co.

“Anh sẽ tìm được!”

“Anh đi chết đi!”

“Em không phải muốn như vậy!”

“Em cái gì cũng không muốn! Là anh chột dạ!”

“Chột dạ cái gì? Anh buổi tối mỗi ngày ngủ ở đâu chẳng lẽ em không biết?”

“Còn có ban ngày!”

“Ban ngày anh ở đâu em còn không biết?”

“Anh đi chết đi!”

Nghe câu này, Chu Minh Nghĩa bất đắc dĩ cười khổ.

Con mèo nhỏ không dễ dàng nổi giận, nên càng không thể vãn hồi.

Vẫn giằng co đến 10h đêm, Chu Minh Nghĩa mềm xuống. “Cho dù em tức giận cũng không được như vậy, em có đói bụng không, muốn ăn cái gì không?”

“Anh tự ăn đi!”

“Nhiên, giường trong đó không có chăn.”

“Không cần anh quản!”

Im lặng một hồi, trạng thái khẩn trương của Duẫn An Nhiên thả lỏng, ngã vào giường nhỏ chỉ có nệm không chăn.

Nơi này là phòng cậu, sau lại chuyển toàn bộ sang phòng Chu Minh Nghĩa, nơi này để trống, thậm chí không có gối đầu cùng chăn đơn.

Gối lên cánh tay, Duẫn An Nhiên nhìn trần nhà.

Phải tức giận đến lúc anh tìm nhẫn về? Nếu tìm không được…

Cửa phòng vang lên một trận tiếng động, sau đó mở ra.

Thân ảnh quen thuộc đi tới. “Nhiên…”

Duẫn An Nhiên nhảy dựng lên, nhanh chóng nhích vào một góc giường, như chuẩn bị chiến tranh.

“Chu Minh Nghĩa, ngay cả cạy cửa anh cũng làm!”

“Nhiên, em hãy nghe anh nói…”

Duẫn An Nhiên trừng mắt.

“Thực xin lỗi, anh thật sự nghĩ không ra nhẫn đi nơi nào, thực xin lỗi…” Chu Minh Nghĩa cúi đầu, ngữ khí vô cùng hối hận.

Thoáng chốc, Duẫn An Nhiên cảm thấy tức giận đều tiêu thất.

Cậu kỳ thật rất hiểu người này, tin tưởng anh sẽ không phạm sai lầm, lần này có lẽ thật là vô tình đánh rơi.

Chu Minh Nghĩa ngồi ở bên giường, bộ dáng mệt mỏi, đưa tay đỡ thái dương. “Thực xin lỗi, Nhiên, anh thật sự nghĩ không ra… Một chút ấn tượng cũng không có.”

“Quên đi.” Duẫn An Nhiên đi qua, dựa vào người Chu Minh Nghĩa. “Coi như mất rồi!”

“Làm sao bây giờ?” Chu Minh Nghĩa lộ ra khuôn mặt u sầu, đau lòng nhìn Duẫn An Nhiên.

“Vòng cổ của em cho anh.” Lấy ra vòng cổ luôn mang trong người, Duẫn An Nhiên muốn cởi xuống.

“Không, không.” Chu Minh Nghĩa ngăn lại. “Đó là của em.”

“Cho anh mang, anh chính là của em.”           

“Em không tức giận?” Chu Minh Nghĩa ngẩng đầu hỏi.

Duẫn An Nhiên đưa tay vuốt tóc Chu Minh Nghĩa. “Tức giận a! Bất quá cũng không thể trách anh.”

“Giảng hòa đi.” Chu Minh Nghĩa ôm Duẫn An Nhiên. “Tha thứ anh.”           

Ăn xong bữa cơm muộn, Chu Minh Nghĩa vào thư phòng, Duẫn An Nhiên rót nước mang vào cho anh.

Thấy Chu Minh Nghĩ vùi đầu vào máy tính, Duẫn An Nhiên đặt tay lên vai anh.

Duẫn An Nhiên đợi một hồi, cảm thấy nhàm chán nhưng lại luyến tiếc rời đi, cậu vô tình cầm điện thoại bàn.

Ánh sáng chợt lóe lên.

“A, này phải…”

Một chiếc nhẫn màu bạc, dính vào điện thoại.

Chu Minh Nghĩa lúc này cũng nhìn thấy.

“Này…”

“Như thế nào ở đây?”



Cầm lấy tai nghe điện thoại, gỡ chiếc nhẫn xuống, Chu Minh Nghĩa vừa nhìn thấy quả nhiên là chiếc nhẫn.

“Tò mò quá, như thế nào lại ở chỗ này, ai để nó ở đây?”           

Chậm rãi quay sang, Chu Minh Nghĩa nhìn Duẫn An Nhiên, đôi mắt thâm sâu nhìn cậu.

“Em ngày hôm qua…”

Ánh mắt Duẫn An Nhiên chớp động một chút, sau đó lộ ra biểu tình phủ nhận, nhún nhún vai. “Không phải em làm!”

Chu Minh Nghĩa mang nhẫn vào. “Quên đi, tóm lại về sau mặc kệ là ai hoặc là chính anh, cũng sẽ không tháo xuống.”

“Đại khái… điện thoại cũng muốn mang nhẫn nhìn xem có đẹp hay không đẹp…” Duẫn An Nhiên nói như không có lo lắng.

Chu Minh Nghĩa  cười, không nói gì nữa.

※※※

Lâm mỗ: Khó được nhìn thấy con mèo nhỏ phát giận, đáng yêu quá!”

Chu Minh Nghĩa:. “Vì người nào đó nhất thời tay chân nhàm chán, tôi mới phải… Ha hả, ha hả. . .”

Lâm mỗ / Duẫn An Nhiên:. “Này, anh nói ai đấy!”

(Lâm Tử Tự)



※※※

Toàn Văn Hoàn.


1 *Rin* Phiên âm Hán Việt là Á Lịch Sơn Đại, tiếng Anh là Alexander The Great.


2 *Rin* Phiên âm Hán Việt là Bố La Đà. Mình đã search kỹ, từ Địa Trung Hải muốn xuyên eo biển đến Lisbon thì chỉ có thể là eo biển Gibraltar này :D

3 Rin: *đần mặt ra* Cái này chắc mọi người cũng biết hen, 38 là cỡ cup của size áo ngực, cup 38 là ngực bự lắm đó… =__= Còn 26 là size của underwear… ưm… =__= Túm lại là ngực to eo nhỏ mông bự… =__= Anh Nghĩa thiệt là…

4 Hoa mộc lan



1   ...   12   13   14   15   16   17   18   19   20


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương