Tác giả: Dịch Tu La Chế by Linh Thể loại


☆, Chapter.66 Khu nhà không quân gặp người xưa



tải về 10.71 Mb.
trang19/22
Chuyển đổi dữ liệu04.06.2018
Kích10.71 Mb.
1   ...   14   15   16   17   18   19   20   21   22

, Chapter.66 Khu nhà không quân gặp người xưa

Tiêu đề: hợp server rồi, bàn một tí về các đại thần nổi tiếng ngày xưa của Đại Sơn phần bốn —— FOX

Người gửi: Bách Hiểu Sinh

Nội dung: ai cũng biết, Viện Tâm Thần là bang hội biến thái số một số hai của Đại Sơn, không ít người thấy họ phải đi đường vòng, nhưng vẫn có một bang hội dám công khai đối địch với họ, ấy là bang LM. Những người hiểu rõ bang hội này đều biết, người có tiếng nói thật sự trong LM không phải bang chủ cũng không phải bang phó mà là FOX.

FOX, tế ti hệ thú ảo, cao thủ PVP, nhân vật quan trọng của LM, quán quân 3V3 cuộc thi PK lần thứ nhất, nhưng thứ làm người này nổi tiếng hơn cả, không phải thân phận trên mạng của anh ta mà là thân phận ngoài đời…

——————————————————————————-



Kỳ nghỉ đông này Vệ Thi ở lại trường học, qua điều tra của cậu, từ sau khi nhận việc vô luận là nghỉ đông hay nghỉ hè Đường Tu Văn đều ở lại ký túc xá trường, chưa bao giờ về nhà, ngay cả tết âm lịch cũng đón một mình. Trong giới công nhân viên trường học, anh ta cũng không có bất kỳ người bạn thân nào, là một người khép kín gần như hoàn toàn, nếu bắt buộc phải kể ra một người có quan hệ thân thiết, vậy chỉ sợ sẽ là…

Vệ Thi ra khỏi ký túc xá, thấy Bạch Lung dẫn theo một cậu trai chưa từng thấy mặt đang đứng chờ ngoài cửa.

Vệ Thi chỉ liếc hai người một cái rồi đi thẳng về phía trước, coi như bọn họ không tồn tại.

Khi cậu đi ngang qua cạnh Bạch Lung, Bạch Lung đột nhiên đứng nghiêm cúi đầu, “Xin lỗi.”

Hành động của Bạch Lung làm Vệ Thi ngẩn ra, bước chân phải dừng lại.

Bạch Lung quay đầu nhìn người đang ngốc ra bên cạnh, giơ tay đè cổ đối phương, Từ Hiền hốt hoảng, cũng vội cúi người 90 độ về phía Vệ Thi, “Xin lỗi xin lỗi!”

Bạch Lung ngẩng đầu, “Bạch Lung tôi đời này chưa từng cúi đầu với bất kì ai, lần này coi như tôi nợ cậu, ngày sau nếu cậu có cần gì, tôi dù vào nước sôi lửa bỏng cũng không từ.”

“Kỳ thật đều do mình cả, Bạch Lung không biết gì hết,” Từ Hiền đứng một bên dè dặt nói, “Cậu ngàn vạn lần đừng trách anh ấy.”

Vệ Thi nguyên bản chẳng muốn gặp hai người tí nào, nhưng giờ phút này cũng thấy thật buồn cười.

“Quên đi, chuyện này không liên quan mấy người, anh ta đã quyết muốn cướp thì ai cũng không cản được.”

“Kỳ thật…” Từ Hiền tuy sợ bị Bạch Lung trách cứ, nhưng trong bụng có tâm sự cậu vẫn không nhịn được phải nói, “Dưa hái xanh không ngọt, nếu Tiểu… thầy Đường không có ý này, mình thấy cậu đừng cưỡng cầu thì tốt hơn…” Từ Hiền tôn sư trọng đạo, kể từ khi biết thân phận thật của Tiểu Khấu Nhi là thầy giáo, cậu rất khó xưng hô đối phương bằng tên mạng.

“Thầy Đường?” Còn chưa chờ Vệ Thi mở miệng, Bạch Lung đã chen vào, “Có ý gì, Lưu Ly Khấu là thầy Đường?”

Từ Hiền còn tưởng Bạch Lung đã sớm biết, thấy Bạch Lung hỏi như vậy, bèn do dự gật đầu.

Bạch Lung mang vẻ không tin xoay sang hỏi Vệ Thi, “Đường Tu Văn?”

“Cậu biết?” Vệ Thi hỏi lại.

“Tôi biết em trai anh ta.”

【 nói chuyện riêng 】 Lưu Ly Khấu: có phải buổi sáng anh cãi nhau với em trai tôi không?

【 nói chuyện riêng 】 Đế Thích: buổi sáng lên acc của cậu là em trai cậu?

【 nói chuyện riêng 】 Lưu Ly Khấu: sao anh lại đi gây lộn với nó?

【 nói chuyện riêng 】 Đế Thích: nó vừa lên đã vặn hỏi thân phận tôi, nhưng tôi đâu có gây lộn với nó.

【 nói chuyện riêng 】 Lưu Ly Khấu: quên đi, không có gì.

【 nói chuyện riêng 】 Lưu Ly Khấu: tôi yêu cầu ly hôn.

【 nói chuyện riêng 】 Đế Thích: tại sao?

【 nói chuyện riêng 】 Lưu Ly Khấu: hồi trước không phải nói rõ rồi sao, tôi chỉ giúp đỡ anh thôi, có thể ly hôn bất kì lúc nào.

【 nói chuyện riêng 】 Đế Thích: đã bao lâu rồi cậu mới nhắc chuyện này? Vậy tốt xấu cũng phải cho tôi cái lý do chứ.

【 nói chuyện riêng 】 Lưu Ly Khấu: em trai tôi không đồng ý, lý do này đủ rồi ha.

【 nói chuyện riêng 】 Đế Thích: chỉ vậy? Xin lỗi, tôi không thể chấp nhận.

Vệ Thi thoát khỏi hồi ức, nhìn chằm chằm Bạch Lung, “Những chuyện về em trai anh ta, cậu còn biết bao nhiêu?”

Thời gian nháy mắt đã tới tết âm lịch, Lăng Dương vừa về nhà đã bị mắng một trận, nói cậu nghỉ hè không chịu về nhà, nghỉ đông lại chơi đến tận giờ mới chịu về, đầu óc buông thả hết rồi, cuối cùng bà Lăng ra kết luận: đúng là trai lớn không thể giữ trong nhà.



“Đợt nghỉ hè con không về, hai thằng bé Bạch gia và Mạnh gia tới tìm con mấy lần, con đã liên lạc với người ta chưa?”

“Liên rồi liên rồi, lần này con về cùng Tiểu Bạch mà,” Lăng Dương vội vàng nói.

“Vậy là tốt,” Bà Lăng vừa làm sủi cảo vừa nói, “Tuy con không vào được trường quân đội, nhưng cũng không cần thành người xa lạ với người ta.”

Lăng Dương thiệt không biết nói gì, “Mẹ, mẹ nghĩ đi đâu vậy.”

“Mấy hôm trước mẹ gặp mẹ Mạnh Hổ ở trong khu, bà ấy còn hỏi thăm mẹ về con, bảo là đã lâu không thấy con sang chơi, nhân dịp tết con cũng sang một chút đi, nhà họ Mạnh đối xử với con còn tốt hơn với con trai ruột, con mà không qua thì họ sẽ cho rằng con còn để bụng chuyện năm xưa.”

“Nói gì vậy, cho tới giờ con chưa từng để bụng chuyện ấy.”

“Con nghĩ vậy không có nghĩa người ta cũng nghĩ vậy, đi sang ngồi một chút là được rồi.”

“Được được con biết rồi, mẫu thân đại nhân,” Lăng Dương bất đắc dĩ ứng phó.

Đêm ba mươi Lăng Dương ngoan ngoãn ở nhà xem chương trình tết với người nhà, cảnh tượng như này đã bao nhiêu năm không thấy. Giao thừa năm ngoái, ba người bọn họ tụ tập ở nhà Mạnh Hổ, kéo thêm cậu chiến sĩ không về nhà dịp tết, bốn người cùng nhau gầy sòng mạt chược, chơi mạt chược xong qua đêm ngay tại nhà Mạnh Hổ. Ở trong khu thủ trưởng toàn là nhà lầu hai tầng độc lập có tầng lửng và tầng hầm ngang bằng diện tích với tầng chính, phòng trống vô cùng nhiều, cho dù một trung đội tới đây cũng có chỗ ở, nhưng Mạnh Hổ luôn thích chen chúc một chỗ với cậu.

Lăng Dương là một người không chịu nổi vắng vẻ, cả buổi trưa đều nhắn tin cùng Diệp Lãng, đến tối ngay cả tin nhắn cũng hết gửi được, may còn có weibo. Cậu đăng kí thêm một weibo mới, cùng Diệp Lãng chú ý lẫn nhau, có gì xỉa xói liền tag đối phương vào, cứ vậy trải qua cái tết âm lịch đầu tiên từ sau khi hai người yêu nhau.

Sáng sớm ngày mùng một, ông bà Lăng xuất môn chúc tết các cấp thủ trưởng, Lăng Dương ở nhà một mình chán đời, lại theo thói quen chạy sang khu bên kia tìm Bạch Lung, bên ngoài thời tiết rét mướt, Lăng Dương che chắn kín mít bằng khăn quàng nón len.

“Đứng lại,” Lính cảnh vệ canh giữ cửa khu thủ trưởng ngăn cậu lại, “Ai đây? Trình giấy tờ chứng minh ra.”

Lăng Dương vừa nghe đã thấy âm thanh này thiệt quen thuộc, thử nhìn kỹ liền mừng rỡ, kéo khăn quàng xuống, phấn khích reo lên, “Anh Tu Võ!”

Đối phương giờ mới thấy rõ mặt Lăng Dương, cũng phấn khởi vỗ lưng cậu, “Tiểu Dương Tử!”

Đường Tu Võ trời sinh thần lực, vỗ một phát suýt nữa vỗ Lăng Dương hộc máu.

“Khụ khụ, anh Tu Võ, anh nhẹ chút, em dễ vỡ.” Lăng Dương vội vàng xin tha.

“Ha ha, chú em chẳng tiến bộ gì cả, vẫn yếu đuối như này,” Đường Tu Võ cười to.

Đường Tu Võ anh khí bức người, dáng người cao vút, áo khoác mùa đông của quân đội mặc trên người anh không có chút vẻ cồng kềnh nào, lúc nói cười hà hơi thành sương như có thể xua tan giá lạnh chung quanh.

Hai năm trước Đường Tu Võ canh gác ở cửa khu lớn, bọn Lăng Dương ngày ngày ra vào, thấy anh mặc quân trang đeo súng trường đứng đó rất là uy phong, trong lòng cực kỳ hâm mộ, không có chuyện gì cũng đi lên bắt chuyện làm quen, chỉ muốn thừa cơ sờ thử cây súng một lần.

Tuy lúc đứng canh gác kỷ luật rất nghiêm minh, nhưng luôn sẽ có lúc đổi ca trực, Đường Tu Võ lại là người trời sinh tính tình cởi mở, qua qua lại lại đã thân quen với bọn nhóc Lăng Dương.

“Anh Tu Võ, súng đâu?” Lăng Dương đưa đầu ngó ra sau lưng Đường Tu Võ.

“Thăng cấp rồi, giờ ở trong này,” Đường Tu Võ vỗ vỗ bên eo, “Cậu có thấy ai vác súng trường canh cửa khu nhà thủ trưởng không?” (nhà cả 3 bạn đều ở khu dành cho cán bộ quân đội, trong khu này lại có khu thủ trưởng là nơi ở của Mạnh Hổ và Tiểu Bạch Long, nhà hai giai này kế bên nhau)

Lăng Dương cố ý bày ra vẻ chỉ hận không rèn được sắt thành thép, “Hồi em học cấp ba anh đứng gác cổng, bây giờ em đã lên năm hai, anh Tu Võ vẫn còn đứng gác cổng.”

“Ai bảo bọn anh được phân đến đại đội cảnh vệ làm chi,” Đường Tu Võ vẻ chẳng để ý chút nào, “Hơn nữa, đứng canh khu nhỏ và đứng canh khu lớn mà giống nhau à?”

“Anh Tu Võ sắp xong nghĩa vụ quân sự rồi nhỉ? Về sau định đi đâu?”

“Ừ, thêm mấy tháng nữa là xong, anh muốn ở lại đơn vị, nhưng không có kỹ thuật không có quan hệ, chẳng biết có được ở lại không.”

“Sao anh không thi vào trường quân đội?”

“Hồi nhỏ bướng bỉnh, không chịu học hành đàng hoàng, thi không được, giờ không phải đang tích cực thể hiện, tranh thủ để đơn vị cử đi học sao.”

“Đúng là cố gắng thiệt, ngay cả tết cũng không nghỉ.”

“Dù gì anh cũng không về nhà, để các chiến sĩ khác về đoàn tụ thôi, đợi đến đợt nghỉ tết nguyên tiêu anh tới chỗ anh hai luôn, đúng rồi, anh của anh có khỏe không?”

Lăng Dương hừ hừ hai tiếng, “Anh yên tâm, dù cả thế giới có không khỏe thì anh của anh vẫn khỏe re.”

Lăng Dương lại huyên thuyên thêm vài câu, Đường Tu Võ thấy cậu đã đông cứng, bèn giục cậu đi vào, “Em đến tìm cháu trai của Mạnh phó chính ủy phải không, nó hẳn là ở nhà đấy, sáng giờ không thấy nó ra ngoài.”

Nụ cười của Lăng Dương cứng đờ, “A, em tới tìm Tiểu Bạch, có cần thông báo không?”

“Là em thì đương nhiên không cần, đi đi đi đi.”

“Dạ,” Lăng Dương thuận thế đi vào trong, đi chưa được hai bước đã nhớ tới một chuyện, lại quay đầu hỏi, “Bên nhà Phạm tư lệnh đã về chưa?”

“Con bé ấy hả? Về từ sớm rồi, còn dẫn theo một nam, chắc là bạn trai.”

Lăng Dương hơi ngẩn ra, nhưng không nói gì, sau khi chào từ biệt Đường Tu Võ liền quen đường đi đến cửa nhà Bạch Lung.

Chúc tết Bạch lão tướng quân và phu nhân xong, Lăng Dương chạy lên lầu hai, Bạch Lung mặc một bộ Đường trang thông thường màu trắng, đang ở phòng sách cầm bút lông múa bút vẩy mực.

Lăng Dương vừa thấy Bạch Lung đã ồn ào, “Mùng một rồi mới nhớ đi viết câu đối.”

“Cậu mù chữ hả? Có thấy ai lấy giấy Tuyên Thành viết câu đối không?” Bạch Lung không chút khách sáo mỉa lại một câu, nội dung nói chuyện hoàn toàn không hợp với cách ăn mặc và hành động đang làm.

Lăng Dương sát lại gần xem Bạch Lung đang viết gì, bách vạn hùng sư quá đại giang (trăm vạn hùng binh qua sông lớn), “Ôi, giác ngộ chính trị kìa.”

“Đây là cha tớ bảo viết tặng người ta, cậu nghĩ tớ thích hả?… Á,” Bạch Lung vừa phân tâm một cái đã viết sai nét, tức đến vò giấy, “Đi ra đi ra, đừng phá tớ.”

Bị đá ra ngoài, Lăng Dương bất đắc dĩ chạy ra sân nhà họ Bạch, trúc trồng trong sân đến mùa đông đã xơ xác hết cả, trên bức tường rào chung với sân nhà kế bên có một lỗ hổng, ngay phía dưới còn chất vài cục gạch kích thước bất đồng.

Lăng Dương nhìn lỗ hổng kia mà xuất thần, chẳng biết đã nhớ đến chuyện ngày xửa ngày xưa nào.

“Muốn xem thì trèo qua mà xem,” Giọng nói lười biếng của Bạch Lung truyền xuống từ trên, Lăng Dương ngẩng đầu xem, Bạch Lung đang dựa vào ban công lầu hai nhìn cậu như cười như không.

“Hừ, tớ thích trèo thì trèo, không thích sẽ không trèo.” Lăng Dương vặn vẹo đầu.

Bạch Lung vẫn mang vẻ nghiền ngẫm mười phần như cũ, “Thiệt không? Tớ còn tưởng cậu phát phì rồi, trèo không nổi ấy chứ.”

Lăng Dương ghét nhất là bị người khác khích, chạy tới dăm ba bước, mượn đống gạch trên mặt đất, thuần thục nhảy lên đầu tường, hai tay vịn lấy, hơn phân nửa cơ thể đã vắt qua đầu tường, cảnh tượng sân nhà bên bỗng thu vào đáy mắt.

Sân nhà bên bắc rất nhiều giàn nho, dây nho héo rũ vẫn còn quấn trên ấy, từng vào mỗi mùa nho chín, Lăng Dương sẽ nằm dưới giàn nho ăn đến căng bụng, dù như thế vẫn ăn không hết, mỗi năm bọn họ sẽ đem nho còn dư đi ủ rượu, sau đó lén đưa cho các cậu chiến sĩ uống. Trong sân còn trồng vài cây ăn trái, giờ phút này cũng chỉ còn lại những cành trụi lủi, trên cành cây treo đèn màu ngày tết.

Một bóng người đang trèo thang treo đèn lồng dưới mái hiên, nghe thấy tiếng động từ tường rào, khẽ quay đầu lại, dư quang thấy là Lăng Dương, bèn mỉm cười, “Cậu vẫn như cũ, không thích đi cửa chính, lần nào cũng phải trèo tường.”

Động tác của Lăng Dương khựng lại, xấu hổ cười cười, lại nhảy trở về sân nhà họ Bạch.

Lăng Dương ngồi co người trong ghế thái sư tại nhà Bạch Lung, nhìn trần nhà thở ngắn than dài, Bạch Lung đã viết chữ xong, hiện giờ chẳng biết lấy đâu ra được bộ trà cụ, nhìn thấy dáng vẻ này của Lăng Dương, vừa bực mình vừa buồn cười.

“Lần trước không biết là ai diễn giỏi vậy nhỉ, giờ lại bị đánh về nguyên hình.”

“Lần trước có ảnh đế tọa trấn, mà nay chỉ mình tớ tác chiến, sức chiến đấu không đủ.”

“Sợ cái gì, tuy tim của cậu làm bằng thủy tinh, nhưng mặt cậu dày mà, nội tại không đủ ngoại tại bổ sung, trị số phòng ngự của cậu còn cao chán, yên tâm, bản thiếu gia chống lưng cho cậu.”

Lăng Dương “xí” một tiếng không thèm để ý Bạch Lung.

Bạch Lung ngâm trà xong, hiếm khi tốt bụng bưng cho cậu một ly, “Hai người các cậu về sau định vẫn tiếp tục như này, cậu thực không tính nói cho hắn biết chân tướng?”

“Nói xong thì làm sao? Dù gì kết quả đã định, gặp mặt khó tránh xấu hổ, còn không bằng cả đời không qua lại với nhau.”

Lăng Dương tiếp nhận chung trà uống cạn một hơi, bình luận, “Nhạt quá, lần sau pha đậm một chút.”

Bạch Lung xoay người bỏ đi, “Lãng phí lòng tốt của tớ, đúng là nước đổ đầu vịt.”

Lăng Dương ở nhà hết mùng bảy thì phải đi, vừa hay hôm nay là lễ tình nhân, Diệp Lãng nói sẽ lái xe tới đón cậu.



Chờ Diệp Lãng đến rồi, Lăng Dương mới biết thì ra xe máy cũng là xe, nhưng như này còn tốt hơn, bởi vì đi xe máy có thể mang bốt xe máy.

Bốt xe máy của Diệp Lãng đúng ngay loại Lăng Dương yêu thích, đen đỏ giao nhau, hoa văn ngọn lửa, đế giày dày trăm phần trăm, gót giày có bọc mảnh kim loại, hơi na ná đôi giày của Ngô Quan Phong trong tấm poster ở phòng ngủ Lăng Dương.

Suốt một tuần không gặp Diệp Lãng, giờ phút này lại thấy hắn ăn mặc như thế, Lăng Dương thiệt vui mừng, nhìn xung quanh thấy không ai, không kìm được sát lại gần hôn Diệp Lãng một cái.

Lăng Dương đội nón bảo hiểm Diệp Lãng đưa, ngồi đằng sau, thân thiết ôm eo đối phương, hai người đi để lại bụi sau lưng, hoàn toàn không để ý ở một góc không xa có người đang đứng.

Đây là lần đầu tiên Từ Hiền vào khu nhà không quân, Bạch Lung dẫn cậu đi dạo vòng quanh, khi ngang qua chỗ gần nhà Lăng Dương lại nhìn thấy Mạnh Hổ.

“Cậu tới tìm Lăng Dương?” Bạch Lung hỏi.

Sắc mặt Mạnh Hổ không tốt lắm, “Cậu ấy được người ta đón đi rồi.”

Bạch Lung quay đầu hỏi Từ Hiền, “Diệp Lãng đến đây?”

Từ Hiền gật đầu, “Bọn họ muốn đi xem biểu diễn.”

“Diễn gì? Ở đâu?”

“Một người mới rất có tiếng của Lam Âm, gọi là gì nhỉ… Hồ Lê?” Sau đó Từ Hiền nêu ra tên của một quán bar, Bạch Lung nghe xong thì biến sắc, vẻ mặt Mạnh Hổ cũng có chút kỳ quái.

“Đi, chúng ta cũng đi,” Bạch Lung kéo Từ Hiền xoay người rời đi, Mạnh Hổ cũng muốn đuổi theo, nhưng lại bị Bạch Lung ngăn cản, “Cậu đừng đi, tớ nghĩ Lăng Dương sẽ không muốn gặp cậu ở đó.”

Bước chân Mạnh Hổ khựng lại, miệng há rồi lại khép, nhưng không nói được một lời.

_______________________

Lời tác giả: Bình luận và reply của từng người tác giả đều rất nghiêm túc đọc rồi suy tư, kỳ thật hôm qua mâu thuẫn chủ yếu của tác giả nằm ở chỗ không thể nghĩ ra trừ dùng sức mạnh thì còn có thể dùng cách gì cho hai con người có tính cách cương quyết này HE, nhưng nhờ vào tư duy bão táp của các bạn, trưa hôm nay tác giả đã thoát khỏi ngõ cụt, tìm được phương án giải quyết lý tưởng trong điều kiện chỉ sửa chữa dàn ý rất ít.

Chương này đã được định sẵn từ trước, có nghĩa là, dù có ngày hôm qua hay không thì hôm nay người em trai nhất định sẽ được ra sân khấu.

Đường Tu Võ, lính cảnh vệ, người bảo vệ anh trai, hình minh họa là một chú Husky trung thành.

Hồ Lê, có lẽ là vai chính phản diện duy nhất trong truyện, hình minh họa như tên. (lê = đen, như trong từ lê dân = dân đen)

_______________________

giày mô tô của bạn Sói, giày mô tô có vẻ khá là thon thả



mình rất ít khi chém phần lời tác giả, bởi vì rằng chị này rất mê game, cho nên tác giả coi mình như boss và người đọc là game thủ, lời tác giả thường là hôm nay người chơi sẽ nhặt được những món đồ gì, có khi là [bánh bao căn tin hai], có khi là [hình minh họa nhân vật], phải đọc comment trên Tấn Giang mới hiểu hết được = = cho nên chỉ có khi nào lời tác giả có dính dáng đến nv trong truyện mình mới chém thôi.

trong truyện này, “cảnh còn người mất” đc mô tả rất nhiều, rải rác từ tận chương 1, mới đầu các bạn đọc sẽ không để ý nhưng giờ coi lại bảo đảm các bạn sẽ thấy liền đó

, Chapter.67 Dưới giường thanh thuần trên giường phóng đãng

Cộng đồng Đế Quốc Sói Hoang, box yêu giày bốt

[Chủ thớt] Nghiện Đồng Phục Bốt Cảnh Sát: cực phẩm chụp lén được hôm nay ở quán bar. [hình ảnh]

1L: ngon!!! Gu của tui!!

2L: cứng ngay tắp lự, muốn liếm anh ấy quá.

3L: chủ thớt không đi câu thử hả?

4L: 100 cộng đồng tệ xin ID đế quốc của vị chủ này.

5L: Nghiện Đồng Phục Bốt Cảnh Sát: trả lời 3L, câu thử rồi, bị người bên cạnh cản lại, nói là BF của nó.

6L: xỉu, sao lại như thế, keo kiệt vậy.

7L: Nghiện Đồng Phục Bốt Cảnh Sát: thì đó, tui còn bị nó đưa vào sổ đen nữa chớ.

8L: Linh Dương Không Biết Bay: … Đó là chồng tui! Mấy người xéo hết coi!!!

——————————————————————————-



Lăng Dương nhìn thấy nơi Diệp Lãng dẫn mình tới thì rất kinh ngạc, “Không phải anh nói phải làm việc à? Đến quán bar làm chi?”

“Giúp công ty tìm ma mới, hôm nay họ có buổi diễn ở đây.”

Ma mới? Buổi diễn? Lăng Dương không hiểu, cậu luôn cho rằng thực tập của Diệp Lãng là mấy việc như làm chân chạy vặt, photo giấy tờ, thường sinh viên thực tập không đều làm mấy thứ này sao?

Diệp Lãng đi vào hai bước mới phát hiện Lăng Dương không đi cùng, quay đầu nhìn, cậu vẫn còn chần chờ ở cửa quán bar.

“Sao vậy?”

Lăng Dương che miệng, “Không có gì, vào thôi.”

Hai người đi vào trong quán rượu, phát hiện ở đây đã tụ tập không ít người, phần đông là mấy bé gái, tay cầm bảng hiệu được ghép từ gậy phát sáng, hình như là theo chân thần tượng.

Dọc đường Lăng Dương hết nhìn đông tới nhìn tây, không ngờ lại bắt gặp Bạch Lung trong đám đông, thiệt rùng rợn.

“Cậu cũng theo chân thần tượng?”

Bạch Lung không biết nói gì, cậu vội vội vàng vàng dẫn Từ Hiền tới đây, ai ngờ Lăng Dương và Diệp Lãng giữa đường còn tới nơi khác tình tứ một hồi, khi đến đây còn trễ hơn họ một bước.

Bạch Lung quan sát Lăng Dương từ trên xuống dưới một phen, phát hiện đối phương không có gì khác thường, bấy giờ mới yên lòng.

“Tớ nghe Hoa Hoa nói khách mời biểu diễn đêm nay rất nổi tiếng, nên đến xem thử,” Bạch Lung nói.

“Là thần tượng trường học thời đại mới gì ấy,” Từ Hiền ở một bên bổ sung, “Nghe bảo là sinh viên năm tư trường âm nhạc Lam Sơn, chưa ký hợp đồng chính thức mà đã có không ít fan, có rất nhiều công ty quản lý giành giựt đòi ký anh ta.”

Diệp Lãng dẫn bọn họ đi thẳng vào trong, hàng đầu tiên vậy mà vẫn còn chỗ dành sẵn trong một góc, một hàng bốn người vừa ngồi xuống, đã có phục vụ đưa rượu và thức ăn lên, Lăng Dương càng thêm ngạc nhiên.

“Trên trán tui viết ba chữ VIP hả?” Lăng Dương hận không thể lấy cái gương ra soi.

Bạch Lung vờ ra vẻ nhìn thử, “Viết hai chữ xuân hỏi.”

“Là sao?” Lăng Dương nhất thời không có phản ứng.

“Xuẩn.”


Lăng Dương: =_,=

Lăng Dương đang muốn chuẩn bị thứ gì để phản pháo thì nghe thấy trong quán vang lên một đợt tiếng thét chói tai, cậu quay đầu lại, thấy một chàng trai xinh đẹp không giống người đang đi từ cửa về phía hậu đài.

Từ Hiền cũng chưa từng thấy người có tướng mạo xuất chúng như vậy, cứ đực mặt nhìn đối phương mà ngẩn ngơ nửa ngày, bỗng nhớ tới ai kia không đáng tin, vội quay đầu giám sát Bạch Lung, nhưng bất ngờ thay, lại phát hiện đối phương chẳng thèm đưa lấy nửa con mắt, như vốn chẳng để người kia vào mắt.

Bạch Lung chú ý tới hành động của Từ Hiền, thoáng cái đã đoán được trong đầu cậu đang nghĩ gì, nở một nụ cười tà ác với cậu, tâm tư nho nhỏ của Từ Hiền bị phơi bày, tức thì thấy mặt mình nong nóng.

Còn Diệp Lãng cũng chỉ liếc mắt nhìn nguồn gốc náo động lúc đầu rồi sau đó thu hồi tầm nhìn, nhưng khiến Từ Hiền thấy kinh ngạc hơn cả là Lăng Dương trước giờ vốn thích hóng chuyện vậy mà cũng chỉ nhìn cho rõ người tới là ai xong không thèm để ý nữa, xoay sang tấn công mâm hoa quả trên bàn.

Trái lại là chàng trai xinh đẹp kia, khi đến gần, dư quang ngắm thấy bọn họ, bước chân dừng lại, thay đổi hướng đi, đi thẳng về phía bọn họ.

Chàng trai đi đến góc của bốn người, đầu tiên là nghi ngờ ngắm Lăng Dương hồi lâu, sau đó đưa mắt nhìn Bạch Lung, tựa hồ rất kinh ngạc chuyện hai người xuất hiện ở đây, tiếp theo gật đầu với Diệp Lãng, “Thiếu gia.”

Lăng Dương bị sặc miếng dưa hấu trong miệng, ho sù sụ, Diệp Lãng vỗ lưng cậu, đoạn vặn mở chai nước khoáng trên bàn cho cậu.

Bạch Lung nghe thấy xưng hồ này cũng thật bất ngờ, nhưng Từ Hiền trái lại, đã quen với chuyện này.

Diệp Lãng chờ Lăng Dương ngừng ho mới ngẩng đầu nhìn người tới, vẻ mặt tựa hồ đang hỏi thăm.

Chàng trai nhận thấy ánh mắt Diệp Lãng nhìn mình rất xa lạ, vì thế giải thích, “Tôi là Hồ Lê, chúng ta từng gặp nhau trước đó, anh không nhớ sao?”

Diệp Lãng lắc đầu, “Xin lỗi.”

Sắc mặt Hồ Lê tức thì biến hóa rất kỳ diệu, gã lại đưa mắt nhìn Lăng Dương bên cạnh Diệp Lãng, tầm mắt rơi xuống bình nước khoáng trong tay Lăng Dương, nhìn chăm chú hai giây, xong gật đầu với Diệp Lãng lần thứ hai, “Đã làm phiền,” Dứt lời xoay người rời đi.

Đợi gã đi rồi Lăng Dương mới nói với Diệp Lãng bằng một âm điệu kỳ dị, “Thiếu… gia…?”

“Gã gọi bậy thôi, đừng tưởng thiệt.”

“Cậu không biết hở?” Từ Hiền chen vào, “Mọi người trong công ty đều gọi A Lãng như vậy hết.”

“Mọi người chỉ đùa thôi.”

Lăng Dương run rẩy khóe miệng, “Em còn tưởng bản thân xuyên đến thời Dân Quốc rồi.”

Cậu lại nghĩ sang hướng khác, đắc ý nói với Bạch Lung, “Đây là thiếu gia hàng thật giá thật đấy nhá, ai kia cả ngày tự xưng là thiếu gia có cảm tưởng gì nào?”

Bạch Lung hừ một tiếng, miễn bình luận.

“Anh nói anh muốn tới khảo sát ma mới, lẽ nào là tên đó?” Lăng Dương hỏi Diệp Lãng.

“Tên tuổi thì đúng rồi nhưng anh không nhớ có từng gặp qua gã.”

“Mấy người biết anh ta?” Đặt câu hỏi là Từ Hiền, ‘mấy người’ rõ ràng ý chỉ Bạch Lung và Lăng Dương.

“Có thể coi là vậy,” Trên mặt Bạch Lung có một nét khinh thường, “Là một thằng khó ưa.”

Hồi nãy Bạch Lung đuổi theo tới đây chỉ vì sợ Lăng Dương bị ám ảnh với chỗ này, giờ thấy cậu vô sự, cộng thêm mình không muốn gặp Hồ Lê, còn Từ Hiền thì không thích mấy khung cảnh như quán bar, hai người bèn ngồi một chút thì rời đi.

Lăng Dương đã không gặp Diệp Lãng một tuần, lại chả có hứng thú gì với buổi diễn của Hồ Lê, lúc này không khỏi nghĩ đi tận đâu đâu, nhưng nếu Diệp Lãng đã nói là công việc thì cũng không thể ồn ào chạy lấy người được, đành đơn giản ngồi thừ ra đó nghịch di động.

Phố bar luôn là chỗ tụ tập GAY khá đông, bắt đầu từ lúc vừa tiến vào đây, M2 trong di động Lăng Dương đã luôn rung bần bật, M2 là thần khí các đồng chí hay dùng để hẹn một cuốc, giới của Lăng Dương có rất nhiều người.

Người trên M2 phần lớn đều dùng ảnh thật, sở thích số đo ba vòng viết rất rõ ràng, có phải đồng loại hay không nhìn một cái là biết ngay. Giới của họ chơi một lần rồi tan đặc biệt nhiều, còn nhiều hơn cả 419 trong giới G, Lăng Dương tuy không chơi, nhưng tư liệu viết đều là thật, nhất thời nhận được không ít lời mời.

Diệp Lãng thấy Lăng Dương thần thần bí bí ấn di động, biết ngay cậu lại đang gạt mình làm cái hoạt động không thể cho ai hay, có đôi khi Diệp Lãng cảm thấy Lăng Dương thực rất giống củ cà rốt, lột hết lớp vỏ này còn lớp vỏ khác, căn bản không biết bộ mặt thật của cậu là như nào.

@ Nghiện Đồng Phục Bốt Cảnh Sát: chủ nhân cậu ngon quá, chơi chung được không?

Đây đã là tin thứ ba cùng loại Lăng Dương nhận được, đều do Diệp Lãng mang bốt xe máy quá gây chú ý, chỉ cần là người trong giới, thực khó có người không động tâm, đối với việc này Lăng Dương vừa kiêu hãnh vừa phiền não, phải biết cậu cũng như những người khác vậy, được ngắm chứ không được ăn.

@ Linh Dương Không Biết Bay: xê ra! Hắn là BF tui!

Vậy mà bên kia còn chưa từ bỏ ý định, lại trả lời.

@ Nghiện Đồng Phục Bốt Cảnh Sát: chơi với BF không lo lắng sao?

@ Linh Dương Không Biết Bay: mụ nó! Mắc mớ gì tới mi!

Lăng Dương phẫn hận đưa đối phương vào sổ đen, xong lại bất giác liếc nhìn giày của Diệp Lãng. Hiện giờ chân phải của Diệp Lãng hơi gập lại đạp lên thanh ngang của bàn, hắn căn bản không biết động tác vô tâm của mình trong mắt những người như Lăng Dương hấp dẫn cỡ nào, lực sát thương có thể sánh với một cô đào lẳng lơ đưa mắt cùng một chàng trai.

Lăng Dương chỉ nhìn hai lần liền phát giác bản thân có phản ứng, cậu vội nhắm mắt lại, loại phản xạ có điều kiện này quả thực gay bỏ mịa, hơn nữa còn là một thứ bản năng về mặt sinh lý, hoàn toàn không do khống chế chủ quan.

Lăng Dương từ nhỏ lớn lên trong khu nhà không quân, ở đâu cũng thấy được quan binh mặc quân trang và bốt quân đội, có lẽ vì nguyên nhân này mà bắt đầu từ lúc dậy thì, cậu tự dưng lại say đắm đồng phục và giày bốt.

Nghỉ hè năm 11, Lăng Dương gặp phải một chuyện ngoài ý muốn, hủy đi giấc mơ từ nhỏ đến lớn của mình. Mất mục tiêu, cả người Lăng Dương trở nên trống rỗng lạ thường, một lần vô tình, cậu phát hiện cộng đồng Đế Quốc Sói Hoang trên mạng.

Ở Đế Quốc, đủ loại văn vẻ phim ảnh và video clip chưa từng thấy trước đây đã mở ra cho cậu cánh cửa đến một lĩnh vực hoàn toàn mới, lần đầu tiên Lăng Dương được tiếp xúc đến quần thể tôn sùng đồ vật, cũng nhờ vậy quen biết rất nhiều đồng loại, rốt cục hiểu được nhu cầu chân chính trong nội tâm.

Bản thân Lăng Dương là một người có khả năng tiếp thu các sự vật mới rất mạnh, cậu không giống những người khác, phải trải qua một phen giãy giụa tâm lý kịch liệt mới chịu khuất phục với bản năng cơ thể, mà là rất thẳng thắn chấp nhận sự thật tính hướng bản thân không giống người thường, nhanh chóng hòa nhập vào đó.

Cậu hưởng thụ khoái cảm đến từ đủ loại hình ảnh giày bốt tự chụp hoặc chụp trộm được đăng trên mạng, chỉ tưởng tượng thứ hơi thở giống đực xen lẫn mùi vị thuộc da ấy thôi cũng đủ làm cậu say mê. Khi cậu tự an ủi bản thân như bao nam sinh trong tuổi dậy thì, thường hay ảo tưởng ma xát phần ấy của mình không phải là tay mà là đường vân gợi cảm trêu ngươi dưới đế giày, hơn nữa còn dựa vào thứ ảo tưởng tình dục này mà đạt tới cao trào. Lăng Dương phát hiện chỉ khi bản thân sa vào trong ấy mới có thể chân chính làm trống bản thân, tâm hồn được giải thoát triệt để, ngay cả phần ký ức không muốn nhớ lại cũng có thể để ra sau đầu.

Từ đấy về sau, thứ đam mê tình dục này trở thành con đường thư giải áp lực của Lăng Dương, cậu không chút do dự đặt chân vào giới, một đi không trở lại.

Lăng Dương mê luyến đa số các chủng loại bốt, đặc biệt không chống cự được nhất là kiểu giày ống cao, đầu nhọn, mũi giày cực vểnh nhìn rất S. Phản ứng y chang người thường xem hình khiêu dâm, cậu chỉ cần nhìn thấy hình ảnh đôi giày thôi đã hưng phấn, huống chi còn đối diện ở cự ly gần.

Cậu nhắm mắt bình tĩnh trong chốc lát, nhưng vẫn cảm thấy hạ thể căng thẳnng khó chịu, dù sao căn nguyên tạo thành thứ phản ứng này còn ngay tại bên người, dù nhắm mắt vẫn có thể miêu tả ra đường nét mê người kia. Lăng Dương đành phải tìm cớ đi toilet, Diệp Lãng không hề nghi ngờ cậu.

Lăng Dương tạt nước lạnh vào mặt một hồi, lại liên tục hít thở sâu thêm nửa phút, bấy giờ mới cảm thấy thân thể từ từ bình tĩnh, nhịp tim dần khôi phục bình ổn.

Cửa phòng vệ sinh mở, một người đi vào, dừng lại ở bồn rửa tay kế bên Lăng Dương, mở vòi nước thong thả rửa tay, Lăng Dương nhìn vào trong gương mới phát hiện người tới là Hồ Lê.

Cậu theo bản năng không thích người này, xoay người muốn rời đi.

“Mày hành động nhanh thật, thằng này không được lập tức đổi thằng khác, bội phục.” Khi Lăng Dương đi ngang qua sau lưng gã, Hồ Lê nói, khóe miếng đọng ý cười.

Trong nhà vệ sinh chỉ có hai người, Lăng Dương chỉ có thể lý giải đối phương đang nói chuyện với mình, “Mày có ý gì?”

Hồ Lê không trả lời cậu, mà chỉ tự nói tiếp, “Có điều mày thích hạ thủ với trai thẳng nhỉ, này coi như là sở thích đặc biệt của mày hả?”

Lăng Dương nghe vậy tức thì nhíu mày, cậu không muốn có dính líu gì đến gã này, trực tiếp đẩy cửa đi ra ngoài. Sau khi cậu rời đi, Hồ Lê đối diện gương lộ ra một nụ cười đầy vẻ nghiền ngẫm, nếu Lăng Dương thấy cảnh này nhất định sẽ rợn gai ốc từ tận đáy lòng.

Lăng Dương trở về chỗ ngồi, càng nghĩ càng thấy khó chịu, tại sao mình phải cố nén dục vọng ở trong này nghe cái thằng dở hơi biết bơi này hát nhỉ. Nghĩ đến đây, cậu không thèm băn khoăn có phải Diệp Lãng đang làm việc hay không nữa, một lòng khuyến khích đối phương đi thuê phòng, nếu đặt vào thời cổ đại, đây tuyệt đối là một ả yêu phi hại nước hại dân.

Lăng Dương tựa vào cạnh Diệp Lãng cọ tới cọ lui, cười đến là gian xảo, Diệp Lãng rốt cục bị cậu chọc cho phát cáu, túm lấy bàn tay không an phận kia, “Không được ưỡn ẹo.”

Lăng Dương yêu chết cái phong phạm vừa lên giường là hóa thân thành sói, mặc xong quần áo lại trở về phái cấm dục này của Diệp Lãng, nhìn chỉ khiến cho người ta muốn dốc hết sức chòng ghẹo hắn. Lăng Dương sát lại gần, ghé vào bên tai Diệp Lãng chẳng biết nói gì đó, quả nhiên, con mắt Diệp Lãng dần híp lại, đứng lên túm cổ tay Lăng Dương đi ra ngoài.

Hai người chẳng kịp về nhà mà thuê luôn một gian phòng ở nhà khách gần đấy, vừa vào cửa đã quấn lấy nhau. Lửa của Diệp Lãng nếu đã bị đối phương nhen thành công thì muốn dập tắt sẽ không dễ như vậy, động tác của hắn vẫn thô bạo như cũ, dăm ba lượt đã cởi quần Lăng Dương, đưa tay vào ra sức xoa nắn cái mông của đối phương, tay kia cũng vói vào trong áo nhanh nhẹn dạo tới dạo lui, Lăng Dương bị hắn hợp kích cả trên lẫn dưới khiêu khích đến không đừng được, ‘cửa sau’ đã được nếm mùi tình dục tức thì thấy hư không vô cùng, nóng lòng chờ có một thứ thô to cứng rắn nhồi vào.

Lăng Dương đẩy Diệp Lãng ngồi xuống mép giường, Diệp Lãng vừa định cúi người bỏ đi mấy thứ trói buộc thừa thải thì đã bị Lăng Dương ngăn lại, “Để em.” Dứt lời liền chủ động quỳ xuống giúp hắn cởi nút giày.

Đây là lần thứ ba Lăng Dương quỳ xuống trước mặt Diệp Lãng, không như Lăng Dương, Diệp Lãng bẩm sinh đã có dục vọng chinh phục từ trong xương, hành động này của Lăng Dương rõ ràng đã kích thích khuếch trương nó, một thứ cảm giác kỳ dị tự nhiên sinh ra, chẳng qua Diệp Lãng u mê của hiện tại còn chưa ý thức được thứ cảm giác này cụ thể là gì, chỉ biết mình rất hài lòng với biểu hiện của đối phương, mà phản ứng về mặt cơ thể cũng càng thêm rõ ràng.

Sau khi Lăng Dương giúp hắn cởi hết hai chiếc giày, Diệp Lãng kéo quần xuống, ‘cậu nhóc’ nóng rực bắn ra ngoài, đánh vào mặt Lăng Dương, “Liếm cho anh, liếm thoải mái thì sẽ thỏa mãn em.”

Cái giọng điệu bố thí ăn trên ngồi chốc của Diệp Lãng tức thì kích thích Lăng Dương, cho dù Lăng Dương trước giờ chỉ thừa nhận bản thân có chút mến giày chứ không chịu thừa nhận mình là M, nhưng không thể phủ nhận tuyệt đại đa số những người có chủ nghĩa tôn sùng đồ vật thường đi chung với khuynh hướng chịu ngược, chỉ nhục nhã bằng ngôn ngữ thôi cũng đủ làm cho Lăng Dương hưng phấn khó nhịn, cậu quỳ thẳng thân thể, không chút do dự ngậm bộ phận giống đực của Diệp Lãng vào miệng, khiêu khích bằng tất cả kỹ xảo của bản thân, ngay cả âm nang phía dưới cũng không buông tha, hầu hạ Diệp Lãng thoải mái cùng cực, yết hầu thỉnh thoảng phát ra một hai tiếng hừ thõa mãn.

Lăng Dương liếm cho thứ kia của Diệp Lãng cứng hết mức, tỏa sáng lóng lánh, đầu lưỡi của cậu linh hoạt đánh vòng tại phần rãnh, xong lại đùa bỡn dịch thể trong suốt rỉ ra từ phần đỉnh, cuối cùng thu hồi đầu lưỡi nghịch ngợm dùng răng nanh khẽ cắn một cái.

Diệp Lãng cảm nhận được trò đùa của Lăng Dương, tóm lấy đối phương ấn lên giường, không chút khách sáo đè lên.

Hiện giờ cơ thể Lăng Dương đã hoàn toàn thích ứng với chuyện khoái lạc đồng tính, sẽ không còn đau đớn khó chịu như lần đầu tiên, ngược lại còn trở nên vô cùng mẫn cảm, mỗi một lần thẳng tiến Diệp Lãng đều chuẩn xác kích trúng điểm G của cậu, mỗi một lần rút ra cơ thể đều vô vàn không đành, mãnh liệt chờ đợi đợt công tiếp theo.

Diệp Lãng thấy đầu óc Lăng Dương đã có chút mơ màng bèn cố ý phóng chậm tốc độ, chín cạn một sâu, đùa bỡn dục vọng của đối phương, Lăng Dương không cam lòng giãy giụa thân thể, chủ động nghênh đón động tác của Diệp Lãng, nhưng cậu càng chủ động, Diệp Lãng càng án binh bất động.

“Đừng, em muốn…” Lăng Dương rốt cục chịu không nổi mở miệng đòi hỏi.

“Em muốn cái gì?” Diệp Lãng như cười như không.

“Ư, muốn ông xã làm em…”

Diệp Lãng động nhẹ nhàng.

“Không, không phải như vậy…”

“Vậy thì thế nào?”

Lăng Dương rất khó chịu, âm thanh đã mang theo tiếng nức nở, “… Dùng sức, dùng sức làm em.”

Diệp Lãng nghe vậy ra sức ưỡn người, chọc cho Lăng Dương phải hoảng sợ thét lên, tiếp theo là một đợt tấn công dày đặc như bão táp, trong phòng chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc, tiếng tứ chi va chạm không dứt bên tai.

Diệp Lãng nhìn người dưới thân bị mình ‘hành’ cho ý loạn tình mê không kềm chế được, trong lòng đắc ý, “Không phải em rất thích phóng đãng sao? Nào phóng đãng cho anh nghe thử.”

Lúc này cả người Lăng Dương đã sa đọa thành nô lệ của tình dục, làm gì còn lý trí nữa, mấy câu phóng đãng tục tĩu như “ông xã thật lớn thật đã làm em thật thoải mái” đều thốt ra hết, thỏa mãn cái tâm hư vinh đàn ông của Diệp Lãng ở mức độ lớn, hắn càng thêm ra sức đưa hông, Lăng Dương dưới sự ra vào mạnh mẽ của đối phương gần như không đừng được nữa, mắt thấy sắp trèo đến đỉnh thì Diệp Lãng bỗng dừng lại.

“Đừng, đừng dừng…” Lăng Dương bị cú phanh ngay thời điểm mấu chốt này chọc muốn điên.

Diệp Lãng tà ác nhếch khóe môi, “Anh mệt, CD năm phút.”

“A ~~~~” Lăng Dương thống khổ giãy hai chân loạn xa, gần như phát khóc.

Diệp Lãng bắt hai cổ tay Lăng Dương đưa lên đỉnh đầu, lại nhắm ngay điểm yếu ớt nhất của Lăng Dương tấn công mãnh liệt, rất nhanh Lăng Dương lại chịu không nổi, ‘chỗ ấy’ căng sắp phát nổ, muốn rụt tay ra nhưng lại bị đối phương giữ chặt, không thể động đậy.

“Buông ra,” Lăng Dương lầm bầm.

Đáp lại cậu chỉ có tiếng bộp bộp.

Lăng Dương nhịn hết nổi rồi, chỉ đành cầu xin, “Ông xã, sờ em, khó chịu quá…”

“Không cho.”

Lăng Dương biết Diệp Lãng quyết tâm muốn làm cậu đến bắn, chỉ phải nhắm mắt cố gắng cảm thụ luật động từ phía sau, nhưng hiệu quả quá nhỏ, dù rằng khoái cảm vẫn dâng lên từng cơn, nhưng chung quy cứ thấy thiếu một bước tới thiên đường, mà chỗ kia thì cũng đã căng đau muốn chết.

Cậu đột nhiên lóe linh quang, hồi tưởng lại bộ dáng đi giày xe máy của Diệp Lãng trong quá bar, tưởng tượng giờ phút này đối phương đang nâng mũi chân, nhắm ngay hạ thân của mình, chậm rãi, chậm rãi đạp xuống…

Ngay khoảnh khắc đế giày tiếp xúc thân mật với ‘cậu nhỏ’, Lăng Dương mở choàng mắt, bụng dưới run lên, trong tình hình không có bất kỳ đụng chạm gì, từng vệt màu trắng phụt ra, dừng trước ngực và trên bụng mình.

Lăng Dương thở phì phò hít lấy từng ngụm lớn, đầu óc trống rỗng, cậu thực sự dựa vào thứ ảo tưởng tình dục này dễ dàng đạt tới cao trào, từ khi ở bên Diệp Lãng, thường xuyên bị đối phương vô tình hấp dẫn nhưng lại không được giải thoát, thời gian lâu dài, bệnh chứng của cậu hình như đã nghiêm trọng thêm chút.

Lăng Dương dần thoát khỏi dư vị cao trào, cảm nhận ‘hung khí’ của Diệp Lãng ở trong người bành trướng tăng tốc, biết đối phương cũng sắp đến rồi, lúc này đầu óc Lăng Dương thanh tỉnh hơn nhiều, vội ngăn cản, “Đừng bắn ở trong.”

“Được,” Diệp Lãng trả lời rất rõ ràng, đưa đẩy thêm vài cú kịch liệt, sau đó bỗng rút ra, nhắm ngay mặt Lăng Dương, khi Lăng Dương nhận ra được ý đồ của đối phương thì đã chậm, chỉ có thể theo bản năng nhắm mắt lại, Diệp Lãng tay phải nắm chặt ‘thằng nhỏ’ chà vài cái xong bắn ra, dịch trắng bắn đầy mặt Lăng Dương.

“Đậu… móa… A…” Lăng Dương bị bắn mặt tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

“Là em nói đừng bắn ở trong, bắn ở ngoài em lại không hài lòng, sao em khó hầu hạ vậy hả.” Diệp Lãng bực mình nói.

“@#$@!!@” Lăng Dương nhắm mắt lại, có thể cảm nhận được lông mi khóe miệng đều chảy tinh dịch của Diệp Lãng, hận không thể phanh thây đối phương.

Diệp Lãng trở mình đi xuống rút mấy tờ khăn giấy cho cậu, “Có điều rên rất được, anh coi như đã phát hiện ưu điểm của việc tìm một bà vợ to miệng rồi.”

Lăng Dương vừa thở phì phì vừa lau mặt, rốt cục vẫn không nhịn được mà rầm rì, “Mụ nó như này mà anh còn dám nói thích kiểu thanh thuần?”

Diệp Lãng không hề xấu hổ, “Ừ, kiểu thanh thuần dưới giường.”

“Dưới giường thanh thuần trên giường phóng đãng?” Lăng Dương vừa bực mình vừa buồn cười, “Sao cái gì hay anh cũng chiếm hết vậy?”

“Nhiều chuyện,” Diệp Lãng tát một cái vào mông đối phương, “Bảo em thanh thuần thì thanh thuần, bảo em phóng đãng thì phóng đãng.”

Hai người vào phòng tắm tẩy rửa, giữa chừng Lăng Dương lại bị ép phóng đãng thêm một phen, chờ vất vả dọn dẹp xong thì đã là nửa đêm, cái tính lì lợm của Lăng Dương lại phát tác, không chịu qua đêm ở khách sạn, nhất quyết phải về nhà cho bằng được, Diệp Lãng không thể lay chuyển, đành dẫn cậu trở về quán bar lấy xe.

Buổi diễn của bọn Hồ Lê vốn định sẵn sẽ chấm dức lúc mười giờ, bất đắc dĩ thay các fan nhiệt tình quá, cứ encore hết lần này đến lần khác, kéo một mạch tới giờ mới thôi, vừa ra cửa quán bar đã không hẹn mà gặp hai người Lăng Dương.

Lăng Dương không muốn để ý gã chút nào, kéo Diệp Lãng đi về một bên, nhưng khi nhìn thấy người đi sau cùng trong ban nhạc Hồ Lê thì động tác cứng đờ.

Diệp Lãng phát giác người bên cạnh có gì là lạ, quay đầu lại, giật nảy mình.

Chỉ thấy dưới ánh sáng u ám của biển hiệu quán bar, sắc mặt Lăng Dương trắng bệch, gương mặt mang vẻ hoảng sợ, ngay cả bàn tay đang kéo Diệp Lãng cũng run rẩy kịch liệt.

__________________________

chương này “nặng” quá U__U

, Chapter.68 Kéo tơ bóc kén tìm chân tướng

Cộng đồng Đế Quốc Sói Hoang, box chủ nhân

[Chủ thớt] Súng Cũ: hôm nay nhìn thấy một viên ngọc thô chưa được mài giũa, rất có tiềm năng làm thuần chủ, cơ mà chưa được khai phá.

1L: nhãn lực anh Súng tốt vậy? Chưa được khai phá mà anh cũng nhìn ra?

2L: em nhớ hình như có xem qua ở đâu, tỷ lệ giữa thuần chủ và những người khác là 1:12?

3L: Súng Cũ: thuần chủ là trời sinh, nhìn ánh mắt, tư thái, khí chất là ra được, có vài thứ chỉ bộc lộ trong lúc vô ý.

4L: anh Súng không định dẫn dắt người kia một chút à?

5L: hạt giống tốt vậy mà bỏ mặc thì tiếc quá, chủ thớt kéo hắn vào giới đi.

6L: Súng Cũ: gia không có sở thích bắt chước Lôi Phong (anh hùng của TQ, hình như là hi sinh vì cộng đồng), tố chất bẩm sinh của hắn tuy tốt nhưng tuổi đời quá nhỏ, ít nhất phải thêm dăm ba năm nữa mới ra hồn, song người bên cạnh hắn thì đã được khai sáng rồi, đáng tiếc, gia còn thấy hứng thú với nhóc ấy lắm.

——————————————————————————-



Đi sau cùng trong đoàn của Hồ Lê là một thanh niên vóc người cao lớn vạm vỡ, gã là tay trống của ban nhạc, vừa nãy biểu diễn gã ngồi trong góc, ánh đèn không rõ, Lăng Dương lại hoàn toàn không nhìn phía sân khấu, bởi vậy không để ý.

Người này tay trái xách một bộ khuếch âm ghi-ta, trong tay còn cầm một bộ dùi trống, tay phải trống không, Diệp Lãng miễn cưỡng có thể thấy trên mu bàn tay gã có hình xăm, nhưng không rõ hình dạng.

Miệng gã ngậm điếu thuốc, sau khi bắt gặp Lăng Dương, dừng lại nhận mặt một hồi, đột nhiên nhếch miệng cười lên, lộ ra một hàng răng san sát. Diệp Lãng cảm nhận được cơ thể Lăng Dương rõ ràng cứng đờ, bàn tay luôn một mực bắt lấy mình không buông cũng dùng thêm sức, tựa như hồi trước khi hoảng sợ trong bể bơi, đến móng tay cũng cắm sâu vào.

Tay trống kia dùng ngón cái và ngón trỏ bóp đầu lọc thuốc lá, vứt xuống mặt đất, giơ chân phải nặng nề giẫm lên, lại dùng sức nghiền nghiền, Diệp Lãng chú ý chân gã mang một đôi bốt quân đội kiểu Mỹ, loại giày chiến quân dụng này vì để đảm bảo phần đế không bị vật nhọn đâm thủng mà đế giày được đánh thép tấm rất nặng.

Ban nhạc đi rồi, Diệp Lãng ôm Lăng Dương vào lòng, cảm giác cơ thể đối phương run như cầy sấy, hơn nửa ngày mới trở lại bình thường.

“Không có gì, em tốt hơn rồi,” Âm thanh của Lăng Dương vẫn còn chút suy yếu, ánh mắt cậu chớp động, tựa hồ không muốn nhắc lại chuyện vừa rồi.

Tuy Diệp Lãng lo lắng nhưng thấy Lăng Dương như này, sợ lại kích thích cậu lần nữa nên cũng ngậm miệng không hỏi gì, nhưng trong lòng đã có chủ ý.

Cách khai giảng còn nửa tháng, hai người lại khôi phục trạng thái Diệp Lãng thực tập, Lăng Dương rúc trong nhà chơi game. Phần lớn thời gian, Lăng Dương cùng Thích Phong và Tiểu Ca đánh sân đấu, đẳng cấp chiến đội đã vọt tới 2200+, ở đẳng cấp quan trọng này số lượng đội ngũ giảm mạnh, thời gian chờ ghép đội của mỗi lần ngày càng dài hơn, đối thủ cũng ngày càng mạnh hơn.



Hôm nay trò chơi ngừng bảo trì như thường lệ, Lăng Dương nhàn rỗi chán đời, bèn quấn lấy Diệp Lãng đòi tới đơn vị hắn đang thực tập để xem thử.

Diệp Lãng trên đường đến công ty tạt ngang vào tiệm băng đĩa, mua một đống CD mang theo, Lăng Dương đã nhiều năm không nghe CD, dù gì giờ cũng là thời đại MP3, muốn nghe bài gì chỉ việc lên mạng DOWN là được, cậu không hiểu tại sao còn có người đi mua đĩa thực.

Đến nơi Diệp Lãng thực tập, Lăng Dương mới phát hiện công ty này thiệt rất lớn, cho cậu đi một mình cậu tuyệt đối sẽ lạc đường, mà một thực tập sinh như Diệp Lãng lại còn có văn phòng?

“Anh đang làm gì vậy?” Lăng Dương tò mò bò ra bàn làm việc của Diệp Lãng, nhìn hắn nghe từng đĩa CD một.

“Nghiên cứu thị trường.”

“Ây cha ——?” Lăng Dương cố ý dài giọng, “Thiếu gia mà cũng phải gõ báo cáo à, em còn tưởng anh chỉ cần phê báo cáo thôi chứ.”

“Đùa gì thế, anh chỉ là thực tập sinh thôi.”

“Thực tập sinh mà có văn phòng riêng, công ty anh xa xỉ thật.”

“Anh rất ít khi qua bên này, thường là thực tập ở bộ phận nào thì ở lại luôn bên đó, có điều tại những văn phòng công cộng như thế em sẽ bị vây xem như khỉ.”

Lăng Dương lè lưỡi, “Sao nghe cứ như anh còn phải đi vài bộ phận nữa vậy?”

“Quy củ của nhà anh, trước khi chuyển chính thức phải thực tập hết ở tất cả các bộ phần một lần, đứa nào cũng giống nhau.”

“A, nghe đã thấy mệt rồi,” Lăng Dương tùy tiện cầm một chiếc CD trên bàn lật qua lật lại xem, “Anh phải nghiên cứu cái gì?”

Diệp Lãng ngẫm nghĩ, chia đống CD trên bàn thành hai nhóm, “Bên này là ca sĩ thần tượng vừa debut trong vòng một năm nay, bên này các nhóm debut theo hình thức ban nhạc, nếu là cá nhân, bất kể là phong cách hay tạo hình đều có thể linh hoạt, tùy thời đi theo xu hướng thị trường. Nhưng nếu là tạo hình của cả ban nhạc thì sẽ vô cùng hạn hẹp, vừa phải độc đáo vừa phải giữ vững cá tính, ngay cả phong cách bài hát cũng hạn chế, số nhóm nhạc thực sự trụ lại rồi được quần chúng công nhận không nhiều lắm.”

Lăng Dương không hiểu, “Giữ vững cá tính chẳng lẽ không tốt?”

“Giữ vững cá tính có nghĩa buông tha cho một mảng thị trường, muốn sống sót trong dòng nhạc thị trường, nếu không thể dẫn đầu trào lưu vậy phải đi theo trào lưu, nếu không chỉ có thể đi ngược trào lưu. Nhất là những nhóm nhạc chỉ có người hát chính nổi tiếng, một mình người này có thể lăn lộn đến mức làm mưa làm gió, nhưng bỏ vào giữa một nhóm người, nhóm người kia chưa chắc đã tô điểm được gì cho người đó mà có khi còn liên lụy luôn người đó.”

Tay trái Diệp Lãng cầm một đĩa CD cá nhân, “Gần đây công ty xem trọng một người mới, đối phương cũng rất vừa ý chúng ta, nhưng điều kiện hắn ta đưa ra là,” Tay phải của hắn lại cầm một đĩa CD ban nhạc, “Muốn cả ban nhạc bọn họ cùng được ký. Số ban nhạc trường học đưa ra yêu cầu này không ít, tình hình cũng đều từa tựa nhau, là sinh viên, bọn họ có thể không so đo lợi ích mà đoàn kết với nhau, nhưng sau khi bước chân vào giới showbiz, khó tránh khỏi sẽ nảy sinh va chạm hay ngăn cách, thường chưa đợi đến lúc làm ra tên tuổi gì thì đã giải tán vì mâu thuẫn nội bộ, lãng phí nhân lực tài lực của công ty.”

Nhắc đến công tác Diệp Lãng rất nghiêm túc, Lăng Dương rất ít khi thấy đối phương một hơi nói nhiều như vậy, “Nhưng em cảm thấy không vứt bỏ bạn bè, giữ vững giấc mộng thời thanh xuân như này rất tốt mà?”

“Vậy phải xem giấc mộng của em là gì, là bất kể giá nào đạt được thành công, trở thành ca sĩ vạn người ngưỡng mộ dù rằng quá trình chẳng vẻ vang, hay là giữ vững lời hứa, thầm lặng dốc sức vài năm, dốc đến đầu rơi máu chảy, cuối cùng vẫn không thể không buông tha lý tưởng, hoặc ôm hận giải nghệ, hoặc cúi đầu trước sự thật, có điều khi đó đã hoàn toàn không còn ưu thế của thần tượng trẻ.”

Lăng Dương suy nghĩ nửa ngày, tuy cảm thấy lời của đối phương thật sự quá máu lạnh, nhưng lại nghĩ không ra bất kì lời phản bác nào, “Woa, anh đúng là chuyên gia phá hủy giấc mơ.”

Diệp Lãng vứt mấy CD trong tay lên bàn, “Anh chỉ ăn ngay nói thật thôi.”

Lăng Dương giương mắt ngắm trần nhà, “Khoan đã, người mới mà anh bảo nhìn trúng sẽ không là Hồ Lê chứ?”

“Ừ, chính hắn.”

Hảo cảm với người mới của Lăng Dương tức thì bay lên chín tầng mây, “Thực nhìn không ra hắn còn là cái loại người trọng tình trọng nghĩa này.”

Thấy Diệp Lãng chuyên tâm viết báo cáo, Lăng Dương không dám quấy rầy, rồi lại cảm thấy buồn, liền chính mình chạy ra ngoài dạo.

Bảng tên trên cửa văn phòng của Diệp Lãng chỉ viết Diệp Lãng, chẳng có chức vụ gì, mấy phòng bên cạnh hắn cũng giống vậy, trên bảng tên ghi Diệp Khai, Diệp Vấn… Tóm lại đều là nhà họ Diệp. Lăng Dương nghĩ, chẳng lẽ đây đều là thực tập sinh chưa chuyển chính thức? Quy củ gia tộc này lạ thật.

Mãi đến khi ra khỏi hành lang dài này, bảng tên văn phòng mới trở lại bình thường, phòng tổng giám đốc, phòng hành chính… Giờ mới có dáng dấp một công ty chính thức, ít nhất còn cho người ta biết đây là làm gì.

Lăng Dương lại đi đến một hành lang dài khác, tường ở đây treo một loạt khung hình lớn, bên trong lồng hình chụp của minh tinh. Lăng Dương không phải người chuyên theo đuổi thần tượng, phần lớn nhìn rất quen mắt, nhưng không nhớ được tên. Cậu nhìn từng hình một, rốt cục nhìn thấy một người mình biết, cậu rất kích động, không ngờ là Ngô Quan Phong!

Trong hình, Ngô Quan Phong mặc đồng phục cảnh sát Thái, màu xám đen lại lộ ra chút nâu, sợi dây màu đỏ sậm, trước ngực trái phải có biểu tượng sao tám cánh và Già Lâu La màu vàng, bên hông đeo thắt lưng hai móc. Đồng phục cảnh sát Thái có đặc điểm lớn nhất là ôm người, hoàn toàn bộc lộ đường nét vóc dáng của người mặc, nổi tiếng gợi cảm trong tất cả các loại đồng phục.

Ngô Quan Phong hơi cúi đầu xuống, tay phải mang bao tay da màu đen đè nón cảnh sát, che khuất hơn nửa khuôn mặt, mơ hồ nhìn thấy được khóe miệng anh ta nhếch thành một nụ cười tà ác. Hai chân giang rộng đứng thẳng, đôi bốt cảnh sát ống cao đen bóng nháy mắt bắt lấy hô hấp của Lăng Dương, cậu nhìn chằm chằm không chớp mắt, tưởng tượng nếu đôi giày này được mang trên chân Diệp Lãng thì sẽ là cảnh tượng thế nào.

Lăng Dương YY ảnh chụp nửa ngày, bỗng nghe thấy bên cạnh vang lên tiếng bước chân, cậu hơi xoay đầu, dư quang liếc thấy một đôi giày da nam.

Lăng Dương không có sở thích đặc thù gì với giày da, nhưng box giày da của Đế Quốc ngay kế bên box yêu bốt, ngẫu nhiên cậu cũng sang đó tham quan, hiểu biết yêu thích của bọn họ.

Trong đám người ấy lưu hành một câu nói thế này, trình độ S của phụ nữ tỉ lệ thuận với gót giày của cô ta, trình độ S của đàn ông tỉ lệ thuận với mũi giày của anh ta. Theo quy tắc này, chủ nhân của đôi giày da đây tuyệt đối là một người siêu cấp S, mũi giày anh ta nhọn hoắt, nhìn thôi đã thấy đau, Lăng Dương ở trên weibo nhìn thấy rất nhiều chủ nhân giày da mang loại như này.

Người kia từ xa đến gần, tầm mắt Lăng Dương vẫn dừng lại trên chân đối phương, hoàn toàn không để ý mặt người ta.

Bỗng bước chân người kia dừng lại, còn hơi xoay sang hướng Lăng Dương, Lăng Dương lúc này mới kịp phản ứng, vội vã ngẩng đầu, đối diện với tầm mắt đối phương, trong lòng thầm kêu tiêu rồi.

Lăng Dương biết có rất nhiều chủ nhân kinh nghiệm phong phú duyệt vô số người, ra-đa rất mẫn cảm, có thể thoáng cái dò được hơi thở của đồng loại, hành động mới nãy của mình nhất định đã bị đối phương hiểu lầm, quả nhiên giờ phút này ánh mắt người kia nhìn Lăng Dương tựa như vừa phát hiện một con mồi thú vị.

Những người lão luyện đã lăn lộn trong giới rất lâu như loại này, bình thường che giấu sự sắc bén của mình rất tốt, nhưng vào lúc thả lưới sẽ tản mát ra khí thế cường đại không thể kháng cự, khiến những người giống Lăng Dương theo bản năng sẽ thấy sợ hãi, vừa đối diện Lăng Dương đã vội cụp mắt xuống.

Người nọ nhìn hình chụp trên tường, xong lại nhìn thử Lăng Dương, vẻ nghiền ngẫm nơi khóe môi ngày càng đậm, tiếc thay giờ đang có việc trong người, không thể chơi cùng cậu bạn này.

“Cậu biết văn phòng Diệp Lãng ở đâu không?” Sau khi đoán ra thuộc tính của đối phương, anh bỏ luôn hai chữ xin hỏi. Anh chưa từng gặp qua Diệp Lãng, lần này tới là có chuyện muốn nói, tiếp tân nói cậu ta ở phòng làm việc chung lầu hai, lên đến nơi người bên ấy lại nói hôm nay Diệp Lãng ở văn phòng riêng trên lầu, công ty này lại quá lớn, anh tìm đã sắp hết kiên nhẫn rồi.

Thì ra người này đến tìm Diệp Lãng? Lăng Dương có chút nghi hoặc, nhưng vẫn chỉ đường cho đối phương, anh ta gật một cái rồi đi, đến câu cám ơn cũng không có, chỉ thiếu điều bảo cậu quỳ chào.

Lăng Dương nhìn bóng dáng đối phương mà lòng còn thấy sợ, bốt cảnh sát của Ngô Quan Phong có hấp dẫn đến đâu cũng không thể xem được nữa, chuồn nhanh vẫn tốt hơn. Cậu chạy xuống dưới lầu, dần dà trong hành lang đông người hơn, mỗi người đều có vẻ bận rộn công việc, đâu cũng thấy người cầm điện thoại, ôm văn kiện, vừa đi vừa ghi ghi chép chép.

Lăng Dương đi tới đi lui nhìn một vòng, tính ra tiếp tân lầu một rảnh rỗi nhất, vì vậy bèn nhích qua đó tìm cớ bắt chuyện với các chị hai tiếp tân, đôi ba câu đã chọc cho người ta cười vui vẻ, còn ở chỗ các nàng gom được không ít bát quái về Diệp Lãng.

Hàn huyên nửa ngày Lăng Dương cũng thấy khát nước, trong hành lang có chuẩn bị bình nước cho khách hàng, Lăng Dương rót cho mình cốc nước xong quay người lại thì gặp ngay người mới nãy trong hành lang, sợ tới mức suýt thì rớt ly nước.

Lăng Dương sợ đối phương nói gì, vội vàng thanh minh, “Anh đừng hiểu lầm, tôi không phải.”

Người kia như nghe được chuyện rất buồn cười, “Ánh mắt cậu rõ ràng như vậy, tôi vừa nhìn đã nhận ra cậu ở trong giới.”

“Tôi đúng là trong giới, nhưng không phải…” Lăng Dương cũng không biết nên giải thích thế nào.

Người kia lấy ra di động từ túi quần Âu, nhấn vài cái, “Linh Dương Không Biết Bay,” Anh lại kéo xuống  xem tư liệu của đối phương, “Thì ra là vậy.”

Lăng Dương thầm khinh bỉ chính mình, cho mày vừa nãy ngứa tay lướt M2, refresh cả địa lý vị trí luôn rồi.

Người kia còn muốn nói tiếp, phía sau đúng lúc truyền đến giọng của Diệp Lãng, ý tưởng đầu tiên của Lăng Dương là được cứu rồi, ý tưởng thứ hai là toi rồi, đối thoại vừa nãy của hai người không có bị nghe chứ.

Người trước mặt thấy có người khác xâm nhập, khí bá vương nháy mắt tan biến, Lăng Dương tức thì thở phào, vội chạy đến bên cạnh Diệp Lãng, tựa như chạy về khu an toàn của mình, thoáng cái nhẹ nhõm hơn nhiều.

Người kia chào hỏi Diệp Lãng, thái độ bình thường như một người bình thường, tuy mặt ngoài không khác biệt hồi nãy, nhưng khí chất cả người đã trở nên không giống nhau.

“Hai người quen biết?” Diệp Lãng thấy hai người đứng chung một chỗ, thắc mắc hỏi.

Người kia đánh giá qua lại Diệp Lãng và Lăng Dương, trong lòng đã hiểu rõ vài phần, “Cậu ta là người của cậu?”

Lăng Dương biết đối phương lại hiểu lầm, vội thanh minh thêm lần nữa, “Bọn tôi là bạn.”

Anh ta gật đầu mà như có điều suy nghĩ, nói câu tạm biệt với hai người xong rời đi, Diệp Lãng vẫn còn công chuyện, dặn dò Lăng Dương vài câu xong cũng rời đi, Lăng Dương đợi hai người đi hết liền tức khắc lấy di động ra lướt thử, Súng Cũ?

Lăng Dương nghệch đầu suy nghĩ, sao tên này quen mắt vậy nhỉ, hình như đã gặp ở đâu rồi.

Diệp Lãng đi vào phòng khách, bên trong có một người đang chờ hắn, không phải ai khác, chính là tay trống trong ban nhạc Hồ Lê, Thân Mã.

Thân Mã rất lấy làm lạ việc công ty quản lý chỉ hẹn một mình gã, nhưng đối phương đã nói trong điện thoại rằng mỗi thành viên ban nhạc đều phải gặp mặt nói chuyện riêng, bởi vậy cũng không nghĩ gì khác.

Thân Mã vừa gặp Diệp Lãng đã thấy quen quen, nghĩ nửa ngày mới nhớ ra là người đi chung với Lăng Dương đêm đó.

“Đợi lâu rồi, mời ngồi.” Diệp Lãng chỉ sô pha.

Thân Mã rất buồn bực, gã không nghĩ tới người phụ trách của công ty lại trẻ vậy.

“Tôi không phải người quyết sách, tôi chỉ phụ trách nghiên cứu giai đoạn đầu,” Diệp Lãng nhìn thấu nghi ngờ của gã, chủ động giải thích, “Tôi nghĩ anh cũng đã biết, Hồ Lê cường liệt yêu cầu cả ban nhạc được ký hợp đồng nên tôi cũng muốn tìm hiểu ý kiến của từng thành viên trước.”

Một giờ sau.

Diệp Lãng mặc dù không giỏi chuyện xã giao thông thường, nhưng kiểu đối thoại có mục đích này hắn rất sở trường.

Thân Mã cùng Diệp Lãng đàm rất nhập tâm, hoàn toàn buông hết cảnh giác, sau khi đàm xong chính sự, gã lại không kìm được chủ động bàn chuyện bát quái với đối phương.

“Cậu là bồ của Tiểu Linh Dương?” Thân Mã toét miệng cười hỏi, dùng từ tùy tiện, đã hoàn toàn coi đối phương là anh em.

“Anh biết nó?”

“Đương nhiên biết, thằng đó ranh ma lắm đấy,” Gã cười nhạo, “Cậu nhất định không được để nó lừa.”

“Ồ? Vậy hả?” Diệp Lãng hỏi tỉnh bơ, “Anh chỉ phương diện nào?”

“Nhân phẩm của nó,” Thân Mã chỉa ngón cái xuống dưới, “Không dám khen tặng.”

“Nói thế nào?”

Thân Mã lộ vẻ khó xử, “Hầy, nói ra không dễ nghe cho lắm, nhưng nó từng là bên thứ ba, đi quyến rũ trai đã có vợ, đúng là…”

“Làm sao anh biết?”

“Làm sao tôi biết? Bởi vì người nó quyến rũ là ông xã của em họ tôi, vợ chồng nhà người ta đang yên đang lành, nó ỷ vào chuyện mình là anh em thân thiết với người ta mà lì lợm chen chân vào, chẳng qua cuối cùng bị từ chối rất đáng đời,” Thân Mã nhớ tới chuyện cũ vẫn còn vài phần đắc ý, “Nó còn tưởng việc này thần không biết quỷ không hay, tiếc thay ác giả ác báo, khi ấy Hồ Lê ngồi ngay kế bên bọn nó, ghi âm hết lời của nó mới giúp em họ tôi biết chuyện này.”

Diệp Lãng nhìn chằm chằm gương mặt dương dương đắc ý của đối phương, ép mình phải nén xuống lửa giận muốn xông lên tống cho gã một quyền.

Thân Mã thấy hắn như này còn tưởng rằng hắn không tin, “Nếu cậu không tin có thể đi hỏi Hồ Lê, nó còn có ghi âm kìa, ngay trong cây bút ghi âm nó hay dùng ấy.”

Thân Mã đột nhiên nghiêng người về phía trước, khuỷu tay đặt trên mặt bàn, hạ giọng, thần bí nói, “Tiểu Linh Dương còn một bí mật cậu không biết đâu, nó thật ra là một đứa biến thái,” Gã liếm liếm khóe môi, “Nó là người trong giới.”

_______________________

đồng phục cảnh sát Thái





: 2014
2014 -> Revision unit 9: undersea world a. Theory: I. Should
2014 -> Năng suất lao động trong nông nghiệp: Vấn đề và giải pháp Giới thiệu
2014 -> QUẢn lý nuôi trồng thủy sản dựa vào cộng đỒNG
2014 -> CÔng ty cổ phần autiva (autiva. Jsc)
2014 -> CÙng với mẹ maria chúng ta về BÊn thánh thể with mary, we come before the eucharist cấp II thiếU – camp leader level II search
2014 -> Part d. Writing 0 points)
2014 -> CỘng hòa xã HỘi chủ nghĩa việt nam độc lập – Tự do – Hạnh phúc
2014 -> Mẫu số 01. Đơn xin giao đất/cho thuê đất/cho phép chuyển mục đích sử dụng đất
2014 -> Biểu số: 22a/btp/cn-tn
2014 -> Ủy ban nhân dân cộng hòa xã HỘi chủ nghĩa việt nam thành phố HỒ chí minh độc lập Tự do Hạnh phúc


1   ...   14   15   16   17   18   19   20   21   22


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương