Tác giả: Dịch Tu La Chế by Linh Thể loại


☆, Chapter.44 Debuff Cơn Giận Của Dạ Lang



tải về 10.71 Mb.
trang14/22
Chuyển đổi dữ liệu04.06.2018
Kích10.71 Mb.
1   ...   10   11   12   13   14   15   16   17   ...   22

, Chapter.44 Debuff Cơn Giận Của Dạ Lang

Người gởi tin: Murong (Mộ Dung Tiểu Điềm Điềm), khu gửi: Homosexual

Tiêu đề: Linh Dương-chan ngoan ~ vào đây

Trạm gởi tin: BBS đại học khoa học kỹ thuật Sâm Lam màu lam biển rừng chuyển tới BBS đại học Yên Sơn trăm năm trồng người

Cưng không có gì muốn nói với anh sao? ^_^

——————————————————————————-

Người gởi tin: Antelope (Tiểu Linh Dương thiệt tình hối hận ING), khu gửi: Homosexual

Tiêu đề: Re: Linh Dương-chan ngoan ~ vào đây

Trạm gởi tin: BBS đại học Yên Sơn trăm năm trồng người

Em sai rồi! Anh đừng đùa em nữa!!!

——————————————————————————-

Khi Lăng Dương tỉnh lại lần nữa, Diệp Lãng đã dậy, Diệp Lãng vốn muốn giữ cậu lại đến chiều rồi hai người cùng đi, nhưng Lăng Dương lại khăng khăng đòi về nhà tắm rửa, Diệp Lãng đành phải tùy cậu.

Đợi đến chiều Diệp Lãng vào nhà Lăng Dương thì Bạch Lung đã sớm tới, Từ Hiền đang bận rộn trong phòng bếp, Lăng Dương đang cùng Bạch Lung chơi game đối kháng Vua Quyền Thuật (King of Fighters: 1 game đánh nhau rất thịnh hành ở mấy tiệm game VN thời 9x) trên máy tính của Từ Hiền, hai người đánh đến phong sinh thủy khởi, ngoài miệng cũng không một khắc nhàn rỗi.

“Dê rụt cổ, có bản lĩnh thì cứ ngồi phòng thủ đến chết đi.” (khi phòng thủ thì đầu gối khuỵu xuống như ngồi chồm hổm)

“Có bản lĩnh thì phá đi!”

“Ăn liên hoàn chiêu của bản thiếu gia đây!”

“Liên hoàn nghiện rồi hả? Liên chưa đủ à!”

“Cậu còn khóa bàn phím của tôi?” (khóa bàn phím: tức là nhân vật bị đánh không cục cựa được)

“Phắc phắc phắc! Phắc!”

“Dê đần độn, phục chưa?”

“Tui nhường cậu thôi, hiệp nữa!”

“Ngang nhiên chọn Phong Nộ Gia (điên và nộ, con này hình như là boss)? Cậu còn mặt mũi không vậy Lăng Dương?”

Diệp Lãng dựa vào cạnh cửa nhìn ván này đã biết ngay Lăng Dương không phải đối thủ của Bạch Lung, có thể nhìn ra tốc độ tay của hai người đều rất nhanh, Bạch Lung đại khái là trình độ trung bình trở lên, còn Lăng Dương căn bản đang quánh bậy, ra chiêu chẳng có quy tắc gì.

Hai thằng dở hơi từ quyết đấu Vua Quyền Thuật phát triển thành PK người thật, nếu nói đánh Vua Quyền Thuật thì Lăng Dương ngẫu nhiên còn đánh đối phương được hai cú, nhưng đánh tay đôi thì căn bản bại hoàn toàn, cậu sao mà làm đối thủ của Bạch Lung được, bị Bạch Lung chế ngự chỉ trong hai ba chiêu.

Trước khi té xuống Lăng Dương thấy được Diệp Lãng đang đứng cạnh cửa bàng quan, miệng không quên chào một tiếng “Hai”.

Bạch Lung thấy Diệp Lãng đến, trang nhã buông Lăng Dương ra, phủi tay, “Phục chưa?”

Lăng Dương nằm sấp tại chỗ hừ hừ hai tiếng, không dám nói không phục, nhưng cũng không chịu nói phục.

Bạch Lung mặc kệ cậu, hất cằm với Diệp Lãng, “Đánh hai ván?”

Hồi nhỏ trong nhà Diệp Lãng có khá nhiều máy tính, hắn vốn cũng chơi game đánh nhau mà lớn lên, trình độ đương nhiên không tồi, đánh với Bạch Lung, giữ lại ba phần thực lực, song phương đánh ngang tay.

Lăng Dương vừa nãy bị Bạch Lung ăn hiếp, lúc này đương nhiên là ủng hộ Diệp Lãng, Diệp Lãng thắng thì cậu yô, Bạch Lung thắng thì cậu xùy, làm Bạch Lung mấy lần muốn lấy bàn phím phang cậu xỉu quách cho rồi.

Lăng Dương cũng nhìn ra Diệp Lãng rất lợi hại, vừa hò hét đòi Diệp Lãng dạy mình, vừa đuổi Bạch Lung ra ngoài, Bạch Lung cũng không có ý định làm bóng đèn, đánh mấy trận xong tìm cớ đi phụ bếp.

Bạch Lung đứng lên rồi, Lăng Dương vội vàng tiếp nhận vị trí của cậu ta, Bạch Lung theo thói quen nói một câu, “Đừng chơi lâu quá, coi chừng con mắt.”

Bàn tay đang chọn nhân vật của Lăng Dương cứng đờ, Bạch Lung tức thì ý thức mình nói sai, sửa lời, “Mù rồi không ngắm giai được nữa đâu.”

Lăng Dương hung hăng trừng Bạch Lung một cái, đùa giỡn cũng không biết nhìn hoàn cảnh, chồng tui còn ở đây này.

Một thoáng mất tự nhiên của Lăng Dương không thoát khỏi con mắt của Diệp Lãng, Bạch Lung đi rồi Diệp Lãng hỏi cậu, “Lại là vì chuyện phi công?”

Lăng Dương gật đầu, “Ừ, hồi nhỏ khi mấy đứa nhóc khác chơi game thùng (mấy cái thùng game nhét thẻ hồi xưa í), bọn họ sẽ trông chừng không cho tôi chơi, nói rằng sợ chơi sẽ hư mắt, nếu không tôi đã không gà như này, đến cả Tiểu Bạch Long cũng trèo lên đầu ngồi.”

Dứt lời Lăng Dương lập tức lại biến thành mắt ngôi sao, “Nhưng giờ thì có thể chơi tùy thích rồi, nào anh hùng, dạy tôi đê!”

Lăng Dương chọn Thất Gia Xã, nguyên nhân không gì khác ngoài Thất Gia Xã cơ ngực lớn nhất, chân cũng rất dài.

Diệp Lãng giảng giải cho cậu, kỳ thật Lăng Dương đã nhớ rõ hết các chiêu thức, nhưng kinh nghiệm không đủ nên khi đối chiến thực tế mới xử dụng bậy bạ.

Hết cách, Diệp Lãng đành phải thò hai tay từ đằng sau làm mẫu cho Lăng Dương.

Diệp Lãng chỉ dạy thật sự rất chú tâm nhưng đợi hắn làm mẫu xong một ván, đến phiên Lăng Dương luyện tập thì nhìn dáng vẻ tập trung tinh thần chăm chú nhìn màn hình của đối phương, Diệp Lãng lại có chút mất bình thường.

Động tác vừa rồi nhìn thế nào cũng giống như hắn thân mật ôm lấy Lăng Dương từ đằng sau.

Ký ức buổi sáng lại xông lên đầu, Diệp Lãng rất hổ thẹn với việc mình có mang tâm tư thế này.

Diệp Lãng thấy bản thân không thể nán lại tiếp, vội vã đứng dậy, “Không phải cậu nói card màn hình có vấn đề à? Để tôi đi xem.”

“Được,” Lăng Dương đang đánh rất hứng khởi, nói mà không thèm quay đầu lại.

Diệp Lãng đi đến căn phòng kế bên của Lăng Dương, nhấn nút khởi động máy, từ lúc khởi động đến lúc vào WINDOWS mất hai phút rưỡi.

360 Boot Assistant kiêu ngạo tuyên bố, lần khởi động này bạn đã đánh bại 2% người sử dụng toàn quốc…

Diệp Lãng sọc đen, hắn chưa từng thấy cái máy nào có thời gian khởi động lâu như vậy.

Giơ đao múa rìu xóa những thứ phải xóa, đóng những thứ nên đóng, tuy không thể đại tu nhưng kiểm tra nhỏ cũng tối ưu hóa được không ít.

Ước chừng cũng chỉ làm được ngần này, còn hành hạ tiếp thì phải nén phần mềm lại mất, Diệp Lãng cảm thấy lần sau cần phải thu dọn máy tính của Lăng Dương một chút.

Muốn xem thử thành quả của việc cải tạo, Diệp Lãng mở client game “Hồn Đạm OL”.

Lại nói cái tên Lăng Dương này chẳng bao giờ vào game nhưng client game thì trái lại đặt ngay trên desktop…

Hình ảnh thân quen xuất hiện, Diệp Lãng bỏ qua phần mở màn, kiên nhẫn chờ LOADING, vào giao diện đăng nhập, tài khoản game của Lăng Dương bởi vì chọn chức năng ghi nhớ nên được tự động lưu giữ, chỉ có phần mật mã để trống.

Hắn đưa tay xóa bỏ ID của Lăng Dương, nhập vào tài khoản mật mã của mình, click đăng nhập, lại là hình ảnh LOADING, tốc độ của thanh đọc chậm hơn máy hắn rất nhiều.

Login rồi có vài người trong bang chào hỏi hắn, trong đó có người hỏi Linh Đang Nhi tối nay có tới không, Diệp Lãng mới nhớ ra mình đã vứt chuyện này ra sau đầu.

Mở giao diện quan hệ xã giao, trong cột vợ chồng tên của đối phương vẫn xám như cũ, thời gian login sau cùng là hai ngày trước, có nghĩa là trong khoảng thời gian này Linh Đang Nhi không hề lên.

Hôm nay Diệp Lãng vào game không đóng kênh thế giới, có người ở trên thế giới bát quái chuyện tình tay năm, vừa hay bị Diệp Lãng nhìn thấy, điều này nhắc hắn nhớ đến một hồi ức không vui.

Bữa cơm này Diệp Lãng thủy chung ăn rất không yên lòng.

Ngay cả Từ Hiền cũng nhìn thấu sự khác thường của Diệp Lãng.

“Thức ăn hôm nay không hợp khẩu vị?” Từ Hiền hỏi.

Diệp Lãng hoàn hồn, “Làm gì có.”

“Cậu căn bản không đụng lấy một đũa.”

Diệp Lãng cúi đầu nhìn, quả thật bản thân nãy giờ vẫn và cơm trắng.

Ba người đều dừng lại chú ý Diệp Lãng, nhưng câu nói kế tiếp của Diệp Lãng lại khiến cả ba chấn động.

Hắn nói với Lăng Dương: “Đêm nay còn đến chỗ tôi không?”

Lăng Dương lại rớt đũa, cùng rớt theo còn có cằm của Từ Hiền, chỉ có Bạch Lung là thích thú ngắm Diệp Lãng rồi nghía Lăng Dương.

“Đến chỗ anh làm gì?” Lăng Dương là người đầu tiên tìm lại được giọng nói.

“Thăng cấp.” Diệp Lãng biết lý do này rất khiên cưỡng, nhưng hắn nghĩ nửa ngày cũng không ra cớ gì khác.

“Ờm, không đi đâu…” Lăng Dương ấp a ấp úng.

“Tại sao?”

Tại sao… Giờ khắc này tâm trạng của Lăng Dương thiệt khổ sở.

Nếu đêm nay Linh Đang Nhi không online, phỏng chừng sẽ bị Diệp Lãng ăn tươi nuốt sống có biết không?!

Nhưng lý do này căn bản không nói được…

“Ừm, tui, tui tối nay còn có việc.” Lăng Dương bắt đầu viện lý do.

“Trễ như vậy có chuyện gì?”

“Tui có hẹn.” Lăng Dương trợn mắt bịa chuyện.

Diệp Lãng sầm mặt, cũng vì biết cậu có hẹn với tên khốn kia nên mới không muốn cậu đi!

Lăng Dương căn bản không biết còn có vụ án oan vô đầu vô chủ Lạc Minh Phong hồi sáng, chẳng qua tiện miệng nói ra thôi, không ngờ chó ngáp phải ruồi, nói thế nào nhỉ, đời người đâu đâu cũng là bàn trà… (đời người đâu đâu cũng là bàn trà, trên bàn bày đầy bộ đồ ăn (=thảm kịch) và bộ tách chén (=bi kịch))

Tiễn bước xong Diệp Lãng rõ ràng đang rất mất hứng, Từ Hiền tức thì phá công, câu chuyện phát triển đã vượt quá xa suy đoán của cậu.

“Cơ hội tốt như vậy, tớ cứ tưởng A Lãng vẫy tay, cậu sẽ ngoắc đuôi chạy qua liền, kết quả cậu ngang nhiên từ chối?”

“Cậu từ chối hắn đã đủ khiến tớ kinh ngạc, nhưng hắn mời cậu còn khiến tớ kinh ngạc hơn. Tớ là bạn từ nhỏ của hắn vậy mà hắn chưa từng nhắc tới chuyện kêu tớ đến phòng ngủ qua đêm… Hơn nữa, nam sinh bình thường sẽ kêu bạn cùng giới đến phòng ngủ của mình ở sao?”

“Nếu không phải hiểu hai người quá rõ thì tớ phải hoài nghi kỳ thực hắn là cong cậu mới là thẳng?”

Lăng Dương cũng thực uất ức, “Thực ra tớ rất khát khao muốn bay theo hắn nhưng tớ có khổ tâm không nói ra được.”

“Đừng bảo với tớ cậu sợ một mình mình không kềm chế được mà làm bậy với hắn nha,” Bạch Lung ở bên cạnh châm dầu vào lửa, e sợ thế gian không đủ loạn.

Lăng Dương lại bày ra vẻ mặt chó con đáng thương: “Tiểu Bạch, từ nhỏ đến lớn, cậu là người hiểu tớ nhất, điểm này cho tới giờ chưa từng thay đổi.”

Hôm nay bang Kiếm Tình khai hoang phó bản rất thuận lợi, không, phải nói là, quá thuận lợi.



MT của bọn họ như ăn phải thuốc nổ, gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, đả thương còn nhiều hơn tay đánh Hoa Thủy kia.

Tay đánh Hoa Thủy này dĩ nhiên không phải đoàn viên chính thức mà là một người dự bị, thế chỗ Bạo Bạo Long. Bạo Bạo Long hôm nay xin nghỉ, nghe nói thuê phòng trọ bên ngoài, buổi tối phải chuyển nhà.

Chẳng qua con người xui xẻo này đã nhanh chóng bị MT đạp ra khỏi đoàn, khấu trừ điểm cống hiến hôm nay, kèm thêm hai lần CD (cool down = mất lượt) không được lấy trang bị, cả đoàn từ trên xuống dưới đều phủ một trạng thái xấu tên là “Cơn Giận Của Dạ Lang”.

Rất nhiều người chịu hết nổi, bèn trộm PM vợ của Dạ Lang —— Linh Đang Nhi.

【 nói chuyện riêng 】 Manh Đản Đản: chị Linh Đang Nhi, đáng sợ quá quá, sói hoang nổi đóa thiệt đáng sợ T.T

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: ngoan…

【 nói chuyện riêng 】 Lữ Tiểu Bố: chị dâu, khuyên nhủ anh Lang đi, dùng mỹ nhân kế đi, dỗ dành kiểu gì cũng được, chứ cứ giày vò tiếp thế này thì các anh em héo mất.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: cậu…

【 nói chuyện riêng 】 Tiểu Hoa Thủy: xin bà chị đại nhân hãy nói tốt vài câu, đừng trừ DKP của em! Em cam đoan sẽ không xơi nước nữa đâu!

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: đáng…

【 nói chuyện riêng 】 Kiêm Điệp: chồng em bị sao vậy? Ăn thuốc nổ? Hay sinh hoạt tình dục của hai đứa không hài hòa?

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: đờ…

【 nói chuyện riêng 】 Tiểu Thụ Đừng Chạy: bọn mình biết cả rồi, tuy chuyện này có chút bất công với cậu, nhưng cậu hãy thành toàn cho hai người họ đi!

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: tui #¥&*!

Bởi vì biểu hiện thần võ của MT và màn phát huy bị cưỡng ép quá mức bình thường của các thành viên, nhiêm vụ khai hoang vốn dự định mất ba tiếng đã hoàn thành chưa đến hai tiếng, RL (raid leader = chủ xị) Mạc Thương Tâm thấy Dạ Lang còn muốn trút giận tiếp, vội vội vàng vàng tuyên bố giải tán sớm, tự do hoạt động, mọi người co giò bỏ chạy.

Lăng Dương nghĩ cứ tiếp tục phân liệt tinh thần như này cũng không phải cách, bây giờ nhìn lại Thích Phong nói có vẻ đúng? Nhưng phải nói thật với Diệp Lãng như nào đây?

Phải biết, dựa vào biểu hiện trước giờ của Linh Đang Nhi, thẳng thắn thân phận của mình với Diệp Lãng thì chẳng khác nào biến thành tỏ tình với hắn, Lăng Dương từng có một kinh nghiệm tỏ tình thất bại với trai thẳng đầy thê thảm, lần ấy đã dạy cho cậu một bài học quá sâu, cậu chịu không nổi thảm kịch lịch sử tái diễn đâu.

Mà quan trọng hơn là, Lăng Dương có thể tưởng tượng ra dáng vẻ phẫn nộ của Diệp Lãng sau khi biết chân tướng…

Lăng Dương đau khổ ôm đầu, lần này quả thật chơi lố rồi.

Sau khi nghĩ sâu tính kỹ, Lăng Dương quyết định chọn một thời điểm Diệp Lãng vui vẻ hẵng nói thật với hắn thì tốt hơn.

Đến cả quà tạ tội cậu cũng nghĩ xong rồi, là phối phương vũ khí cậu lấy được khi khai hoang cùng Lạc Minh, bởi vì tạm thời mới chỉ có Lạc Minh thông được Giếng Trăng, nên phối phương này vẫn là hàng độc nhất vô nhị ở server, thuộc tính thành phẩm cũng rất trâu bò, Lăng Dương quyết định làm một cây thương tặng cho Diệp Lãng, đến lúc đó nói thêm vài lời hay, nhận lỗi về mình, không chừng sẽ qua cửa trót lọt.

Lăng Dương nghĩ là làm ngay, acc Linh Đang Nhi này đã luyện hái thuốc và luyện kim đến mãn cấp, cậu quyết đoán xóa bỏ, một lần nữa học đào quặng và rèn đúc, tiếp theo đến bản đổ cấp thấp ở cửa thành để đào quặng.

Đào chưa được vài cái, Lăng Dương bỗng phát hiện trên đầu mình bốc lên một màn sương hình đầu lâu màu tím, cậu thầm kêu chết rồi, đây là chiêu bí truyền của pháp sư hệ chú thuật, là một trong những đối thủ khó đối phó nhất ở dã ngoại, cũng là nghề khắc ngay tế ti hệ tự nhiên của Lăng Dương, gặp phải chú pháp, nếu thực lực hai người ngang nhau, vậy Lăng Dương chỉ có cửa chịu đòn.

Lăng Dương chẳng thèm xem đối thủ ở đâu, đã cho mình một chiêu gia tốc, muốn bỏ chạy.

Nhưng đối phương hiển nhiên không muốn tha cậu dễ như vậy, một chuỗi trạng thái xấu đổ ập xuống đầu, chưa được một chốc cả nhân vật của Lăng Dương đều bị bao phủ trong khói đen, không thể động đậy.

Lăng Dương bị bức đến đường cùng, đành phải ở lại ứng chiến ngay mặt.

Trận chiến này ước chừng giằng co ba chục phút, Lăng Dương không chết lần nào nhưng lại thua bảy lần.

Nói như vậy, nguyên nhân là vì đối phương mỗi lần đánh Lăng Dương còn sót 5% máu sẽ dừng tay, mặc cho Lăng Dương bơm đầy máu xong sẽ lại ra tay, cứ tuần hoàn như thế, tổng cộng bảy lần.

Còn đối phương có một lần bị Lăng Dương đánh xuống nhiều nhất 12%, sau đó chậm rãi ăn hồng dược mà đầy máu. Máu của gã thủy chung không hề đầy, luôn lên xuống ở phân nửa, nhưng Lăng Dương giết không được gã.

Cao thủ có thể ép Lăng Dương đến loại trình độ này không nhiều lắm, Lăng Dương thực muốn biết gã là ai, nhưng đối phương uống dược thủy Giấu Tên, đến tên đối thủ Lăng Dương cũng không biết, phải nói là thua đến nghẹn uất.

Sau lần thứ bảy, Lăng Dương quăng chuột, nhập vào mệnh lệnh nằm xuống, ăn vạ ra đấy không thèm đứng lên.

Tên này vốn không phải nghiêm túc đánh với mình, Lăng Dương thấy rất rõ ràng, từ đầu đến đuôi, gã toàn dụ mình đánh!

Nghĩa là xuất chiêu ép mình đến tình cảnh không thể không động thủ, sau đó cố ý để lộ ra sơ hở, nhìn đối phương ứng phó như thế nào, dựa vào đó hiểu biết các thói quen và thủ pháp PK của đối phương.

Lăng Dương sao có thể không biết trò này, nhớ khi ấy, cậu đã từng dùng phương pháp giống vậy dụ đánh rất nhiều đối thủ trên sàn đấu.

Bây giờ chuột bạch biến thành chính mình, mùi vị này thật khiến người ta tức hộc máu.

【 trước mặt 】 Nặc Danh: đứng lên coi, sao không đánh nữa.

【 trước mặt 】 Linh Đang Nhi: không đánh, mi không biết thương hương tiếc ngọc gì cả.

【 trước mặt 】 Nặc Danh: phụt, cưng là hương hay ngọc? Để anh ngửi thử xem cưng có thơm không nào ~

【 trước mặt 】 Linh Đang Nhi: người ta là gái có chồng, xin hãy tự trọng!

【 trước mặt 】 Nặc Danh: gái có chồng? Chỉ sợ gái này có ý đồ khác.

【 trước mặt 】 Linh Đang Nhi: mi có ý gì?

【 trước mặt 】 Nặc Danh: đến giờ cưng vẫn không muốn giải thích với anh sao ^_^

Lăng Dương đập phím Space nhảy lên, ALT+F12 mở giao diện động tác, PAGE DOWN cấp tốc kéo xuống hai trang, chuẩn xác nhấn chọn nút thứ ba từ dưới lên ở hàng bên phải, cả chuỗi động tác hoàn thành chỉ trong 0 chấm mấy giây, trên màn hình cô gái duyên dáng xếp hai tay lên nhau, đặt tại bên eo, chân thành vái chào một cái với chàng trai trước mặt.

【 trước mặt 】 Linh Đang Nhi: hội trưởng đại nhân cát tường. =))

_______________________________

King of fighters là trò này



còn Thất Gia Xã (aka Yashiro Nanakase) chân dài của em Dê đây





, Chapter.45 Acc tập hợp sức mạnh chính nghĩa

“Hồn Đạm OL” box bát quái giang hồ

Tiêu đề: sáu tháng, suốt sáu tháng! Đế Thích đại vẫn còn ở Thệ Vấn hồ câu cá!

Người gửi: Cảm Động Vì Anh

Nội dung: tim của cô làm bằng đá sao Lưu Ly Khấu!!!

1L: ngồi sô pha thở dài một tiếng, mắt đẫm lệ im lặng vô thanh.

2L: nhanh đá cái con không biết là nam hay nữ kia đi! Chân trời nơi nào không cỏ thơm, hà tất đơn luyến một cành hoa!

3L: lưu ly cũng có thể tính là một loại đá mà hen?

4L: người server khác xin được hỏi, hồ Thệ Vấn của Đại Sơn còn cá không?

5L: chẳng lẽ Đế Thích đại đại muốn câu đến khi hồ Thệ Vấn cạn nước…

6L: chịu hết nổi dồi, Lưu Ly Khấu có cái gì tốt, một con nhân yêu biến thái, có phải anh bị mù rồi không Đế Thích đại đại! Em còn tốt hơn nó mấy lần, suy xét em thử đi ~

7L: thím ở trên là kỳ quan kết hôn bảy lần ly hôn bảy lần của Đại Sơn phải hôm? Ha ha…

8L: thầm thì một câu, có khi do người ta thích câu cá thì sao… Ôm đầu bỏ chạy

9L: có khả năng Lưu Ly Khấu SAMA gặp chuyện ngoài ý muốn không, không phải không muốn login mà là không thể login, ví dụ như, gặp tai nạn giao thông mất trí nhớ hay đại loại vậy… Được rồi tui cũng biết cái lý do này hơi nhảm T^T

——————————————————————————-



Mộ Dung không hề đáp lời Lăng Dương ngay, mà hủy bỏ dược thủy Giấu Tên trước.

【 bang hội 】 Mộ Dung Phi Thiên: chào các cưng ^_^

【 bang hội 】 Manh Đản Đản: đại ca!!!

【 bang hội 】 Lữ Tiểu Bố: đờ, đại ca login!

【 bang hội 】 Mạc Thương Tâm: ha ha, đã lâu không gặp hội trưởng.

【 bang hội 】 Kiêm Điệp: yô, ai kia còn biết đường login à, em tưởng đã quên cả bọn rồi chứ.

【 bang hội 】 Tiểu Thụ Đừng Chạy: bọn em thành trẻ mồ côi hết rồi, 555

【 bang hội 】 Hoa Mãn Lâu: bang chủ lên rồi, tất cả mọi người đều nhớ anh ^^

【 bang hội 】 Linh Đang Nhi: O(∩_∩)O chào hội trưởng

【 bang hội 】 Mộ Dung Phi Thiên: các cưng ngoan ~ moa tập thể

Sau khi nghĩ kĩ, Lăng Dương cảm thấy ở trước mặt tên biến thái này, thật thà xin khoan hồng mới là lựa chọn sáng suốt.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: chào đại ca, em là Tiểu Linh Dương!

【 nói chuyện riêng 】 Mộ Dung Phi Thiên: ừ hử? Cưng rốt cục chịu nói thật rồi?

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: hồi nãy không nhận ra sếp là em bị mù!

【 nói chuyện riêng 】 Mộ Dung Phi Thiên: đừng nói vậy, hai ta chưa từng giao thủ, cưng không nhận ra anh là chuyện bình thường.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: không, kỳ thật thi đấu PK năm nay em đã ngắm nhìn sếp từ xa! Thao tác như thiên thần của sếp chinh phục trái tim em ngay tắp lự, em là fan cuồng của sếp!

【 nói chuyện riêng 】 Mộ Dung Phi Thiên: dù biết đây chỉ là lời khách sáo, nhưng vẫn êm tai lắm.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: thật mà! Có điều khi ấy cách hơi bị xa nhìn hơi bị mờ, chứ không hôm ấy em đã nhớ ra rồi!

【 nói chuyện riêng 】 Mộ Dung Phi Thiên: nếu nhớ đã không nói mình là Lạc Minh Ảnh đúng hem? ^_^

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: !!!

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: em biết sai rồi đại ca!

【 nói chuyện riêng 】 Mộ Dung Phi Thiên: biết sai mà sửa, là chuyện rất tốt.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: nhưng sao anh biết em là Linh Đang Nhi?

【 nói chuyện riêng 】 Mộ Dung Phi Thiên: anh đâu có biết, là Tiểu Ảnh nói anh trai nó tìm được một cộng tác mới, còn là vợ MT nhà bọn anh, anh hiếu kỳ cho nên mới đến xem thử.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: … Cho nên em bị “hố” rồi phải không?

【 nói chuyện riêng 】 Mộ Dung Phi Thiên: cưng thấy vậy sao? Cưng vừa ra tay anh đã đoán được cưng là ai, chủ động cung khai là cưng thức thời, nếu không anh không biết mình sẽ nói gì ở kênh bang hội đâu.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: biết anh còn dụ em đánh bảy lần!

【 nói chuyện riêng 】 Mộ Dung Phi Thiên: muốn hiểu biết cưng sâu hơn ấy mà ^_^

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: !!!

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: xin đại ca đừng đùa em nữa!

【 nói chuyện riêng 】 Mộ Dung Phi Thiên: MT nhà bọn anh biết không?

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: anh không nói hắn sẽ không biết!

【 nói chuyện riêng 】 Mộ Dung Phi Thiên: à ha?

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: em thực sự không có ác ý!

【 nói chuyện riêng 】 Mộ Dung Phi Thiên: cho anh cái lý do đã.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: … em muốn cưa hắn!

【 nói chuyện riêng 】 Mộ Dung Phi Thiên: lý do thông qua ^_^

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: 囧

【 nói chuyện riêng 】 Mộ Dung Phi Thiên: nhưng, cưng có thể lấy được tài khoản của anh trai Tiểu Ảnh, chứng minh hai đứa là đồng bọn, nói không chừng còn có đồng đảng khác nữa? MT nhà bọn anh đơn thuần như vậy, có khi sẽ bị mấy đứa liên thủ lừa cho thê thảm.

【 nói chuyện riêng 】 Mộ Dung Phi Thiên: con người anh hơi bị bao che con cái, anh sẽ cho cưng thời gian, đến khi đó mà cưng còn chưa chủ động nói thì anh chỉ đành nói giúp.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: em sẽ nói! Em đang tích cực chuẩn bị, xin đại ca cho em chút thời gian!

【 nói chuyện riêng 】 Mộ Dung Phi Thiên: vậy thì tốt rồi, anh còn một lời khuyên, MT nhà bọn anh không được tốt tính cho lắm, cưng đừng cứ chọc nó nổi giận thế.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: em làm gì chọc hắn nổi giận!

【 nói chuyện riêng 】 Mộ Dung Phi Thiên: chẳng lẽ không phải cưng? Anh login nó không thèm chào anh lấy một câu, PM nó cái gì nó cũng chỉ đáp lại hai chữ.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: chữ gì?

【 nói chuyện riêng 】 Mộ Dung Phi Thiên: ha ha.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: 囧

“Lăng Dương. Lăng Dương. Trò Lăng Dương!”



Anh Gấu đẩy đẩy Lăng Dương bên cạnh đang ngủ đến chảy nước miếng, “Dương Dương!”

“Có!” Lăng Dương phản xạ có điều kiện bật dậy.

“Cậu thấy lời tôi vừa nói có đúng không?” Trên bục giảng thầy Đường Tu Văn hỏi cậu, mặt không biểu tình.

“Đương nhiên chính xác! Em vô cùng đồng ý với quan điểm của thầy!” Lăng Dương dõng dạc hồi đáp.

Chung quanh vang lên một trận cười vang, anh Gấu vừa nín cười vừa nhỏ giọng giải thích đầu đuôi cho Lăng Dương, “Điều thầy  Đường vừa trình bày là, giấc ngủ ban ngày không đủ có hơn phân nửa là do đời sống về đêm quá mức phong phú, xin hỏi cậu xác nhận quan điểm này sao?”

“Gì??”


“Hết giờ ở lại, mời ngồi. Những bạn khác tiếp tục đọc trang 113…”

Lăng Dương ủ ê ngồi xuống, tối hôm trước vì luyện đào quặng rèn thương cho Diệp Lãng mà cậu vật vã đến hơn hai giờ sáng, tiết thứ nhất buổi sáng vừa hay là giờ của Đường Tu Văn, Đường Tu Văn hiện giờ là chủ nhiệm lớp tạm thời của Lăng Dương, dĩ nhiên Lăng Dương không dám trốn giờ của thầy, ai biết được vào đây ngủ bù cũng bị trúng đạn, đúng là xui tận mạng.

Sau khi tan học, các bạn khác đều ùa đi như ong vỡ tổ, anh Gấu sung sướng an ủi Lăng Dương một phen xong cũng dứt áo đi mất, phải biết, người gã sợ nhất chính là ông thầy Đường băng sơn này.

“Lăng Dương.”

Lăng Dương nghe thấy có người kêu tên mình, ngẩng đầu lên, sợ tới mức thiếu điều nhảy dựng.

Người tới không phải chủ nhiệm lớp Đường Tu Văn, mà là lớp trưởng Vệ Thi, đồng thời là đồ phu trong game của Lăng Dương, chồng trước của Tiểu Khấu Nhi, bị đày đến Tây bộ đã lâu không gặp.

“Cậu cậu cậu, sao cậu lại về?”

“Đề tài hoàn thành sớm, tôi đương nhiên trở về.”

Lăng Dương nghĩ thầm đại sự không ổn, sao cái tên lì lợm này còn chưa chịu bỏ cuộc, tức thì muốn tìm cớ chuồn mất, xoay đầu vừa thấy Đường Tu Văn như nhìn thấy cứu tinh, vội nhào tới.

“Thầy! Em đến nhận lỗi với thầy đây! Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện được không?”

Đường Tu Văn liếc xéo cậu, ôm sách giáo khoa đi thẳng ra ngoài, Lăng Dương vội vã bắt kịp, lần này không ngờ Vệ Thi lại chẳng đuổi theo.

“A, được cứu rồi được cứu rồi.” Lăng Dương vuốt ngực, vui mừng nói.

“Bạn Lăng Dương.” Đường Tu Văn mở miệng.

“Thầy cứ nói?” Lăng Dương trình ra vẻ nịnh hót với ân nhân của mình.

“Đừng lần nào cũng lấy tôi ra làm bia đỡ đạn.”

“Ặc…” Lăng Dương ngượng ngùng gãi đầu, “Thầy nhìn ra rồi? Em có trắng trợn như vậy sao.”

“Cậu nợ trò ấy rất nhiều tiền?”

“Không không không, làm gì có,” Lăng Dương vội phủi sạch, “Là một tên ngu ngốc nợ, em chẳng qua là bên thứ ba vô tội bị kéo vào cuộc.”

Đường Tu Văn đột nhiên chuyển đề tài, “Cậu chưa từng đến lớp buổi tối lần nào.”

“…” Lăng Dương há hốc mỏ, không nói được một câu.

Lớp buổi tối mà Đường Tu Văn nói là lớp học chung sau sáu giờ, lớp buổi tối được dạy ở giảng đường như này có ít nhất hai ba trăm người cùng chọn học, bởi vì quá đông sinh viên nên thầy cô không có khả năng điểm danh, cuối kỳ lại tuyệt đối là đề mở, khả năng rớt gần như bằng không, quả thật là lựa chọn đầu tiên để kiếm học phần.

Lăng Dương chọn một lớp buổi tối của Đường Tu Văn, giờ học từ sáu giờ đến tám giờ mỗi thứ Ba, nhưng bởi vì buổi tối cậu phải tham gia hoạt động, nên chưa từng đến lớp một lần, thành phần như Lăng Dương không phải thiểu số, giáo viên lớp buổi tối trước giờ thường mắt nhắm mắt mở cho qua.

Nhưng Lăng Dương không thể nào tưởng được, giữa hàng trăm người như thế Đường Tu Văn lại phát hiện mình vắng mặt, hơn nữa còn rất nhiều lần.

“Cái đó, kỳ thật em… buổi tối em phải đi làm công.” Làm công trong phó bản cũng coi như làm công chứ ha, còn kiếm được DKP nữa kìa!

Đường Tu Văn lại lạnh lùng liếc cậu một cái, không nói chuyện.

Lăng Dương nghĩ thầm, tiêu rồi tiêu rồi, ổng nhất định đã thầm mến mình, nếu không sao phải đặc biệt lưu ý mình?

Không được, trái tim mình đã có chủ, nhất định phải tìm cơ hội ám chỉ ổng bỏ cuộc mới được! Lăng Dương thầm hạ quyết tâm.

Ba giờ rưỡi chiều, Lăng Dương gọi điện thoại cho Diệp Lãng, đầu bên kia điện thoại vô cùng ồn.



“Cậu chờ chút.” Lăng Dương miễn cưỡng nghe ra được ba chữ này từ ống nghe.

Sau một hồi, tạp âm ồn ào trong điện thoại đã biến mất, “Nói đi.”

“Anh ở đâu vậy? Sao bên anh ồn thế?” Lăng Dương hỏi.

“Tôi ở phân xưởng.”

“Phân xưởng?? Anh đi phân xưởng làm gì?” Lăng Dương rất là ngạc nhiên.

“Thực tập gia công kim loại.”

Lăng Dương gãi đầu, cậu là sinh viên khoa văn, không hiểu mấy cái này, “Ờ, muốn hỏi anh lát nữa có rảnh đi bơi không, không rảnh thì thôi.”

“Có rảnh,” Diệp Lãng nói, “Bọn tôi sắp tan học rồi, cậu đến phòng tôi chờ trước đi.”

“Ừ.”

Khi Diệp Lãng về phòng ngủ, Lăng Dương đang ngồi vào chỗ của hắn chơi máy tính, vừa thấy hắn trở về thì đứng lên.



“Anh Lãng về rồi.”

“Ừ.”


Lăng Dương chào hỏi xong mới phát hiện hôm nay Diệp Lãng ăn mặc rất đặc biệt, phải cẩn thận quan sát từ trên xuống dưới một phen.

“Sao anh… mặc thành như vầy?” Diệp Lãng mặc một bộ đồ lao động liền thân màu xanh mạ, bên ngoài mang một đôi bốt lao động bằng da màu nâu.

“Bởi vì phải vào phân xưởng thực tập, mặc như này sẽ đỡ bẩn hơn.” Diệp Lãng để thứ trong tay lên bàn, xoay người đi lấy đồ bơi.

Lăng Dương thản nhiên hạ tầm mắt YY đôi giày lao động đế gân bò (đế bằng cao su có màu sắc và tính chất như gân bò) trên chân Diệp Lãng trong chốc lát, sau đó mới chuyển sự chú ý sang thứ Diệp Lãng mang về.

“Này là gì?” Lăng Dương không nhịn được cầm lên đánh giá chi tiết, đây là một thanh kim loại mảnh, bề mặt có khắc hoa văn xoắn ốc.

“Cán búa.”

“Cán búa?”

“Bài tập thực tập gia công kim loại, mỗi người làm một cây búa, đầu búa là công việc của ngành nguội, còn đây là ngành tiện.”

“Hả? Cây búa cũng có thể tự làm? Làm thế nào vậy?”

Diệp Lãng ngẫm nghĩ, gắng hết sức giải thích đơn giản cho cậu, nhưng Lăng Dương vẫn nghe như nghe thiên thư.

“Woa, không ngờ mấy anh lại làm được thứ phức tạp như này, thiệt trâu bò.”

Bạn cùng phòng của Diệp Lãng đã về, trong tay cũng cầm một cán búa, nhìn thấy Lăng Dương, đầu tiên là ngẩn người, sau đó “A”  một tiếng, “Cậu chẳng phải là…”

Lăng Dương hoảng sợ, đừng nói ai ai ở Sâm Lam cũng biết mình nha?

Diệp Lãng trừng thằng bạn cùng phòng, tên kia vội vã nuốt mấy chữ “đạo sĩ trong di động của A Lãng” ngược trở về.

“Anh bạn, anh cũng làm cán búa hả? Cho mượn xem cái.” Lăng Dương rất tự nhiên, đối đãi ai cũng không khách sáo.

Cậu nhận lấy cán búa của bạn cùng phòng Diệp Lãng, xem xét, còn đặt cùng chỗ với cán búa của Diệp Lãng so sánh thử, cuối cùng ra kết luận, “Lợi hại như nhau, nhưng của anh Lãng tinh xảo hơn chút.”

Diệp Lãng nghe thấy lời của cậu thì có một thoáng do dự, “Cậu thích không? Nếu thích thì đợi tôi làm xong sẽ cho cậu.”

Bạn cùng phòng của Diệp Lãng đang đi ra ngoài, nghe thấy câu này thì vấp một bước, phải quay đầu nhìn Diệp Lãng, thấy đối phương đang trừng mình, vội vàng biến nhanh như chớp.

“Hở? Được không? Anh không cần nộp bài?” Lăng Dương nghe vậy có chút kinh hỉ.

“Chỉ cần làm thêm một cái cho thầy là được.”

“Tốt,” Lăng Dương vui vẻ, quà tặng ông xã tự làm dĩ nhiên không giống với hàng hóa đại chúng trên thị trường, đây là báu vật vô giá độc nhất vô nhị.

Hai người xách đồ bơi đi đến nhà bơi lội, ngang qua phố ăn vặt Sâm Lam, không hề để ý có một nam một nữ đang mật đàm trong đó.

“Bang chủ, sao hôm nay anh tốt bụng vậy, lại còn chủ động mời em đi uống nước? Đừng nói là anh nhìn trúng em nha.” Trong phố ăn vặt Sâm Lam, phó bang chủ Kiêm Điệp của Kiếm Tình, cùng bang chủ Mộ Dung đang ngồi đối diện nhau.

“Đây là anh cám ơn em, trong thời gian này chuyện bang hội đã phiền em và Mạc Mạc xử lý.”

“Anh còn dám nói?” Kiêm Điệp bày ra vẻ mặt ai thèm tin, “Anh làm chưởng quầy vô trách nhiệm đâu phải chuyện ngày một ngày hai, sao hôm nay mới nhớ tới cám ơn? Nhất định là có ý đồ khác đúng không?”

Mộ Dung nhếch miệng cười, “Vẫn là phó bang chủ nhà chúng ta thông minh, vậy anh nói thẳng, anh rất có hứng thú với cái kế hoạch bảo hộ sói hoang dã sắp diệt chủng gì đấy của mấy đứa, chi bằng em nói thử cho anh xem?”

“Cho nên, em nói, đồ đệ của Linh Đang Nhi cũng theo tới phải không?” Mộ Dung nghe xong lời kể của Kiêm Điệp, cho ra một câu tổng kết.



Gã gõ ngón tay lên bàn, miệng lầm bầm, “Đồ đệ của Tiểu Linh Dương… Lưu Ly Khấu? Hóa ra nó cũng tới Lâm Sơn?” Khóe miệng Mộ Dung bất giác nhếch lên, “Sự tình đúng là ngày càng thú vị.”

“Bang chủ, nghe giọng điệu của anh, anh quen biết Linh Đang Nhi 2.0?” Kiêm Điệp hỏi.

Mộ Dung cười lạnh, “Tiểu Linh Dương, Lạc Minh Phong, Lưu Ly Khấu, ba con cáo già nổi danh, có thể tưởng được, chú sói ngây thơ của chúng ta nhất định bị bọn nó liên hợp lừa rất thê thảm.”

Gã chậm rãi lắc đầu, “Tiểu Linh Dương à Tiểu Linh Dương, dám làm mưa làm gió ở địa bàn của anh, khinh Đại Kiếm Tình của anh là chỗ không người sao?”

Mộ Dung nói với Kiêm Điệp, “Kế hoạch của các em có điểm xuất phát tốt, nhưng có lẽ mấy đứa nhầm một chỗ, bảo vệ chủng loài hoang dã, quan trọng nhất không phải nuôi nhốt mà là phóng sinh.”

“Phóng sinh?”

“Khôi phục dã tính nguyên thủy của nó, thả nó trở về thiên nhiên, để nó sinh sôi nảy nở bằng chính sức mạnh của mình, đây mới là cách bảo hộ chính xác, nói đơn giản là phải để cho sói tự mình bắt được dê.”

Kiêm Điệp không hiểu, “Ý của bang chủ là…?”

Mộ Dung lấy ly nước ngọt trên bàn, hút một miếng, “Tiếp theo có thể trong server sẽ không còn yên ả, nhưng mấy đứa phải nhớ kỹ, cho dù xảy ra chuyện gì cũng phải tỉnh bơ không biến sắc.”

Gã mỉm cười, “Tà bất thắng chính, để mấy đứa này nhảy nhót lâu như vậy, cũng đã đến lúc phá nát hội ba người rồi.”

_________________

Lời tác giả: hình ảnh minh họa cho Mộ Dung là trâu rừng, tuy tính cách không giống nhau =_,= Nhưng chủ yếu vì trâu rừng rất che chở cho con, thứ hai là nó rất hung mãnh, dù là động vật ăn cỏ nhưng dữ lên thì có khi còn hơn cả sư tử…

_________________

Truyện này nhân vật nào cũng đặc sắc, hết biết fan-gơ ai luôn



: 2014
2014 -> Revision unit 9: undersea world a. Theory: I. Should
2014 -> Năng suất lao động trong nông nghiệp: Vấn đề và giải pháp Giới thiệu
2014 -> QUẢn lý nuôi trồng thủy sản dựa vào cộng đỒNG
2014 -> CÔng ty cổ phần autiva (autiva. Jsc)
2014 -> CÙng với mẹ maria chúng ta về BÊn thánh thể with mary, we come before the eucharist cấp II thiếU – camp leader level II search
2014 -> Part d. Writing 0 points)
2014 -> CỘng hòa xã HỘi chủ nghĩa việt nam độc lập – Tự do – Hạnh phúc
2014 -> Mẫu số 01. Đơn xin giao đất/cho thuê đất/cho phép chuyển mục đích sử dụng đất
2014 -> Biểu số: 22a/btp/cn-tn
2014 -> Ủy ban nhân dân cộng hòa xã HỘi chủ nghĩa việt nam thành phố HỒ chí minh độc lập Tự do Hạnh phúc


1   ...   10   11   12   13   14   15   16   17   ...   22


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương