Chó Mỹ, chó Ba Lan, chó Nga!



tải về 51.71 Kb.
Chuyển đổi dữ liệu13.06.2018
Kích51.71 Kb.
Chó Mỹ, chó Ba Lan, chó Nga!
Tranh: Bảo Huân

 Print 

Email

Details

Tổng Thống Ronald Reagan từ trần vì sưng phổi ở Bel Air, California, chiều tháng 6 ngày 5 năm 2004, sau mười năm chống chỏi với “bệnh hay quên” Alzheimer, thọ 93 tuổi.

Tháng 8 năm 1994, khi bác sĩ nói ông bị bệnh Alzheimer, ông tâm tình với dân Mẽo rằng: “ Tôi đang đi về phía hoàng hôn của cuộc đời mình. Nhưng nước Mỹ thì đi về phía bình minh trước mặt!”

Từ đó ông dần quên hết. Quên đã từng làm tổng thống nước Mỹ hai nhiệm kỳ. Làm tổng thống mà lại là tổng thống của nước Mỹ quên là phải. Nhớ nhức đầu thì nhớ làm gì!!!

Quên hết trừ vợ mình!

Ông ngon hơn tôi! Chung thủy hơn tôi! Tôi trẻ hơn ông nhiều vậy mà tui cũng hay quên. Mùa hạ Melbourne, nóng, theo vợ đi shopping, tui cũng hay quên… Quên luôn con vợ kế bên, mà dõi mắt đắm đuối nhìn theo mấy em Úc, tóc vàng sợi nhỏ, mỏ đỏ, mắt xanh… lè!!!

Tội nghiệp nước Úc nghèo, vì thằng chính phủ Lao Động của “em” Julia Gillard đem công quỹ ra xài bậy bạ hết trơn nên mấy em không có đủ tiền mua vải vóc mà may quần áo mặc cho nó đàng hoàng!!! Áo chỉ hai dây mà quần thì cũn cỡn. Ôi thôi! thiếu vải quá chừng. Nhìn xuống thấy “núi đồi” mà nhìn lên cũng thấy “  đồi núi”. Tôi nhớ Vũ Cao: “Lối ta đi giữa hai sườn núi. Đôi ngọn nên làng gọi Núi Đôi”

Ronald Reagan quên hết, có thể ông quên tui luôn. Nhưng tui lại nhớ ông và khoái ông. Khoái mấy cái chuyện ông kể về Cộng Sản.

Chuyện kể rằng mua xe ở Liên Xô thiệt là nhiêu khê. Vì nạn quan liêu, bàn giấy. Mua chiếc xe mất mười năm. Ghi danh, đóng tiền cọc trước. Mười năm sau… lại nhận xe. Vậy mà thằng bán xe còn hỏi: “Sáng hay chiều?” 

Khách trả lời: “Chờ mười năm được, thì sáng hay chiều nhằm nhò gì?”

Nó nói: “Vì thằng sửa ống nước hẹn tui buổi sáng!!!”

Chuyện này còn vui hơn:

Một giáo viên người Nga kêu học trò bình luận về ông Adam và bà Eve.

Một em nữ sinh nói: “Ổng bả là người Nga đó thầy!

Thầy hỏi:  “Sao em nghĩ vậy?”.

Trò đáp: “Adam và Eve không nhà, không cửa, không có cái gì bỏ vô mồm, trần truồng như nhộng… không quần áo… mà lại nghĩ: Mình đang ở thiên đường.”

Nhưng tui khoái nhất là chuyện này nên đem nó lên làm tựa của bài tạp ghi nầy xin kính trình quý độc giả kính mến: Chó Mỹ, Chó Ba Lan, Chó Nga!

Chó Mỹ nói: “Tao đói bụng, tao sủa.. thì có nguời sẽ mang đến cho tao miếng thịt!”

Chó Ba Lan hỏi: “Thịt là gì? Tao lâu quá hổng được ăn nên quên mất tiêu rồi!

Còn Chó Nga thì nói: “Sủa làm sao?! Bên tao, nhà nước cấm, không cho ý kiến, nên tao quên cha nó cách sủa rồi!”



Ronald Reagan! Tháng 5 về, tôi lại nhớ ông!


đoàn xuân thu

melbourne




Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương