Jean rigauid



tải về 378.09 Kb.
trang3/5
Chuyển đổi dữ liệu09.09.2017
Kích378.09 Kb.
1   2   3   4   5

CHƯƠNG IX
NGƯỜI QUA ĐỜI

VÀ ĐƯỢC GHI TÊN VÀO SỔ CÁC THÁNH
Gần ngày qua khỏi đời này để về với Chúa Cha, gần ngày được rời thân thể để về với Đức kitô như lòng mong ước, thánh Antôn linh cảm người sắp thở hơi cuối cùng, sắp được hưởng vinh quang trên trời. Những gì nói sau đây minh chứng điều ấy. Một hôm, trên đỉnh đồi cao, nhìn xuống ngắm cảnh Pađôva giữa cánh đồng bát ngát bao quanh, tâm hồn người dâng cao, người khen vẽ đẹp của thành phố và nói với anh bạn rằng thành phố sắp được vẻ vang: ý người muốn nói đến cái chết diễm phúc và cuộc lễ an táng của người, và di hài người, như kho báu, sẽ lôi cuốn đến Padova đông đảo khách hành hương. Các phép lạ phi thường luôn sẽ là vinh quang của thành phố.
Gặp vụ mùa, dân chúng bận gặt hái, người tạm nghỉ việc giảng dạy, tìm một nơi thanh vắng, để xa lánh cảnh ồn ào của thành phố một thời gian ngắn. Người đến một nơi gần đó, có tên là Camposampiero, để nghị ngơi và hướng tâm hồn lên trời. Nơi đây có nhà dòng Anh Em Hèn Mọn. Một người sắp về với Chúa Cha, sắp được thánh Phêrô mở cửa thiên đàng đón vào, lại đến an dưỡng tâm hồn giữa cánh đồng có tên là Cánh Đồng Thánh Phêrô, như thế quả là thích hợp. Anh em cất cho người một túp lều trên một đỉnh cao, để người được gần trời, trước lúc linh hồn bay lên giữa thiên thần trên trời 49
Người ở trên túp lều chuyên tâm chiêm ngắm. Lúc suy niệm xuất thần, người thân mật tiếp xúc với ca đoàn trên trời, với các phẩm trật thiên thần. Một hôm, lúc xuống dùng bữa với anh em người bỗng bị cảm. Bệnh càng lúc càng nặng. Người yêu cầu đưa người về Pađôva, để tránh gánh nặng cho anh em ở đây nghèo nàn thiếu thốn. Buộc lòng, anh em đặt người Cha thánh thiện lên một chiếc xe bò và ứa nước mắt tiễn người đi.
Đến gần Pađôva, có một anh em trên đường đến thăm người, gặp người và đưa ra một đề xuất hợp lý. Anh khuyên không nên đưa người về tu viện trong thành phố vì đường phố đông người ồn ào. Anh em nghe theo, đưa người đến một nhà dòng nhỏ, nơi anh em ở để bảo đảm các bí tích giúp các bà Nghèo dòng thánh Clara 50. Thời gian điều dưỡng nơi đây, sức khoẻ người xuống nhiều, nhưng tâm hồn phấn khởi. Bệnh trở nặng. Có triệu chứng đã đến ngày cuối cùng, ngày vẻ vang mơ ước.
Người xưng tội và rước Thánh Thể, mong của ăn đàng thêm sức trong chuyến đi thánh. Sau đó người sốt sắng cất tiếng đọc bài thánh thi ca ngợi khen Mẹ diễm phúc của người: "Lạy Bà vinh quang, Bà đã được nâng cao trên các vì sao." 51. Người xin Mẹ đến giúp đỡ người. Ngươì xin Mẹ, là cửa trời sáng chói, mở cửa thiên đàng cho người. Hạnh phúc thay vị thánh, đã từng có lòng kính mến Đức Mẹ, hồi thơ ấu đã cắp sách tới học trong nhà thờ Đức Mẹ, lớn lên đã được Đức Mẹ bảo vệ khỏi nanh vuốt ma quỉ, giờ đây lại cũng được chính Đức Mẹ dẫn về lãnh phần thưởng trên trời.
Người ngước mắt lên, nhìn trời một lúc như tìm tòi chăm chú. Anh em quây quần chung quanh hỏi người đã thấy gì. Người đáp: "Tôi thấy Chúa tôi". Hạnh phúc thay đầy tớ Chúa, còn sống đã được thấy Chúa! Được thấy Chúa, nên người nói: "Tôi chết vui vẻ, vì tôi đã được thấy tôn nhan Chúa." Quả thực, người đã được thấy Chúa, diện đối diện, và linh hồn người đã được cứu độ.
Sau khi đã lãnh bí tích Sức dầu do một tay Anh Em ban 52 , sau khi hát xong thánh vịnh đền tội, người hiệp thông với công dân trên trời, an nghỉ trong Chúa như người ngủ giấc nhẹ nhàng. Linh hồn thánh thiện của người lìa khỏi thân thể, được đón vào niềm vui của Chủ người, dưới sự hướng dẫn của Đức Giêsu. Người qua đời ngày thứ sáu, cùng một ngày như Đức Kitô, để nên giống Đức Kitô, sau khi đã mong ước được như thế trong đêm tối trần gian với lòng khát khao được tử đạo. Năm 1231 người đã qua khỏi chốn lưu đày để về chỗ ở trên thiên đàng. Anh em tại chỗ rất buồn! Nghe báo tin, các Bà Nghèo cũng khóc. Vui mừng khi thấy thánh Antôn về nước trên trời, là có lòng đạo đức. Than khóc một người đã từng lôi kéo nhiều người tội lỗi ra khỏi sự dữ, cũng là có lòng đạo đức. 53
Anh em dự định không loan tin ngay người đã qua đời. Biết dân chúng sùng kính người, anh em sợ họ kéo đến tràn ngập, gây nhiều phiền phức. Nhưng Chúa đã lạ lùng tiết lộ sự kiện anh em muốn dấu lín. Lúc chưa ai hay thánh nhân đã qua đời, trừ những người tai chỗ, bỗng có từng đoàn em bé ngây thơ, tung tăng khắp các ngã đường thành phố, vừa chạy vừa reo: "Cha thánh đã qua đời! Thánh Antôn đã qua đời!" Đấng xưa đã vào thành Giêrusalem gây phấn khởi cho các em bé, nay cũng muốn dùng miệng các em bé loan tin thánh Antôn đã qua khỏi đời này để lên Giêrusalem trên trời.
Nghe tiếng reo các của em bé, dân thành phố náo động. Một đám người đông đảo chẳng mấy chốc đã tụ họp lại nơi tu viện có thi hài thánh nhân. Dân ở xóm Capodiponte gần đó, vũ trang kéo tới bảo vệ, sợ có người cướp mất thi hài. Nếu có người cướp sẽ chống cự. Nhưng vì thánh nhân đã có lời yêu cầu an táng người tại nhà thờ Đức Mẹ, nơi có tu viện Anh Em, nên tất cả các phường quận khác của thành phố đều đứng lên phản đối

dân xóm Capodiponte 54.


Nửa đêm có chuyện bất thường xảy ra. Tôi không thể không kể lại. Những người muốn nhìn thấy thi hài thánh nhân, ba lần hò hét, xông vào, phá cửa nhà dòng. Nhưng họ bị đứng như chôn chân và mù con mắt hết thấy đường. Họ không vào được lần nào, mặc dầu cửa đã được phá toang. Suốt 4 ngày, người ta náo động xôn xao, thi hài không được chôn cất, binh lính phải canh giữ vòng trong vòng ngoài. Cuối cùng, đến ngày thứ tư, Đức Giám Mục Padova ra quyết định đưa thi hài về an táng tại tu viện Anh Em ở nhà thờ Đức Mẹ 55

Để tránh dân Capodiponte cướp giật, thị trưởng cho làm một cái cầu nổi, ghép bằng thuyền bắc qua sông, sợ lúc thi hài đi qua cầu đá, dân ở đấy chận đám tang, vì thấy thi hài thánh nhân rời khỏi xóm họ, trái ý họ. Nhưng cầu vừa bắc xong, dân ở đấy xông ra phá tan tành. Họ không sợ nguy hiểm. Họ liều mạng và liều tài sản, quyết không để lấy mất thi hài.


Thấy thế, Anh em sợ cả thành phố sẽ bị phá phách. Anh em cầu xin Chúa dẹp cuộc náo loạn này 56Đấng đã muốn cho thánh nhân của Người được vẻ vang, Đấng đã cho phép như vậy để chứng tỏ lòng sùng kính của người dân đối với viên ngọc quí, chứ không phải đối với một cỗ quan tài,Người đã chấm dứt náo loạn, bằng cách đổi lòng dân Capodiponte.Họ thôi không chống lại lệnh của viên thị trưởng. Họ bỏ dự định của họ.
Khi náo loạn đã chấm dứt và tình hình đã ổn định giữa dân chúng,một cuộc kiệu được tổ chức. Đi đầu là Đức Giám Mục.các giáo sĩ, ông thị trưởng và toàn ban tư pháp thành phố,theo sau là một đoàn người đông đảo không thể đếm được,tay cầm đèn, miệng hát thánh ca.Thi hài thánh nhân được rước đến nhà dòng Anh Em cạnh nhà thờ Đức Mẹ.Hôm ấy là năm ngày sau, kể từ lúc thánh Antôn qua đời. Tuy mùa hè nóng nưc, thi hài thánh nhân đã không nặng mùi lại còn toả hương thơm, làm cho dân chúng chen nhau lại gần.
Thi hài thánh nhân được kính cẩn an táng trong nhà thờ Đức Mẹ. Như vậy thật là hợp lý.Con người đã được Đức Mẹ che chở khỏi bị ma quỉ bốm cổ chết vì đã chuyên việc giải tội và giảng dạy, con người đến giờ thở hơi cuối cùng đã kêu cầu Đức Mẹ giúp đỡ và xin Đức Mẹ mở cửa thiên đàng cho, con người

xứng đáng được an nghỉ tại trần gian trong nhà Đức Mẹ, khi linh hồn được hiệp thông với Đức Mẹ trên trời.


Từ hôm lễ an táng các phép lạ đã bắt đầu xảy ra: bệnh nhân sờ tay vào mộ người đều được lành như ý xin. Những việc lạ này gây phấn khởi không thể tả. Dân Capodiponte kéo đến trước tiên. Họ khiêm tốn tháo dày dép, phủ phục trước mộ, cáo lỗi của họ. Lòng khiêm tốn của họ đã làm cho những người có mặt cảm động và thêm sốt sắng đạo đức.
Nhân phép lạ càng xảy ra thêm nhiều,Đức Giám Mục, hàng giáo sĩ, các dòng tu, các giáo sư, sinh viên, những vị thầy trong các ngành nghề đã tổ chức, vào những ngày nhất định, các cuộc kiệu đến mộ thánh. Các vị cầm những cây đèn sáp ong lớn. Khi không vào được trong nhà thờ, vì cây đèn qúa cao, các vị đứng lại bên ngoài giữa quảng trường, tay cầm đèn 57.
Tin phép lạ đồn xa. Dân nhiều thành phố và nhiều nước nô nức kéo đến viếng mộ thánh nhân 58. Ai cũng nói phải vận động tích cực để xin phong thánh và dân cử đến giáo triều với mục đích này những người có danh vọng và địa vị cao 59. Đức Giáo Hoàng đón tiếp niềm nở 60. Khi nghe kể các phép lạ vừa nhiều vừa hiển nhiên, Đức Giáo Hoàng và các hồng y ngất ngây như xuất thần.

Đức Giám Mục Padova, Viện Phụ dòng Biển Đức, Tu viện Trưởng dòng Đaminh ở thành phố được cử tổ chức một cuộc điều tra các phép lạ. Sau khi đã thẩm tra chu đáo, các vị vui mừng trở lại giáo triều, mang theo bản tường trình của các nhân chứng. Hai vị hồng y đại sứ của Toà Thánh Rôma ở miền này đồng thời cũng đệ văn thư xác nhận những gì hai vị biết rõ về thánh Antôn.


Một cuộc thẩm tra nữa về các phép lạ lại được tổ chức và đã đem lại kết quả nhanh chóng mỹ mãn. Sau đó hiển nhiên ai còn chối cãi việc phi thường đã được thẩm điịnh sẽ là chống lại sự thật. Chỉ còn việc được Đức Thánh Cha tuyên bố quyết định. Nhưng nhiều vị hồng y đã cố ngăn cản, viện lẽ một việc quan trọng như thế, không nên vội vàng. Trong số có một vị chống đối kịch liệt.
Vị này đã có thể gây chậm trễ, nếu Chúa không gởi đế cho ngài một thị kiến làm cho ngài thay đổi thái độ. Ngài mơ thấy Đức Giáo Hoàng đang dâng lễ thánh hiến một nhà thờ có các hông y phụ tế. Đến nghi thức đặt hài cốt thánh vào bàn thờ, Đức Giáo Hoàng ra hiệu đem hài cốt thánh đến, nhưng các vị phụ tế không tìm đâu ra hài cốt thánh. Đức Giáo Hoàng bảo lấy hài cốt trong một ngôi mộ mới. Các hồng y trình rằng đó không phải là hài cốt thánh. Đức Giáo Hoàng bảo cứ mở mộ ra. Mộ được mở và hài cốt trong đó hiện ra rất quí đến độ các hồng y giành nhau để được là người đầu tiên cầm lấy và đem đến.
Sáng ngày, thức dậy, ngài thấy các sứ giả Padova đang chờ đợi ngài trước cửa, ngài hiểu rằng thị kiến nhận được từ trời báo trước vụ phong thánh cho Antôn. Từ đó ngài trở thành vị biện hộ và chủ trương rất hăng hái.
Đến ngày đã định,vị chủ chăn Giáo Hội, Đức Grêgôriô IX, chủ sự cuộc lễ, với tất cả vẻ long trọng huy hoàng thường lệ. Vây quanh ngài có hồng y đoàn và nhiều chức vị cao cấp thuộc khắp các miền đất trên thế giới đang hiện diện ở giáo triều. Sau bài đọc các phép lạ, đã được công nhận, Đức Giáo Hoàng giơ tay lên trời, sốt sắng kêu cầu thánh danh Thiên Chúa Ba Ngôi và ghi tên vào sổ các thánh, Antôn, vị linh mục rất mực thánh thiện của Đức Kitô và chỉ định lễ người được kính vào ngày người qua đời, nghĩa là ngày 13/6. Đức Giáo Hoàng còn ban ân xá một năm cho những ai thực tình ăn năn thống hối và sau khi đã xưng tội , đến viếng mộ thánh nhân ngày lễ người hoặc tám ngày sau, như đã ghi tỉ mỉ chi tiết trong sắc dụ phong thánh. Cuộc lễ này diễn ra ở Spoleta, ngày lễ Hiện Xuống, năm 1232, năm thứ 6 triều đại Đức Grêgôriô IX.
Padova, thành phố diễm phúc, hãy vui mừng, vì được giữ một báu vật, thị kiến đã cho thấy báu vật ấy xứng đáng được một bàn thờ làm phần mộ. Và ngài nữa, lạy thánh Antôn, diễm phúc, ngài cũng hãy vui mừng, ngài đã thoát ly thế gian, đã học cách nên hoàn hảo theo luật dòng thánh Augustinô, vì nóng lòng hưởng cành thiên tuế tử đạo, ngài muốn thắt lấy áo dòng và thắt sợi dây của vị thánh nghèo Phanxicô. Lòng khiêm nhường, đức nghèo khó, lời kinh nguyện sốt săng và việc giảng dạy chân lý đã đưa ngài đến cái chết thánh thiện. Ngài được Đức Kitô hiện ra vào giờ phút cuối cùng, và Đức Kitô đã dẫn ngài vào lâu đài trên trời ngự trị muôn đời, nơi chúng tôi, con cái lưu đày của ngài, ngờ lời cầu bàu của ngài, chúng tôi cầu xin Đức Kitô cũng dẫn đưa chúng tôi vào,Chúa Kitô cùng với Chúa Cha và Chuá Thánh Thần hằng sống và hiển trị đến muôn đời.Amen.


CHƯƠNG X
CÁC PHÉP LẠ

SAU NGÀY THÁNH ANTÔN QUA ĐỜI

Để vinh danh Thiên Chúa toàn năng, tôi quyết định thêm vào tập này một số phép lạ sau ngày thánh Antôn qua đời, đã được ghi chép và công nhận. Tôi cố gắng sắp xếp lại dưới vài đề mục, để ai muốn tìm, có thể gặp thấy dễ dàng. Các phép lạ, sưu tập sau ngày người của Chúa về trời, được chia ra dưới đây bốn tiết mục.



Thứ nhất: Nói về những người được chữa lành các bệnh hoạn tật nguyền khác nhau.
Thứ hai: Về các người mù, điếc và câm được chữa lành.
Thứ ba: Các vụ đắm tàu và các người chết đuối khác được cứu.
Thứ tư: Những người khinh thị thánh nhân.

I. NHỮNG NGƯỜI ĐÃ ĐƯỢC CHỮA LÀNH CÁC BỆNH HOẠN TẬT NGUYỀN.
Sau ngày người của Chúa qua đời đã xảy ra nhiều phép lạ. Tôi xin lược thuật trong trang này. Tôi nhắc qua các phép lạ đã được công nhận trước Đức Giáo Hoàng hiện diện, trong số này có 19 người què đi được, 5 người tê liệt đứng dậy được, 5 người gù khỏi dị dạng, 2 người kinh phong hết ngã lăn sùi bọt mép, 2 người sốt rét được lành và 2 người chết sống lại.
Các phép lạ xảy ra thường xuyên, nên Anh em ở Pađôva xem thường không ghi chép nữa. Nhưng năm 1293 Anh Ray-mond de Saint- Rômain, trước là giáo sư ở thành phố này, sau được cử chức Tỉnh Phục Vụ Tỉnh Dòng Aquitaine, đã sưu tập một số và Anh đã xin được long trọng công nhận trước sự hiện diện của Đức Giám Mục, có những nhân vật đáng tin làm chứng. Trong số các phép lạ này, có một vài phép lạ tôi thấy phải kể lại, vì đã được công nhận và xác thực.
Có một Anh em, thuộc tỉnh dòng Romagna, tên là Cambius, bị bệnh sa ruột nặng đến độ như mang vào bụng cả một cái băng bằng sắt, y khoa không giữ được ruột anh khỏi sa xuống lê thê cực khổ. Anh định đến Bologna, tìm danh y, hy vọng y khoa giúp anh đỡ được phần nào. Nhân đi qua Pađôva vào dịp gần ngày lễ thánh Antôn, anh lưu lại ít hôm theo lời năn nỉ của một anh em, tên là Phanxicô. Bệnh hành anh đau đớn nhiều. Vài hôm trước ngày lễ, anh đi tu viện Vienne với một tu sĩ. Tu sĩ này ngã bệnh, anh chẳng dọn được giường nằm và chẳng giúp đỡ được gì hết. Anh em trong tu viện ngạc nhiên, thấy anh lơ là với bạn đồng hành, anh giở vạt áo lên, cho thấy cả một trìu ruột sa ra ngoài bụng. Đó là lý do để đừng trách anh.
Ngày lễ thánh Antôn, anh trở lại tu viện Pađôva. Anh thấy một đám đông bệnh nhân đang chen chúc nhau nơi mộ thánh nhân và được chữa lành như lòng mong ước. Anh giục lòng sùng kính và cũng hy vọng chắc chắn được chữa lành. Nhưng bị đám đông cản trở không thể chen vào giữa hàng cột gần ngôi mộ, anh chỉ đưa được tay mặt với tới, vuốt mạnh vào ngôi mộ, rồi tin tưởng anh đưa bàn tay đã chạm vào mộ thánh áp vào bụng anh, chỗ ruột sa và nâng ruột của nó trước trên bụng.
Lúc nâng ruột lên, anh đặt hết tin tưởng vào sự cứu giúp của thánh Antôn, anh nhấn mạnh thêm vào chỗ miệng ruột sa. Lạ thay, vì nhấn mạnh, nên miệng ruột sít lại và cứng lại. đó là lời chính anh Canbius đã dùng để nói trước nhiều người. Không có chỗ nào trên da cứng như cái sẹo lạ, chỗ miệng trước kia khi ruột sa ra ngoài. Anh nhảy múa và nói: "Vừa rồi tôi đâu có được thế này, chính nhờ thánh Antôn cứu giúp, bây giờ tôi nhảy được vũ được".
Để tỏ lòng biết ơn và để phục vụ thánh nhân đắc lực hơn anh xin chuyển sang tỉnh dòng này 61 .
Cũng năm ấy anh Phêrô ghi lại phép lạ sau đây :
Ở giáo phận Forli, có một bà, tên là Beatrice, đã từ 10 năm, mắc chứng bệnh nguy hiểm dễ sợ: Một cái bướu lớn bằng nắm tay, có lúc lớn hơn, bắt rễ sâu trong đầu, không thuốc gì làm tiêu tan được. Bà đã được nhiều danh y chữa trị nhưng vô hiệu. Tiếng đồn phép lạ thánh Antôn loan khắp nước Ý vừa rồi đã đến tai bà. Lòng bà dâng lên một niềm hy vọng sẽ được sự cứu giúp của thánh nhân. Bà thêm lòng kính mến thánh nhân. Bà khấn, nếu thánh nhân chữa lành bà xin dâng một cái vòng bạc bao quanh mộ người.
Đêm sau, lúc bà ngủ thánh Antôn hiện ra với bà trong giấc mơ. Bà thấy người dùng dao cắt tư cái bướu ra và chữa lành hẳn. Đã không đau đớn, bà còn cảm thấy trong người nhẹ nhàng thoại mái. Cũng trong giấc mơ bà đem chuyện nói cho mọi người biết. Sau đó thị kiến biến tan, nhưng quyền năng và hiệu quả vẫn tồn tại. Vài ngày sau, cái bướu ghê tởm kia bỗng nứt tư như thị kiến đã cho thấy, máu mủ chảy ra đầm đìa, không còn hình cái bướu nửa và bà lành hẳn. Bà kể lại cho mọi người biết việc lạ thánh Antôn đã làm. Bà đến Pađôva và cho đánh một cái vòng bạc bao quanh mộ thánh nhân.


II. NGƯỜI MÙ, NGƯỜI ĐIẾC VÀ NGƯỜI CÂM ĐƯỢC CHỮA LÀNH.

Trong số các phép lạ được xác nhận trước Đức Giáo Hoàng có 6 người mù được sáng mắt, 3 người điếc được nghe và 3 người câm lưỡi được mềm ra.Trong số các phép lạ do anh Phêrô nói trên đã ghi, hồi anh dữ chức giảng viên ở Padova, người ta cũng thấycó một người điếc được nghe, người câm nói được.


Một anh em tên là Bernadinô, người ở Parmô, bị câm đã hai tháng. Tật câm làm giảm sức khoẻ của anh. Anh không còn sức thổi tắt một ngọn đèn trước miệng. Các lương y tài danh nhất ở miền Lombardia không chữa anh bớt được phần nào.Các lương y đã nung sắt đỏ,đốt ở cổ anh 9 lần, đốt trên đầu một lần, lối chữa trị này không có hiệu quả, không có triệu chứng bớt, trái lại càng chữa, bệnh càng tăng, có lúc anh như ngạt thở. Anh nhớ lại các phép lạ của thánh Antôn, vị hiển thánh của Đức Kitô. Ngày lễ người cũng đã gần. Vì không nói được, nên anh viết một lá thư gửi anh Tỉnh Phục Vụ Tỉnh Dòng Thánh Antôn, xin phép đến Padova. Bệnh câm của anh ai cũng biết, nhưng Anh Tỉnh Phục Vụ vẫn ngại ngùng, sau đó, tin tưởng vào quyền năng thánh Antôn, anh đồng ý cho đi.
Vừa đến Padova, anh Bernadinô đến cầu nguyện ngay tại mộ thánh nhân. Tuy chưa nói được, nhưng anh vẫn bắt đầu ho, bắt đầu khạc. Anh tiếp tục tha thiết này xin, chung lời với một số anh em và đông đảo dân chúng kéo đến nhân ngày lễ và vì đã nghe tin đồn các phép lạ. Rồi bỗng anh ho ra đờm dãi dơ bẩn và nói được hoàn toàn, sức khoẻ cũng được phục hồi. Anh cao hứng, cất hát lớn tiếng điệp ca "kính chào Nữ Vương". Nghe báo có phép lạ, Anh Tỉnh Phục Vụ và Anh Giảng Viên chạy tới, đồng thanh với anh em hát tiếp điệp ca, lòng thêm sốt mến và vui mừng vì phép lạ đã diễn ra trước mắt anh em. Anh Bernadinô hát nữa; anh lành hẳn và vui mừng.
Cũng năm ấy, cũng anh Phêrô ấy, lúc còn là giảng viên ở Padova, đã ghi lại phép lạ sau đây.
Một tu sĩ, 25 tuổi giúp việc các nữ đan sĩ ở Padova. Trong thành phố và các vùng lân cận ai cũng biết anh, anh câm và điếc từ mới sinh. Anh không nói được, tật này dễ nhận thấy, vì lưỡi anh rất ngắn, chỉ lú lên khỏi cổ họng, lưỡi anh chỉ là một miếmg thịt nhỏ, xoắn lại như cái đanh ốc, nhìn vào thấy khô cứng và nhăn nheo, đúng như lời nhiều bà phước rất đáng tin đã thấy và đã tả lại chính xác cho Đức Giám Mục Padova nghe anh điếc, tật này cũng rõ ràng, nếu đem chuông lớn lắc bên tai anh, tuy anh thấy nhưng anh không nghe, không một cử động nào của đầu anh, không một dấu hiệu nào tỏ ra anh đã nghe, đúng như lời các anh em của anh đã đặt tay trên Phúc âm thánh, thề làm chứng trước Đức giám mục Padova. Đã hai lần, anh thấy thị kiến khuyến khích anh chạy đến thánh Antôn xin cứu chữa, nhưng chất phác đơn sơ, anh chẳng hiểu gì. Anh rảo tìm thánh nhân trong nhà và ở các quảng trường thành phố. Sau một thị kiến thứ ba, giống như hai thị kiến trước, anh tìm đến nhà thờ thánh Antôn và định ở đó suốt đêm cầu nguyện.
Để mọi người biết là đã có phép lạ, anh nói một thứ tiếng mới, có thể hiểu được, nhưng không giống như thứ ngôn ngữ nào anh biết 62.
Thực ra, anh chỉ biết được một vài thứ riêng do Chúa soi sáng nói ra, anh chỉ biết một vài thứ tiếng do Chúa soi sáng ra người ta hiểu. Những người đã từng biết anh câm và điếc, nay anh thấy được, ai cũng kinh ngạc. Anh nói ra những lời người ta chưa từng dạy anh. Các nữ tu, trước được anh giúp việc, thấy vậy lại càng ngợi khen thánh Antôn. Các bà thường nói: "Nếu thánh Antôn đã làm cho người anh em câm điếc của chúng ta nói được, nghe được thì quyền năng của người phải là nhiều và kỳ diệu..." Phép lạ này làm cho nhiều người, đàn ông, đàn bà, kéo đến thêm. Họ đề xuất với anh, trước gọi là Phêrô, nay được chữa lành, nên đổi tên là Antôn.
Sau đây là một phép lạ khác, tôi không thể bỏ qua, vì tôi đã nghe anh Piere de Pomerada kể. Anh này biết chắc, do anh đã nghe vị giảng viên tại chức ở Padova kể. Anh giảng viên này khẳng định bản thân là nhân chứng mắt thấy tai nghe.
Quanh vùng Padova, có một người muốn biết các điều bí ẩn qua sự giúp đỡ của ma quỉ. Một đêm kia, ông đến tham gia một nhóm quỉ thuật. Có một giáo luật làm thầy pháp, biết gọi ma quỉ lên. Ông vừa vào và thầy pháp vừa bắt đầu đọc phù chú thì ma quỉ xuất hiện, gào thét kinh hồn. Ông sợ khiếp đảm. Ma quỉ hỏi gì nói nấy. Đã thế nó còn hung ác xong vào ông, giựt lưỡi ông khỏi cổ họng và móc mắt khỏi đầu ông. Giữa cảnh khủng khiếp ấy đã phải có một người lôi ông thoát tay ma quỉ. Khi ông mở miệng ra, người ta không còn thấy vết tích gì của cái lưỡi nữa. Nhìn vào chổ trước kia là con mắt, bây giờ là hai cái lỗ sâu hoắm. Một thời gian ông cơ cực, kéo lê cuộc đời cơ cực, trong cảnh cơ cực. Ông rất buồn khổ, vì không thể xưng tội và cũng vô phương tìm thuốc chữa lành. Ông sực nhớ đến các phép lạ Thiên Chúa toàn năng đã quen làm nhờ lời bàu cử của thánh Antôn, tôi tớ Người.
Ông khẩn khoản thiết tha xin thánh Antôn cứu giúp. Ông nhờ người dắt tới nhà thờ thánh nhân. Ông ở lại đó nhiều ngày nhiều đêm, cầu nguyện không ngừng. Bỗng một ngày kia, giờ dâng lễ, lúc anh em sốt sắng hát: "Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến" và vị chủ tế dâng cao Thánh Thể Chúa, đôi mắt ông được trở lại. Ông vui mừng, vội vã ra dấu cho những người dự lễ biết ông đã thấy được rõ ràng. Thấy phép lạ này, mọi người xúm quanh ông, dâng lời khẩn nài Chúa, bởi công nghiệp và lời cầu bàu của thánh Antôn, Chúa đã cho ông thấy được thì xin cũng cho ông được nói, để tuyên dương phép lạ thánh nhân trước dân chúng. Lúc anh em hát: "Lạy Chiên Thiên Chúa" và hát xong "Xin ban bằng an cho chúng con", Đấng đã mở mắt người mù và cho người câm nói được, đã cho lại ông cái lưỡi và cho ông nói được. Ông mở ngay miệng và nói "Chúc tụng Chúa, Thiên Chúa Isael, Chúa đã ban cho tôi đôi mắt được thấy, một lần nữa Chúa lại ban cho tôi cái lưỡi, nói được."
III. CỨU NẠN TÀU BỊ BÃO VÀ CỨU NGƯỜI SẮP CHẾT ĐUỐI.
Trong số phép lạ đã được long trọng công nhận trước sự hiện diện của Đức Giáo Hoàng, có nhiều phép lạ liên quan đến những người lâm nguy chết đuối.
Một bà kia bị rơi xuống nước, bà cầu nguyện cầu cứu thánh Antôn. Bà được vớt lên, người và áo vẫn khô. Trái lại những người nhảy xuống nước cứu bà đều bị ướt đẫm.
Có những người vượt biển, gặp bão lớn, thất vọng. Họ xưng tội và phó thác vào thánh Antôn. Họ đã được một ánh sáng le lói dẫn đường, đưa vào bờ bến một cách lạ lùng. Ánh sáng ấy tượng trưng thánh Antôn, không thể hồ nghi, vì suốt đời người đã sáng chói như một ánh sáng lạ. Phép lạ này đã làm cho người hát ca mừng thánh nhân: "Ngài đã là dấu hiệu cứu thoát thuỷ thủ bị bão tố, cơ hồ đắm tàu. Với một tia sáng người đã chỉ đường cho họ."
Năm đã nói trên, cũng anh Phêrô, hồi giữ chức giảng viên tại Padova, đã ghi lại một phép lạ cùng loại.
Một em bé, 20 tháng, tên là Tomasinô, nhà cha mẹ em ở gần nhà thờ thánh Antôn. Mẹ em vô ý để em chơi gần lu nước đầy. Em vục nước chơi như các em bé thường chơi với nước, và có lẻ em thấy bóng em dưới đáy lu, nên muốn cúi xuống bắt, do đó em bị té váo lu, đầu xuống trước, chân ló lên trên. Bởi còn quá bé, em không xoay xở và ngoi lên được, nên chẳng mấy chốc bị chết ngột. Một lát sau, công việc đã xong, mẹ em trở lại, thấy hai chân con ló trên miệng lu. Bà kêu thét lên, chạy lại, lôi con ra khỏi lu. Nhưng bà thấy con đã lạnh cứng. Bà gào khóc. Làng giềng đều nghe tiếng.
Nhiều người chạy đến, trong số có anh em Hèn Mọn và các người thợ đang chỉnh trang trong nhà thờ thánh Antôn. Khi thấy em bé đã chết rồi, mọi người ra về, buồn bã và cảm thương bà mẹ. Phần bà, đau lòng, nhưng cũng nhớ lại các phép lạ của thánh Antôn, bà ăn nỉ cho con bà sống lại. Bà khấn, nếu người nhận lời, bà sẽ phân phát cho người nghèo một số lúa mì cân nặng bằng con bà. Từ chập tối tới nửa đêm, bà luôn đứng trước tử thi con bà, khẩn cầu thánh nhân, khấn đi khấn lại. Và phép lạ đã xảy ra "con bà sống lại, mạnh khoẻ."
Tôi còn nghe anh Piere Raymond kể và quả quyết với tôi, có bà kia, nhờ lời cầu bàu của thánh Antôn, đã thoát khỏi cơ nguy thất vọng và chết đuối.
Ở Bồ Đào Nha, có bà kia, thường bị ma quỉ quẫy nhiễu. Một hôm, chồng bà giận dữ, mắng vào mặt bà rằng bà bị quỉ ám. Không thể chịu đựng một sự nhục nhã như thế, bà bỏ nhà ra đi, định nhảy xuống sông tự tử, đi ngang trước nhà thờ người, bà bước vào cầu nguyện với Chúa trước lúc chết. Đang cầu nguyện, bà bỗng ngủ thiếp đi, và thánh Antôn hiện ra, bảo: "Bà đứng dậy, cầm lấy mảnh giấy này và giữ kỹ, mảnh giấy sẽ chữa bà khỏi ma quỉ quấy nhiễu. "Bà vâng theo lời người, và lạ thay, lúc thức dậy bà thấy trong tay có mảnh giấy, ghi mấy chữ: "Và con sư tử chi tộc Giuđa dòng họ Đavid, đã chiến thắng, nên có thể mở quyển sách và bẻ gãy các dấu ấn."
Bà biết rõ đã không mang một mảnh giấy nào tới đây, nay thấy trong tay mảnh giấy Antôn trao cho, bà tin tưởng vào lời hứa và trở về nhà. Bao lâu bà còn giữ mảnh giấy ấy, ma quỉ để bà bình an. Chồng bà thấy vậy, hỏi duyên cớ sao bà được khỏi ma quỉ quấy nhiễu... Khi bà đã nói cho chồng biết, ông chồng muốn tuyên dương cho mọi người biết phép lạ. Ông cũng thuật lại cho vua nước Bồ Đào Nha nghe. Vua đòi xem mảnh giấy và sau khi ông đã đưa cho vua, vua không muốn trả lại cho ông nữa. Ngay đó ma quỉ lại quấy nhiễu bà vợ. Thương vợ, nhưng không có cách gì giúp được ông đem việc bàn với các Anh Em Hèn Mọn. Anh em và triều vua, xin một bản sao. Bản sao cũng có hiểu năng như bản chính và bà mãi mãi được khỏi ma quỉ quấy nhiễu 63.
: uploads -> Files -> pub dir
pub dir -> Nghị định số 79/2006/NĐ-cp, ngày 09/8/2006 của Chính phủ Quy định chi tiết thi hành một số điều của Luật Dược
pub dir -> Nghị quyết củA Ủy ban thưỜng vụ quốc hộI
pub dir -> Bm-hapi-13-09 Dïng trong tr­êng hîp dù ¸n ®Çu t­ g¾n víi thµnh lËp Chi nh¸nh Céng hoµ x· héi chñ nghÜa ViÖt Nam
pub dir -> BỘ TÀi chính số: 11660 /btc-tct v/v chính sách thuế tndn đối với lĩnh vực xã hội hoá. CỘng hoà XÃ HỘi chủ nghĩa việt nam
pub dir -> QuyếT ĐỊnh của thống đỐc ngân hàng nhà NƯỚc việt nam số 03/2006/QĐ-nhnn ngàY 18 tháng 01 NĂM 2006 VỀ việc kinh doanh vàng trên tài khoảN Ở NƯỚc ngoàI
pub dir -> BỘ TÀi chính cộng hòa xã HỘi chủ nghĩa việt nam độc lập – Tự do – Hạnh phúc
pub dir -> Quy đỊnh chung điều Phạm VI điều chỉnh
pub dir -> Thực hiện Nghị định số 08/2001/NĐ-cp ngày 22/02/2001 của Chính phủ quy định về điều kiện an ninh trật tự đối với một số ngành nghề kinh doanh có điều kiện
pub dir -> CỦa ngưỜi làm ngàNH, nghề kinh doanh có ĐIỀu kiệN
pub dir -> SỔ liên lạC ĐIỆn tử-vnpt school-sms


1   2   3   4   5


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương