An ban/ Edition: unicode fonts Dau tranh cho Tu-do Ca-nhan & Nguyen-tac Dan-chu Xa-hoi tai Viet-Nam



tải về 1.52 Mb.
trang8/19
Chuyển đổi dữ liệu13.06.2018
Kích1.52 Mb.
1   ...   4   5   6   7   8   9   10   11   ...   19

II. Quyền làm chủ của nhân dân
Quyền bính chính trị cần thiết để điều hành xã hội, nhưng chủ thể của quyền bính chính trị phải là chính nhân dân xét như một toàn thể trong đất nước. Nhân dân trao việc thi hành quyền bính ấy cho những người có năng lực và tâm huyết mà họ bầu làm đại diện cho họ, bất kể người đó thuộc đảng phái chính trị hoặc không thuộc đảng phái nào. Chỉ khi đó mới có Nhà nước pháp quyền “của dân, do dân và vì dân” (Lời nói đầu). Vì thế việc tự do ứng cử của mỗi công dân là đòi hỏi tất yếu trong một xã hội dân chủ, văn minh và lành mạnh. Ðồng thời việc bỏ phiếu công khai, khách quan và công bằng, là đòi hỏi cần thiết để người dân có được những đại diện mà họ tín nhiệm. Chính nhân dân có quyền đánh giá năng lực của những đại diện họ đã bầu, và khi cần, họ có quyền thay thế những đại diện đó.

Do đó, chúng tôi đề nghị:



l . Hiến pháp cần phải làm nổi bật quyền làm chủ của nhân dân, không chỉ bằng một mệnh đề lý thuyết nhưng cần được thể hiện trong những điều khoản cụ thể của Hiến pháp, và có thể thi hành trong thực tế. Bản Dự thảo khẳng định: “Tất cả quyền lực Nhà nước thuộc về nhân dân mà nền tảng là liên minh giữa giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và đội ngũ trí thức” (Ðiều 2). Nhưng trong thực tế, công nhân, nông dân và trí thức là những thành phần chịu nhiều thiệt thòi nhất trong xã hội. Thực tế đó cho thấy khẳng định về quyền làm chủ của nhân dân chỉ có trên giấy tờ và lý thuyết.

2. Ðể tôn trọng quyền làm chủ của nhân dân, trong Hiến pháp không nên và không thể khẳng định cách tiên thiên sự lãnh đạo của bất kỳ đảng phải chính trị nào (X. điều 4), vì chủ thể của quyền bính chính trị là chính nhân dân, và nhân dân trao quyền bính đó cho những người họ tín nhiệm qua việc bầu chọn. Những cá nhân được bầu phải chịu trách nhiệm trước nhân dân về việc họ làm, chứ không thể là một tập thể mơ hồ rồi cuối cùng không ai chịu trách nhiệm cả.

3. Hiến pháp hiện hành chỉ công nhận quyền sử dụng đất chứ không công nhận quyền sở hữu đất của công dân. Ðiều này đã gây ra nhiều lạm dụng và bất công nghiêm trọng. Vì thế, Hiến pháp mới cần công nhận quyền sở hữu đất đai của công dân và các tổ chức tư nhân như tuyệt đại đa số các quốc gia trên thế giới.

4. Hiến pháp phải tôn trọng quyền tham gia hệ thống công quyền ở mọi cấp, của mọi công dân, không phân biệt thành phần xã hội, sắc tộc, tôn giáo...
III. Thi hành quyền bính chính trị
Quyền bính chính trị mà nhân dân trao cho nhà cầm quyền được phân chia thành quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp. Ðể những quyền bính này được thi hành cách đúng đắn và hiệu quả, cần có sự độc lập chính đáng của mổi bên và vì công ích của toàn xã hội. Trong thực tế của Việt Nam nhiều năm qua, đã không có được sự độc lập này, dẫn đến tình trạng lạm quyền và lộng quyền, gây ra nhiều bất công, suy thoái về nhiều mặt: kinh tế, xã hội, đạo đức. Cuối cùng, người dân nghèo phải gánh chịu mọi hậu quả và Việt Nam, cho đến nay vẫn bị xem là một nước kém phát triển.

Nguyên nhân sâu xa là không có sự phân biệt giữa đảng cầm quyền và Nhà nước pháp quyền. Điều này thể hiện ngay trong nội dung của Hiến pháp 1992, và Dự thảo vẫn tiếp tục đường lối như thế.



Một đàng, điều 74 khẳng định Quốc hội là “cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất”; đàng khác, điều 4 lại khẳng định đảng cầm quyền là “lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội”. Vậy, ai lãnh đạo ai? Phải chăng Quốc hội chỉ là công cụ của đảng cầm quyền? Nếu như thế, việc người dân đi bầu các đại biểu Quốc hội có ý nghĩa gì? Một sự chọn lựa thật sự tự do hay chỉ là thứ dân chủ hình thức?

Bản Dự thảo cũng dành nhiều chương dài để nói về Quốc Hội (điều 74-90), về Chủ tịch nước (điều 91-98), về Chính phủ và Thủ tướng (điều 99-106). Không có chương nào và điều nào nói về Tổng bí thư đảng cầm quyền. Ðang khi đó, thực tế là Tổng bí thư nắm quyền hành cao nhất vì cũng theo Dự thảo, đảng cầm quyền là “lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội” (điều 4)! Như thế phải chăng đảng ở trên luật pháp và ngoài luật pháp, chứ không lệ thuộc luật pháp? Nếu đảng cầm quyền đã lãnh đạo cả Nhà nước và xã hội, thì còn cần gì Quốc hội, cần gì đến Tòa án!

Những phân tích trên cho thấy sự mâu thuẫn và tính bất hợp lý ngay trong nội dung Hiến pháp. Sự bất hợp lý này dẫn đến tình trạng bất hợp lý trong thực tế cuộc sống, là nguồn gốc của những bất công, dẫn đến bất ổn xã hội, kìm hãm sự phát triển lành mạnh và bền vững của đất nước.

Do đó, chúng tôi đề nghị:



l . Phải vượt qua sự bất hợp lý từ trong cấu trúc Hiến pháp, bằng cách xóa bỏ đặc quyền của bất kỳ đảng phải chính trị nào, đồng thời nhấn mạnh vai trò của Quốc hội là “cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất”, do dân bầu ra và là đại diện đích thực của nhân dân, chứ không phải là công cụ của một đảng cầm quyền nào.

2 . Xác định tính độc lập của các quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp; cung cấp nền tảng pháp lý cho việc thi hành những quyền này cách độc lập và hiệu quả.

3. Luật hóa sự kiểm soát của nhân dân đối với việc thi hành pháp luật bằng những quy định cụ thể.
Kết luận
Những nhận định và góp ý của chúng tôi chỉ nhằm mục đích góp phần xây dựng Hiến pháp cho hợp lý và hợp lòng dân. Chúng tôi ước mong mọi người dân Việt Nam tích cực góp phần vào việc điều chỉnh Hiến pháp, phục vụ sự phát triển toàn diện và bền vững của dân tộc Việt Nam.
Tòa Tổng Giám mục Hà Nội ngày 01 năm 03 năm 2013

TM. Ban Thường vụ Hội đồng Giám mục Việt Nam


Tổng thư ký Chủ tịch

(đã ký) (đã ký)

Cosma Hoàng Văn Ðạt Phêrô Nguyễn Văn Nhơn

Giám mục Bắc Ninh Tổng Giám mục Hà Nội

(Nguồn: WHĐ)
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 03.03.2013

Web: http://VietTUDAN.net

HIẾN PHÁP:

CSVN CỐ THỦ GIỮ ĐỘC TÀI CHÍNH TRỊ

VÀ CHỦ ĐẠO KINH TẾ ĐỂ CƯỚP BÓC
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 17.01.13

Web: http://VietTUDAN.net

Mở đầu cho bài viết này, chúng tôi muốn tóm gọn những nét chính về chủ trương trị dân của đảng CSVN cho đến cuối năm 2012. Đó là chủ trương của một đảng cướp đê hèn càng ngày càng sử dụng sức mạnh độc tài và võ lực không phải là để phục vụ cho một Ý thức hệ, mà là để bảo vệ những của cải vật chất đã cướp giật được cho riêng mỗi đảng viên một cách bất chính. Cả mỗi đang viên CSVN cướp bóc và cả quần chúng đã bao năm bị cướp giật đều nhận thức tỏ tường rằng cái ĐỘC TÀI hiện hành chỉ nhằm bảo vệ cho của cải vật chất riêng tư mà mỗi đảng viên đã cướp giật được quan THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ tràn lan. Cuộc đấu tranh hiện nay là giữa đảng cướp và quần chúng bị ăn cướp. Đó là thực chất. Nhưng đảng cướp đang cố tình sử dụng đám lâu la bồi bếp luồn trôn để một mặt tại Quốc nội đánh bóng việc sửa đổi Hiến Pháp có dân chúng góp ý, một mặt tại Hải ngoại tung ra những chiêu bài lừa đảo như “Đối thoại “, “Hòa Giải Hòa Hợp “, “Đoàn Kết Dân Tộc “ …

Chúng tôi lấy hình ảnh con chó ngậm cục xương để cắt nghĩa sự độc tài hung dữ của CSVN lúc này:

Khi con chó đói ngậm được cục xương, nó tìm chỗ xa lánh vì sợ mất cục xương, mắt liếc nhìn tứ phía xem có chó khác thấy nó ngậm cục xương hay không. Nếu có chó khác đến gần định hớp cục xương, thì nó gầm gừ và cắn, dù đó là mẹ của nó. CSVN cả lũ lúc này giống như đàn chó đói, mỗi con do THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ, dành cho mình được cục xương béo bở. Chúng nghi kỵ mọi người có thể nhìn thấy chúng ngậm cục xương và sẵn sàng cắn bằng Điều 88 cho vào tù. Đó là ĐỘC TÀI CSVN ngày hôm nay nhằm bảo vệ tài sản đã cướp giật được.

Viết tóm tắt về tình hình đấu tranh tại Quốc nội như trên, chúng tôi muốn phân tích những điểm chính trong đó để làm hướng viết cho những bài tiếp nối kể từ đầu năm 2013 này. Những điểm chính mà chúng tôi nói đến trong bài là:

=> Từ Độc tài vì Lý tưởng Xã hội đến Độc tài đê hèn bảo vệ vật chất đã cướp được.

=> Sự xác nhận trắng trợ về cái Độc tài đê hèn của kẻ cướp

=> Kêu gọi dân góp ý sửa đổi Hiến Pháp hay kế hoạch lừa đảo ở giai đoạn sợ dân.

=> Những kẻ bồi bếp tại Hải ngoại tung ra chiêu bài nhằm duy trì sự tồn tại của chủ.

=> Dân chúng Quốc nội trên đường dứt bỏ CSVN để cứu mình và cứu nước.


Từ Độc tài vì Lý tưởng Xã hội

đến Độc tài đê hèn bảo vệ vật chất đã cướp được
Chúng tôi nghĩ rằng rất hiếm có thứ ĐỘC TÀI chỉ vì độc tài, nghĩa là độc tài như một thỏa mãn vui thú cá nhân. Có lẽ chỉ có con người điên loạn mới chủ trương ĐỘC TÀI vì độc tài. Nói như vậy có nghĩa là ĐỘC TÀI có những lý do của nó. Từ Cách Mạng Cộng sản 1917 cho đến nay, ĐỘC TÀI Cộng sản có những lý do chuyển biến theo từng giai đoạn từ năm 1917 khởi đầu Cách Mạng, qua những năm tan vỡ 1990 của Nga và Đông Aâu, rồi đến thời kỳ những nước cố chấp giữ lấy quyền hành độc đoán để cướp giật vật chất.
* Giai đoạn ĐỘC TÀI để áp đặt lên Xã hội một Ý thức hệ Chính trị
Từ Cách Mạng của Lénine 1917 cho đến quyết định của Gorbatchev từ bỏ Ý thức hệ Cộng sản vào thập niên 90, việc ĐỘC TÀI mang một ý nghĩa phục vụ cho áp đặt một Ý thức hệ nhằm đi tới “Thiên đàng trần thế“ cho Xã hội. Suốt những chục năm trường, Thế giới Cộng sản khép kín bằng những hàng rào tre, rào sắt, bằng bức tường Bá Linh… để đảng Cộng sản áp đặt một thể chế Chính trị, thực hiện một “Thiên đàng trần thế“. Nhưng vào thập niên 90, các đảng Cộng sản Nga và các nước Đông Âu thấy rõ rằng “Thiên đàng trần thế“ chỉ là ảo mộng không thể thực hiện. Dân chúng và các đảng Cộng sản Nga và Đông Au đã trở về thực tế và từ bỏ ảo mộng.
* Giai đoạn ĐỘC TÀI để cố thủ giữ quyền hành cho đảng
Trong khi các đảng Cộng sản Nga và Đông Au cùng Dân dẹp đi ảo mộng, thì đảng Cộng sản Trung quốc và đảng Cộng sản Việt Nam, dù cũng ý thức “Thiên đàng trần thế“ chỉ là ảo mộng, nhưng đã quá tham lam quyền hành cho riêng đảng. Hai đảng này không còn nghĩ đến Xã hội nữa mà chỉ cố thủ giữ lấy quyền cai trị cho riêng đảng. Đây là giai đoạn sử dụng ĐỘC TÀI để phục vụ cho quyền hành của đảng. Độc tài mang động lực ích kỷ phục vụ cho quyền hành của riêng đảng. ĐỘC TÀI thời Lénine, Staline… mang ý nghĩa cao hơn, đó là nhằm Xã hội mà độc tài, trong khi đó ĐỘC TÀI tại Trung quốc và Việt Nam không còn mang ý nghĩa phục vụ Xã hội mà chỉ vì ích kỷ phục vụ cho quyền hành của đảng.
* Giai đoạn ĐỘC TÀI để cướp giật lợi lộc vật chất cho cá nhân
Bí lối về Kinh tế, Dân chúng đói ăn, nên hai đảng Cộng sản Trung quốc và Việt Nam buộc lòng phải mở cửa để kiếm cơm từ Thế giới Tự do. Quyền hành mà hai đảng cố thủ giữ lấy trên đây trở thành một phương tiện để những cá nhân đảng viên cướp giật Lợi lộc vật chất cho riêng mỗi người, bất chấp đau khổ của Xã hội và ngay cả bất chấp mang tai tiến cho đảng. Tham nhũng, Lãng phí lan tràn mà Hội nghị Trung ương 6 CSVN và Đại Hội 18 của đảng CSTQ buộc lòng phải thú nhận để Dân chúng thấy những thối nát của đảng. Từ giai đoạn phục vụ Ý thức hệ cho Xã hội, đến giai đoạn cố thủ giữ quyền hành cho riêng đảng bất chấp Xã hội, ĐỘC TÀI ở giai đoạn thứ ba này chỉ nhằm phục vụ cho việc cướp bóc của chung thành của riêng cho từng cá nhân đảng viên.
* Giai đoạn ĐỘC TÀI để chạy tội ăn cướp và sợ mất đi những gì đã ăn cướp được
Khi mỗi cá nhân đảng viên, nhất là lãnh đạo cao cấp, đã cướp giật bẩn thỉu ngập họng rồi, thì tự họ nẩy sinh một mặc cảm tội lỗi. Những người mang mặc cảm tội lỗi thì sợ sệt đủ điều: sợ Xã hội trừng phạt mình, sợ chính những đảng viên khác tố cáo mình và sợ nhất là sợ mất đi những gì đã cướp giật được. Trong Thánh Kinh của dân Do thái, cái sợ của Cain sau khi đã giết em mình là Abel, là cái sợ theo mình ở bất cứ nơi nào. Đó là cái sợ từ mặc cảm tội lỗi. Hội nghị Trung ương 6 CSVN không lấy được quyết định gì mà Xã hội đòi hỏi bởi lẽ chính những cá nhân đến họp mang mặc cảm tội lỗi giống nhau và không dám quyết định trừng phạt người khác. ĐỘC TÀI của CSVN trong giai đoạn này chỉ là cái phản ứng của những con người mang mặc cảm tội lỗi và lo sợ mất những gì đã cướp giật được. Bài giảng thuyết mới đây của Trần Đăng Thanh , khi nói về Sổ hưu, cho thấy mối lo sợ mất đi những lợi lộc vật chất của mỗi đảng viên. ĐỘC TÀI trong giai đoạn này của CSVN là phản ứng của những kẻ tội lỗi sợ sệt. Họ kết án, bỏ tù bất cứ ai mà họ nghĩ rằng có thể khui ra những bẩn thỉu của họ và làm cho họ mất đi những gì đã cướp giật được. Đây là thứ ĐỘC TÀI đốn mạt nhất của một kẻ tội lỗi không còn biết đâu là phải trái lúc đưa ra những biện pháp ĐỘC TÀI.
Sự xác nhận trắng trợn

về cái Độc tài đê hèn của kẻ cướp
Những kẻ làm gian thường tìm cách lẩn trốn, sống giữa bóng tối vì lo sợ người khác nhìn thấy những gian trá của mình. Tỉ dụ, các văn bản của Cộng sản thường được ký bởi những ông phó để nếu xẩy ra chuyện gì thì ông chánh tìm cách chạy tội. Cũng vậy, những việc đàn áp của Công an thường được trả lời là do “lệnh trên“ nhưng không ai biết lệnh trên đích danh là ai. Bản chất của ĐỘC TÀI hiện nay không còn một lý tưởng nào hết mà là do chủ trương đê hèn bảo vệ tài sản vật chất đã ăn cướp được. Tất nhiên kẻ gian CSVN không dám tuyên bố cái đê hèn của mình. Nhưng giấu đầu thì cũng có ngày hở đuôi. Thực vậy, Đại tá Giáo sư Trần Đăng Thanh đã ngu xuẩn tiết lộ bí mật cái ĐỘC TÀI đê hèn của CSVN:
* Kiên trì giữ đảng CSVN và Cơ chế hiện hành vì lý do sợ mất Sổ hưu (cục xương) mà đảng viên (đàn chó) đang ngậm;
* Nịnh Trung quốc, dù phải bán lãnh thổ lãnh hải, cốt ý để Trung quốc che chở cho sự tồn tại của đảng và Cơ chế mà tiếp tục bảo tồn Sổ hưu, nắm chặt lấy những gì đã cướp giật được như lũ chó súc vật ngậm chặt lấy cục xương.
Tất cả chỉ vì muốn ngậm chặt lấy cục xương, mặc cho đất tổ tan tành và dân tộc đau khổ ! Đó là thái độ của loài lục súc, loại chó đói đang ngậm cục xương, sẵn sàng gầm gừ cắn chính mẹ của chúng khi tới gần vì sợ mất cục xương.

Đây là sự xác nhận trắng trợn về ĐỘC TÀI đê hèn của CSVN ngày nay vậy.

Không phải sự xác nhận này là do sự ngu xuẩn của Đại tá Giáo sư Trần Đăng Thanh, mà những việc làm gần đây nhất như kết án khắt khe những thành phần yêu nước, những thanh niên đấu tranh cho Công lý, như việc tăng cường lực lượng Công an để trị dân… chứng tỏ rằng mối quan tâm hàng đầu của đảng cướp CSVN hiện hành là bảo vệ những của cải vật chất đã ăn cướp được.

Thực vậy, thời Việt Nam Cộng Hòa, có khẩu hiệu Công an là bạn dân. Nhưng thời nay CSVN, Công an là đoàn quân của đảng chặn họng dân cốt ý làm phương tiện BIỂN THỦ và BẢO VỆ cục xương mà đảng đang ngậm được như chó đói. Oâng Bùi Tín mới viết một bài về việc đoàn quân trị dân này được tăng cường bằng 49 tướng Công an mới với một Tổ chức hùng hậu tốn kém:


“Chỉ kể tên các tổng cục thuộc Bộ Công an cũng đã thấy chóng mặt. Nào là Tổng cục An ninh 1, Tổng cục An ninh 2, Tổng cục Xây dựng Lực lượng, Tổng cục Hậu cần – Kỹ thuật, Tổng cục Tình báo, Tổng cục Cảnh sát Điều tra Tội phạm, Tổng cục Cảnh sát Trật tự An toàn Xã hội, Tổng cục Cảnh sát Thi hành án – Hỗ trợ Tư pháp, Bộ Tư lệnh Cảnh vệ, Bộ Tư lệnh Cảnh sát Cơ động… Mỗi tổng cục lại có từ 8 đến 14 cục, vụ. Riêng khối các cơ quan trực thuộc Bộ đã có 20 đầu mối nữa là các viện, vụ, cục trực thuộc, với 6 thứ trưởng, mỗi ông ngự trị một khu có văn phòng riêng… Tổng cộng sỹ quan cấp cao gồm bộ trưởng, thứ trưởng, tổng cục trưởng, tổng cục phó, viện trưởng, viện phó, vụ trưởng, vụ phó, cục trưởng, cục phó… là vừa đúng 1 ngàn. Ít có bộ nào, ngành nào phình to vô hạn đến thế!” (Bùi Tín)
Kêu gọi dân góp ý sửa đổi Hiến Pháp

hay kế hoạch lừa đảo ở giai đoạn sợ dân.
Việc phá sản Kinh tế do THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ đang làm cho hai đảng CSTQ và CSVN lo sợ quần chúng đi đến bạo loạn. Việc sợ hãi này đã được công khai nói lên qua Hội Nghị Trung ương 6 của đảng CSVN và qua Đại Hội 18 của đảng CSTQ. Đã từ cuối năm 2011, Oâng ZOELLICK, Chủ tịch Ngân Hàng Thế Giới, và Bà LAGARDE, Tổng Giám Đốc Quỹ Tiền Tệ Quốc tế, đã phải họp báo tại Bắc Kinh để đòi hỏi Trung quốc phải cải cách tận căn nguyên Cơ chế để tránh sụp đổ. Cũng vậy, chi nhánh Ngân Hàng Thế Giới tại Hà Nội và những Nhà Trợ lực vốn quốc tế đã họp tại Hà Nội để yêu cầu Việt Nam phải cải cách tận căn nguyên Cơ chế.

Trước thực tế phá sản Kinh tế và trước những thôi thúc Quốc tế về cải cách tận căn nguyên Cơ chế, tất nhiên CSVN phải lo sợ và hiện nay tung ra chiêu bài dân chúng góp ý để sửa đổi Hiến Pháp. Chúng ta hãy nhìn xem đây là thực tâm kêu gọi dân chúng góp ý để sửa đổi tận căn nguyên Cơ chế hay chỉ là kế hoạch lừa đảo ở giai đoạn mà đảng cướp CSVN đang sợ hãi dân chúng NỔI DẬY bạo loạn.

Cải cách tận căn nguyên Cơ chế là gì ? Cái cơ chế hiện hành là đảng cướp chủ trương Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế. Cải cách thực sự tận căn nguyên là phải Dân chủ hóa Kinh tế, dành chính yếu hoạt động Kinh tế cho tư doanh trong một môi trường Chính trị-Luật pháp dân chủ phù hợp (Démocratisation économique dans l’Environnement Politico-Juridique Démocatique adéquat)

Đảng cướp CSVN phát động phong trào kêu gọi dân chúng góp ý cho sửa đổi Hiến Pháp làm nền tảng xây dựng Cơ chế quản trị Xã hội và Kinh tế, nhưng đồng thời đảng cướp tuyên bố như chặn họng những góp ý sửa đổi của dân.

Về mặt Kinh tế, đảng cướp không hề cổ động góp ý gì cả, nhất là quyền TƯ HỮU và TỰ DO kinh doanh, nghĩa là đảng vẫn nắm “Chủ đạo“ Kinh tế.

Về mặt quản trị Xã hội, đảng coi việc góp ý của dân như là thực hiện Dân Chủ, nhưng cấm cản dân không được động chạm tới việc độc đảng CSVN cai trị, liên quan đến Điều 4 của Hiến Pháp. Hãy xem những lời tuyên bố cấm cản sau đây.


* Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Quốc hội, Trưởng ban soạn thảo sửa đổi Hiến Pháp, tuyên bố: “Ban soạn thảo vẫn thống nhất giữ nguyên điều 4 Hiến Pháp về vai trò lãnh đạo của Đảng”.
* Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng, tuyên bố: “Quân ủy Trung ương, Đảng ủy Công an Trung ương lãnh đạo, kiểm tra việc lấy ý kiến về dự thảo sửa đổi Hiến Pháp… chỉ đạo chặt chẽ công tác bảo đảm quốc phòng, an ninh, trật tự an toàn xã hội; phối hợp với các cơ quan, tổ chức hữu quan kịp thời đấu tranh, ngăn chặn những hành vi lợi dụng dân chủ việc lấy ý kiến nhân dân để tuyên truyền, xuyên tạc, chống phá Đảng và Nhà nước ta”.
* Nguyễn Xuân Phúc, Phó Thủ tướng,Trưởng ban chỉ đạo tổng kết thi hành Hiến Pháp, tuyên bố: “Khẳng định điều 4, khẳng định sự lãnh đạo của Đảng là một nội dung rất quan trọng. Vì vậy việc sửa đổi phải hướng tới xác định rõ chỉ một Đảng lãnh đạo…”.
Giữ Điều 4 Hiếp Pháp để đảng cướp nắm Độc tài Chính trị mà quyết định những Điều trong Bộ Luật Hình sự: Điều 78: tội phản bội Tổ quốc, Điều 79: tội hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân, Điều 80: Tội gián điệp, Điều 87: Tội phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc, Điều 88: Tội tuyên truyền chống Nhà nước v.v…

Cái căn nguyên của Cơ chế làm phát sinh và lan tràn THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ tàn phá Kinh tế Quốc gia vẫn được giữ toàn vẹn: Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế để đảng tiếp tục ăn cướp tài sản của Dân làm của riêng.



Như vậy chiêu bài “Dân góp ý sửa đổi Hiếp Pháp “ được tung ra ở Quốc nội chỉ là kế hoạch lừa đảo ở giai đoạn sợ dân mà thôi.
Những kẻ bồi bếp tại Hải ngoại tung ra chiêu bài

nhằm duy trì sự tồn tại của chủ.
Tại Hải ngoại, đám bồi bếp luồn trôn đảng cướp CSVN, được chủ chỉ dậy cho phải tung ra những chiêu bài “Đối thoại“, “Hòa Giải Hòa Hợp“, “Đoàn Kết Dân Tộc“…, đó chỉ là những chiêu bài nhằm giữ lại sự tồn tại của của đảng cướp CSVN.

Nếu cái Độc tài áp đặt lý tưởng “Thiên đàng Trần thế “ thời Lénine, Staline dễ dàng sụp đổ khi mà đảng viên Cộng sản và dân chúng thấy Lý tưởng ấy chỉ là Aûo tưởng, thì cái Độc tài đê hèn nhằm bảo vệ vật chất riêng tư của CSVN hiện nay trở thành rất khó khăn để đạp đổ nó, nhất nữa nếu chỉ dùng lý luận “Đối thoại“, “Hòa Giải Hòa Hợp“, “Đoàn Kết Dân Tộc“…, bởi lẽ đảng cướp CSVN đã mất lý trí.

Hãy so sánh sự sụp đổ Cộng sản Nga và các nước Đông Aâu và cái hy vọng đánh tan Độc tài đê hèn của CSVN hiện nay.

Một số người ngỡ ngàng thấy sự sụp đổ này đã diễn ra bất ngờ và mau chóng. Thực ra ĐỘC TÀI thời ấy là thứ độc tài mang ảnh hưởng triết học. Những Triết gia thường độc tài và luôn luôn lý luận để đánh bại những triết thuyết đi trước và tìm mọi lý luận để độc tôn lý thuyết của mình.



Lénine, nhà chính trị, làm Cách Mạng 1917 theo một ý thức hệ Xã hội phát xuất từ những Triết gia. ĐỘC TÀI của Lénine và Staline… là để áp đặt một khuôn mẫu quyền hành cai trị và một tổ chức xã hội mà họ tin tưởng sẽ đưa đến “Thiên đàng trần thế“. Vào những năm 90, chính những đảng viên Cộng sản thấy rằng “Thiên đàng trần thế“ như một ảo mộng không bao giờ có được. Việc từ bỏ Cộng sản tại Nga và tại Đông Âu chỉ là việc dân chúng và số đông chính những đảng viên Cộng sản thấy rằng mình phải ra khỏi ảo mộng để trở về với thực tế mà điển hình là dạ dầy của họ rỗng tuếch.

Sự sụp đổ của Nga và Đông Âu xẩy ra bất ngờ và mau chóng vì cái nhận thức phải từ bỏ ảo mộng Cộng sản đã chín mùi. Từ bỏ ĐỘC TÀI áp đặt Ý thức hệ lên Xã hội ở bình diện lý luận triết học dễ dàng hơn là từ bỏ ĐỘC TÀI khi con người trở thành đê hèn mù quáng không còn lý luận, mà chỉ còn khăng khăng bám lấy vật chất như con chó ngậm cục xương và dám chết theo với tài sản đã cướp giật được một cách bất chính.

Đối với đảng cướp CSVN hiện nay, hy vọng thắng ĐỘC TÀI của kẻ không còn lý trí bằng lý luận Nhân quyền hay “đối thoại“, “Hòa Giải Hòa Hợp“, “Đoàn Kết Dân Tộc “… chi là ảo tưởng nếu không muốn nói đây chỉ là chiêu bài mà đám bồi bếp luồn trôn CSVN muốn giúp chủ để tiếp tục tồn tại cướp bóc dân chúng nữa.

Xin nhắc lại hình ảnh những con chó đói, khi chúng đã ngậm cục xương rồi, thì khó lòng giật lại cục xương mà chúng ngậm. Nhìn những cuộc lật đổ ĐỘC TÀI như HUSSEIN, BEN ALI, MOUBARAK, KHADAFFI, với những khó khăn đưa đến đổ máu. Đây là những nhà Độc tài đã vơ vét tài sản quốc gia cho mình và cho gia đình đến ngập họng. Những nhà độc tài này biết tình trạng phải đi đến nguy hiểm ngay cho tính mạng của mình, nhưng đã liều chết để bảo vệ tài sản đã cướp giật được và cuối cùng họ đã chết thực sự vì tiếc của cải đã cướp giật được.

Nói như vậy để chúng ta ý thức rằng cuộc đấu tranh đòi Nhân quyền để có được TỰ DO hiện nay là cuộc đấu tranh chống lại thứ ĐỘC TÀI của cả một tập đoàn (đảng) không còn lý tri suy xét phải trái, mà chỉ còn đê hèn cố thủ liều chết để bảo vệ tài sản vật chất đã cướp giật được.
Dân chúng Quốc nội trên đường dứt bỏ CSVN

để cứu mình và cứu nước.
Ơ đoạn trên đây, chúng tôi vừa phân tích về cái khó khăn sụp đổ ĐỘC TÀI đê hèn CSVN hiện nay. Từ phân tích ấy, chúng tôi thấy rằng cuộc đấu tranh lúc này tại Quốc nội giữa Dân chúng bị bóc lột và đảng cướp CSVN độc tài đê hèn mất lý trí phải qua một cuộc NỔI DẬY của quần chúng dù với bạo động mà đảng cướp đang phải lo sợ.

Thực vậy, khi tháo gỡ ĐỘC TÀI, khi đối thoại hòa giải hòa hợp với ảo tưởng làm giảm ĐỘC TÀI, khi nhân danh Nhân quyền để chống ĐỘC TÀI, phải biết rõ cái ĐỘC TÀI hiện nay của CSVN là phản ứng điên loạn của một kẻ mang mặc cảm tội lỗi và sợ sệt mất đi những gì đã cướp giật được.



Xin đừng mơ mộng đến Cách Mạng nhung, Cách Mạng xanh đối với độc tài CSVN đê hèn lúc này. Ở cái thời từ bỏ ĐỘC TÀI tại Nga và Đông Âu, dân đứng lên, không cần phải bạo động, mà chỉ cần làm Cách Mạng xanh hay Cách Mạng nhung, dân đã có hậu thuẫn tâm lý của cả quân đội, công an, thậm chí của một số đông đảng viên đảng Cộng sản vì chính họ đã vỡ mộng “Thiên đàng trần thế“ được hứa hẹn để họ phải thi hành ĐỘC TÀI áp đặt Ý thức hệ. Nhưng với ĐỘC TÀI hiện nay tại Việt Nam và tại Trung quốc, dân chúng không thể chỉ dùng lý luận, khiếu nại, bất bạo động, Cách Mạng xanh hay nhung… mà đòi được Nhân quyền, có được TỰ DO bởi vì cái ĐỘC TÀI ngày nay là của những kẻ đê hèn, táng tận lương tâm, ăn cướp tài sản quốc gia, thậm chí nhà đất của những dân nghèo. Họ không còn ĐỘC TÀI vì Ý thức hệ nữa, mà ĐỘC TÀI vì bảo vệ những gì đã cướp giật được. Họ tìm cách bắt giữ và bỏ tù tất cả những ai muốn moi móc ra cho quần chúng biết sự bẩn thỉu gian lận của họ. Thậm chí họ sẵn sàng sử dụng sức mạnh công an, quân đội để tàn sát những ai đòi Công lý, Nhân quyền, TỰ DO chống lại ĐỘC TÀI chỉ vì họ sợ mất đi những tài sản đã cướp giật được giống như con chó đang ngâm cục xương và sẵn sàng cắn ngay cả mẹ của nó đến gần.
Viết về những giai đoạn ĐỘC TÀI và nhìn kỹ thứ ĐỘC TÀI lúc này của CSVN, chúng tôi càng xác tín rằng:


1   ...   4   5   6   7   8   9   10   11   ...   19


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương