An ban/ Edition: unicode fonts Dau tranh cho Tu-do Ca-nhan & Nguyen-tac Dan-chu Xa-hoi tai Viet-Nam


Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế



tải về 1.52 Mb.
trang14/19
Chuyển đổi dữ liệu13.06.2018
Kích1.52 Mb.
1   ...   11   12   13   14   15   16   17   18   19

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 20.09.2012
BẤT LỰC CỦA CSTQ & CSVN VỀ TÁI CẤU TRÚC MÔ HÌNH KINH TẾ TỪ CĂN NGUYÊN
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 17.05.2012. CẬP NHẬT 24.05.2012

Web: http://VietTUDAN.net
CẬP NHẬT 24.05.2012:

Chúng tôi cập nhật bài này và đăng lại hôm nay bởi vì việc TÁI CẤU TRÚC MÔ HÌNH KINH TẾ VN là vấn đề hết sức cấp bách. Nó cấp bách không phải vì Hiệp Hội những Nhà Đầu Tư Quốc tế thôi thúc hay Ngân Hàng Thế giới cũng như Quỹ Tiền tệ Quốc tế đòi hỏi, mà chính vì những đại Tập đoàn Kinh tế quốc doanh như Vinashin, Vinalines… đang vỡ nợ, những Công ty Tư doanh đang hết hơi thở, những Nhà máy Xi măng đang phá sản, những Dự án phải ngưng hoạt động… và nhất là quần chúng đang rơi vào tình trạng đói nghèo trầm trọng.

Cái nguyên cớ chính yếu của sự đổ vỡ Kinh tế này là do Cơ chế chủ trương ĐỘC TÀI CHÍNH TRỊ NẮM ĐỘC QUYỀN KINH TẾ. Đó là cái Cơ chế làm phát sinh và lan tràn THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ ăn ruỗng Kinh tế. Chúng tôi luôn luôn viết rằng THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ không phài là Cá nhân, mà là môi trường Cơ chế khuyến khích. “Nhân chi sơ, Tính tham lam (THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ)”. Cái “Nhân chi sơ ấy “ gặp Môi trường , thậm chí là Chủ trương, thì nó sinh nở ra và lan tràn. Chúng tôi thường ví cái Cơ chế CSVN này như bãi phân, trứng ruồi nhặng có môi trường sinh ra giòi, rồi lan tràn giòi nhung nhúc và trở thành ruồi nhặng và lại đẻ trong bãi phân trứng mới để sinh ra giòi con cháu. Phải hốt cái đống phân đó đi để ruồi nhặng khỏi có nơi sinh trứng THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ.

Không ai TÁI CẤU TRÚC bãi phân, mà phải hốt đổ phứt nó xuống ao cho cá giồ !

Trong báo tuần này VietTUDAN, số vtd540/24.05.2012, chúng tôi đăng những bài sau đây để cho thấy tình trạng phá sản Kinh tế Việt Nam như thế nào:

* VỤ THANH TRỪNG CÁC ÐẠI GIA Ở VIỆT NAM TIẾP TỤC

* TRUY TỐ CỤC TRƯỞNG CỤC HÀNG HẢI VIỆT NAM

* HƠN 40% CÔNG CHỨC VIỆT NAM NHẬN HỐI LỘ

* TỐN 3 TRIỆU ÐÔ LA XÂY 20 HẦM ÐI BỘ, RỒI BỎ HOANG

* NOÂNG DAÂN&COÂNG NHAÂN TAÊNG CÖÔØNG ÑAÁU TRANH

* SỤP ĐỔ DÂY CHUYỀN CỦA CÁC TẬP ĐOÀN KINH TẾ NHÀ NƯỚC

* NHỮNG GÌ ĐÀNG SAU VỤ VINALINES

* 100 DOANH NGHIỆP XI MĂNG VN NGẬP NỢ, BÊN BỜ PHÁ SẢN

* VN GIẢM SO VỚI 2011:XUẤT CẢNG 1/4 NĂM CŨ, SẢN XUẤT CÔNG NGHIỆP BẰNG NỬA, TỒN KHO 35%

* ĐỀ ÁN TÁI CẤU TRÚC KINH TẾ KHẢ THI HAY KHÔNG ?

* NGUY CƠ NGHÈO ĐÓI GIA TĂNG Ở VIỆT NAM

Nguyễn Phúc Liên
Từ cuối năm 2011 và đầu năm 2012, các nhà đầu tư quốc tế, nhất là Ngân Hàng Thế Giới đã kêu gọi Việt Nam cũng như Trung quốc phải cải tổ Mô hình Kinh tế tận gốc để tránh sụp đổ.
Thực vậy, đối với Mô hình Kinh tế Việt Nam, Hội nghị các Nhà Tài trợ quốc tế nói rằng :
HANOI, 6 déc 2011 (AFP) - Le Vietnam doit accélérer la restructuration de son économie et améliorer la situation des droits de l'Homme, qui freine son développement à long terme, ont estimé les bailleurs de fonds internationaux, réunis mardi à Hanoi “.

(HÀ NỘI, 06.12.2011 (AFP) – Việt Nam phải đẩy mạnh việc tái cấu trúc Kinh tế và phải cải thiện tình trạng Nhân quyền đang kìm hãm việc phát triển lâu dài, những nhà cho vay vốn quốc tế họp tại Hà Nội thẩm định như vậy.)
Họ thúc đẩy tái cấu trúc Kinh tế mà lại thêm “améliorer la situation des droits de l’Homme, qui freine son développement à long terme. (phải cải thiện tình trạng Nhân quyền đang kìm hãm việc phát triển lâu dài), nghĩa là họ yêu cầu CSVN phải cho Kinh tế sống trong một Môi trường Chính trị-Luật pháp DÂN CHỦ, tôn trọng Nhân quyền, chứ đừng giữ Môi trường Chính trị-Luật pháp ĐỘC TÀI nữa.
Đối với Mô hình Kinh tế Trung quốc, Hai Tổ chức Tài chánh và Tiền tệ mang tầm ảnh hưởng Thế giới đã phải họp báo tại Bắc Kinh để nhấn mạnh rằng Trung quốc đã đến lúc phải cải tổ mô hình Kinh tế vì đã đi đến khúc quặt có thể làm sụp đổ toàn diện nền Kinh tế. Ong Robert ZOELLICK, Chủ tịch Ngân Hàng Thế giới, họp báo vào cuối tháng 2/2012, thì ngày 18.03.2012, Bà Christine LAGARDE, Tổng Giám đốc Quỹ Tiền tệ Quốc tế, cũng họp báo tại Bắc Kinh. Hai người cùng đưa ra những đòi hỏi phải cải tổ mô hình Kinh tế. Ong Robert ZOELLICK đòi hỏi gay gắt hơn Bà Chrtistine LAGARDE.
Bản Tin của Allison JACKSON (AFP) đánh đi từ Bắc Kinh ngày 27.02.2012 về cuộc Họp báo của Ong Robert ZOELLICK. Theo Bản Tin này, đích thân Chủ tịch Ngân Hàng Thế Giới cảnh cáo Trung quốc về tình trạng tụt giốc Kinh tế nếu không kịp thời và can đảm cải cách trong lựa chọn giữa độc tài Chính trị và Độc quyền Kinh tế. Ong nhấn mạnh về việc Trung quốc đang gặp phải một khúc quặt trên đường phát triển Kinh tế khiến việc cải cách tận gốc là một dòi buộc không thể tránh né. Bản tin viết:
La Chine a atteint un tournant dans son développement économique et va devoir mettre en oeuvre de profondes réformes, avec un rythme de croissance qui va diminuer de moitié en 20 ans, ont estimé lundi des experts de la Banque mondiale et du gouvernement“.
La nécessité de réformes est indiscutable parce que la Chine est désormais à un tournant de son développement"

(Trung quốc tiến đến một khúc ngoặt trong việc phát triển Kinh tế và sẽ buộc phải thực hiện những cải cách tận chiều sâu, với một đà phát triển sẽ thụt xuống phân nửa trong 20 năm, những chuyên viên của World Bank và của Chính phủ ước tính như vậy ngày thứ Hai mới đây).

(Sự cần thiết của những cải cách là điều không thể chối cãi bởi vì hiện giờ Trung quốc đang gặp khúc ngoặt trong việc phát triển của mình).
Điều đặc biệt là Chủ tịch World Bank báo trước những trở ngại của Cải cách Kinh tế và việc thanh trừng Chính trị:
"Les réformes ne sont pas faciles, souvent elles provoquent des rejets", a dit le président de l'institution internationale.

La résistance pourrait notamment venir des entreprises d'Etat, dont le rapport veut réduire les privilèges et le poids économique.”

(Những cải cách không dễ dàng, thường nó tạo những đối kháng, Oâng Chủ tịch của World Bank nói như vậy.

(Việc chống đối đến chính yếu từ những Công ty Nhà nước mà bản báo cáo này muốn họ phải giảm đi những đặc quyền và trọng lượng kinh tế của ho).
Đề án Tái cấu trúc Mô hình Kinh tế VN

có khả thi hay không ?
Từ cuối năm 2011 cho đế nay, chúng tôi chờ đợi Đề án Tái cấu trúc Mô hình Kinh tế Việt Nam để thẩm định xem đó là việc cải tổ đi vào tận gốc, tận căn nguyên của những sụp đổ hiện nay hay chỉ là việc tiếp tục vá chiếc VÁY ĐỤP mà Mars và Lénine đã vẽ và may chiếc váy Kinh tế Xã Hội Chủ Nghĩa để cả Thế giới Cộng sản mặc trong đó có Trung quốc và Việt Nam. Đợi mãi và tuần này đọc trên Diễn Đàn, chúng tôi gặp được bài của Tác giả TRẦN VINH DỰ viết dưới đầu đề ĐỀ ÁN TÁI CẤU TRÚC KINH TẾ KHẢ THI HAY KHÔNG ? Tác giả viết:

Mỗi nội dung trong chương trình tái cơ cấu là một bài toán khác biệt. Và cũng giống như mọi bài toán khác, nó thường có nhiều lời giải và những thứ giống như lời giải (giả lời giải).



Khác biệt giữa chúng là lời giải (thật) thì xử lý được vấn đề đưa ra, còn giả lời giải thì không làm được.Nhiều ý kiến góp ý cho bản đề án này đã nói đến vấn đề chi phí như là một rào cản mà đề án này hoàn toàn không đề cập.Thí dụ ông Nguyễn Văn Giàu, Chủ nhiệm Uỷ ban Kinh tế của Quốc hội, cho rằng bản đề án này còn chưa đánh giá chi phí cần thiết để thực hiện tái cơ cấu nền kinh tế. Theo ông cần việc tính toán chi phí sẽ góp phần xác định những nội dung cần ưu tiên thực hiện, tránh dàn trải, lãng phí.

Vấn đề chi phí ông Nguyễn Văn Giàu (và nhiều chuyên gia khác) nhấn mạnh là một điểm hết sức quan trọng. Mặc dù một số quan chức Bộ Kế hoạch và Đầu tư như Tiến sỹ Nguyễn Đình Cung cho rằng tái cơ cấu không làm tiêu hao nguồn lực, mà chỉ là phân bổ lại nguồn lực nhưng cách nói này chỉ là một cách nói khéo trên quan niệm cân bằng tổng thể: nguồn lực toàn xã hội chỉ có bao nhiêu đó, chỉ phân bổ lại chứ không mất đi. Trên thực tế, tái cơ cấu sẽ cần đến chi phí, ít nhất là chi phí từ góc độ nhà nước. Bất kỳ một chính sách cải tổ kinh tế nào của nhà nước muốn đi vào thực tế cũng cần có nguồn lực ngân sách đi kèm. Nếu không thì nó chỉ nằm trên giấy. Thí dụ, nhà nước muốn hỗ trợ doanh nghiệp vượt qua khủng hoảng hiện nay, và chi phí mà chính phủ dự kiến cho việc này là 29 nghìn tỷ Đồng.
Việc phân tích rõ chi phí và lợi ích của các chính sách khác nhau sẽ cho phép xác định chính sách nào là hiệu quả nhất và nên thực hiện nhất. Vì thiếu phân tích này nên có vẻ như đề án của Bộ KH và ĐT được viết trên cơ sở cái gì cũng muốn làm, hay nói theo cách nói của Chủ nhiệm UB Pháp luật QH Phan Trung Lý là “dàn hàng ngang”.
Để một giải pháp tái cấu trúc là giải pháp thật thì ngoài câu chuyện nguồn lực nó phải xuất phát từ nguyên tắc thiết kế cơ chế. Tức là phải tạo ra một cơ chế theo đó các luật chơi và cơ chế khuyến khích vừa rõ ràng, đơn giản dễ thực hiện, vừa hướng được các bên tham gia (cơ quan nhà nước, cá nhân, tổ chức, nhóm lợi ích) tới việc thực hiện được mục tiêu đặt ra. Nếu không dựa trên nguyên tắc này, các giải pháp đề ra sẽ là các giả lời giải, tức là đưa ra nhưng không thể áp dụng để giải quyết bài toán tái cơ cấu được. Cách tiếp cận này là bản lề, là cột trụ không thể thiếu cho một hệ thống giải pháp tái cơ cấu khả thi.
Đề án đưa ra một số nội dung tái cơ cấu cơ bản. Đó là tái cơ cấu (1) các tổ chức tín dụng (chủ yếu là các ngân hàng thương mại), (2) thị trường chứng khoán và các định chế tài chính, (3) hệ thống doanh nghiệp nhà nước, (4) đầu tư (chủ yếu là đầu tư công), và (5) kinh tế ngành và kinh tế vùng. Có một số giải pháp trong đề án đưa ra dựa theo nguyên tắc thiết kế thể chế. Thí dụ, một giải pháp rất nhỏ trong báo cáo này liên quan đến việc nâng cao chất lượng của các trường đại học (trong gói các giải pháp nâng cao chất lượng nguồn nhân lực).”

Qua thông tin tóm tắt những Đề án Tái cấu trúc Mô hình Kinh tế Việt Nam từ Quốc Hội và từ Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư, thì người ta chỉ nói đến Chi phí, đến xào nấu xắp xếp lại những gì đang có, thiết kế lại thể chế. Như vậy tất cả những Đề án cải tổ Mô hình Kinh tế mà Tác giả Trần Vinh Dự đề cập tới đã không đi vào CÁI GỐC, cái CĂN NGUYÊN THEN CHỐT của tình trạng sụp đổ Kinh tế mà Hội các Nhà Đầu tư Quốc tế cũng như Ong Robert ZOELLICK và Bà Christine LAGARDE đã đòi hỏi như chúng tôi đã trình bầy ở phần đầu của bài này.


Không đi vào CĂN NGUYÊN để cải tổ,

thì đó chỉ là vá VÁY ĐỤP
Như nói ở trên đây, Mars và Lénine đã vẽ và may một CÁI VÁY mô hình Kinh tế Xã Hội Chủ Nghĩa để cả Thế giới Cộng sản mặc. Đó là Hệ thống Kinh tế Tập quyền Chỉ huy (Système Economique Centralisé et Dirigiste), nghĩa là Nhà nước Độc tài nắm trọn mọi hoạt động Kinh tế. Thực vậy, các Tác nhân Kinh tế SẢN XUẤT, TIÊU THỤ và TIỀN đều phải nằm dưới quyền của Tác nhân Kinh tế NHÀ NƯỚC. Vì vậy Hệ thống Kinh tế gọi là Tập quyền. Bằng những Kế hoạch Ngũ Niên, Tác nhân Kinh tế NHÀ NƯỚC hoạch định cho Sản xuất và Tiêu thụ, ngay cả Vốn từ Tiền tệ lưu hành. Đó là Hệ thống Kinh tế Tập quyền Chỉ huy vậy. Đồng Tiền trong hệ thống là đồng Tiền do chính Nhà Nước định giá, chứ không phải là đồng Tiền do dân quyết định do chấp nhận hay không. Vì chính Tác nhân Kinh tế NHÀ NƯỚC giữ toàn quyền chỉ huy Kinh tế từ SẢN XUẤT đến TIÊU THỤ và TIỀN TỆ, nên không có THỊ TRƯỜNG là nơi cạnh tranh CUNG—CẦU tự do. Thị trường trao đổi (Thương mại) được thay thế bằng những HỢP TÁC XÃ tiêu thụ cũng do Tác nhân Kinh tế NHÀ NƯỚC hoạch định.
Hệ thống Kinh tế Tự do Thị trường đòi hỏi một Môi trường Chính trị-Luật pháp DÂN CHỦ phù hợp. Tất nhiên Môi trường DÂN CHỦ này đi ngược lại Hệ thống Kinh tế Tập quyền Chỉ huy. Hệ thống này đương nhiên chỉ có thể sống được với Môi trường Chính tri-Pháp lý ĐỘC TÀI do độc đảng Chính trị tự đặt ra cho phù hợp với Tập quyền Chỉ huy Kinh tế.
Hệ thống Kinh tế Tập quyền Chỉ huy đã phát sinh ra những Vấn đề Kinh tế làm mất hiệu năng của Hệ thống khiến Ong Mikhael GORBATCHEV phải khai tử nó:

*Môi trường Chính trị-Luật pháp ĐỘC TÀI làm cho những hoạt động Kinh tế thiếu sáng kiến cá nhân.

*Thiếu cạnh tranh làm cho giảm hiệu lực Kinh tế thăng tiến

*Khi những Phương tiện sản xuất không thuộc tư hữu, thì tác nhân Kinh tế không chăm sóc, thậm chí còn cắt xén giấu cất cho riêng mình. Cha chung không ai khóc. Tiêu Tiền chùa, thì Lãng phí.

*Yếu tố quan trọng hơn cả là làm việc mà không có TƯ HỮU những kết quả cố gắng, thì cá nhân mất hẳn yếu tố KÍCH THÍCH cố gắng làm việc.

Hệ thống Kinh tế này đã đưa đến thất bại và Nga cũng như Đông Au đã can đảm vứt bỏ CÁI VÁY mô hình Kinh tế mà Mars-Lénine đã may để bắt Thế giới Cộng sản mặc.

Trung quốc và Việt Nam đã không vứt bỏ CÁI VÁY ấy, mà kiếm mảnh vải Mỹ, mảnh vải Tây để vá CÁI VÁY và đặt tên cho là Mô hình Kinh tế mở cửa “định hướng XHCN“. Nhưng thực chất của mô hình Kinh tế này vẫn là Nhà nước Độc tài “chủ đạo“ Kinh tế, nghĩa là nắm Độc quyền Kinh tế. Việc Mở Cửa của Trung quốc và Việt Nam là nhằm moi trợ lực Kinh tế của Tây phương khi mà Thế giới Cộng sản sụp đổ vì kiệt quệ Kinh tế do mô hình Kinh tế Tập quyền Chỉ huy. Những chữ “định hướng XHCN “ chủ trương giữ lại CÁI VÁY Hệ thống Kinh tế Tập quyền Chỉ huy. Trên thực tế hiện nay, đảng CSVN vẫn giữ Hệ thống Kinh tế Tập quyền Chỉ huy, nghĩa là Độc tài, độc đảng Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế. Chính cái Cơ chế chủ trương Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế này làm phát sinh và lan tràn THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ ăn ruỗng Kinh tế Đất nước.
Trong bài tóm tắt những Đề án Cải tổ Kinh tế trên đây của Tác giả Trần Vinh Dự, chúng tôi không thấy chỗ nào nói đến việc tách rời Độc tài Chính trị ra khỏi Độc quyền Kinh tế. Đó là cái GỐC, cái CĂN NGUYÊN chính yếu làm sụp đổ Kinh tế hiện nay và đó cũng là điều yêu cầu của Hội những Nhà Đầu tư Quốc tế cũng như của Ong Robert ZOELLICK và Bà Christine LAGARDE. Nếu vẫn giữ cái Cơ chế chủ trương Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế, thì nhữnng Đề án Cải cách lòng vòng chỉ là việc vá chiếc VÁY ĐỤP mà Mars-Lénine để lại mà thôi.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 17.05.2012. CẬP NHẬT 24.05.2012

Web: http://VietTUDAN.net

MÔ HÌNH KINH TẾ XHCN ĐƯA

QUẦN CHÚNG ĐẾN NGHÈO ĐÓI
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 14.06.2012. Cập nhật 28.06.2012

Web: http://VietTUDAN.net

Mô hình Kinh tế Tập quyền Chỉ huy đã cáo chung với Nga và Đông Âu. Trung quốc và Việt Nam vẫn bấu víu lấy nội dung của mô hình, mà chỉ thêm cái đuôi “định hướng XHCN“ vào Kinh tế Thị trường để đánh lừa thiên hạ. Nội dung vẫn giữ chủ trương độc tài Chính trị nắm độc quyền Kinh tế mà chúng tôi gọn lại là Mô hình Kinh tế XHCN.

Cuối năm 2011, Chủ tịch Ngân Hàng Thế giới, Ông Robert ZOELLICK, cũng như Tổng Giám Đốc Quỹ Tiền Tệ Quốc tế, Bà Christine LAGARDE, đều họp báo tại chính Bắc Kinh thôi thúc Trung quốc phải cấp bách Cải tổ từ căn nguyên Mô hình Kinh tế XHCN bởi vì với Khủng hoảng Tài chánh/Kinh tế Thế giới hiện nay, Kinh tế XHCN đi xuống giốc và Mô hình đang tan rã.

Bài viết này nhằm cắt nghĩa những lý do đưa đến tụt giốc Kinh tế và tan rã của Mô hình Kinh tế XHCN. Có những lý do thuộc nội tại của Mô hình. Có những lý do từ sự mất tin tưởng và từ sức ép của nền Kinh tế Tự do Thị trường nước ngoài. Những lý do ấy được trình bầy qua những điểm sau đây:


=> Đối lực làm tan rã mô hình như một định mệnh theo lý luận của Marx
=> Sự xâu xé giữa những nhóm lợi ích quyền lực trong đảng cầm quyền
=> Áp lực từ nền Kinh tế Thị trường của nhữn nước ngoài
=> Hiện tình suy thoái của Kinh tế Việt Nam và những biện pháp vá víu

Đối lực làm tan rã mô hình như

một định mệnh theo lý luận của Marx
Lý luận của Karl Marx: TƯ BẢN tự hủy diệt
Ý thức hệ Cộng sản dựa trên lý luận của Karl Marx về Định mệnh Kinh tế Tư bản (Fatalité Economique Capitaliste). Kinh tế Tư bản đặt Tiền đề là TƯ HỮU. Vì tư hữu (Propríeté Privée) mà phải có Tự do kinh doanh (Liberté d’Entreprise) và rồi Tự do Trao đổi ở Thị trường (Libre Echange au Marché).

Karl Marx lý luận rằng nền Kinh tế Tư bản Tự do và Thị trường gồm những bóc lột của giới Tư bản đối với giới Lao động. Nền Kinh tế ấy vô sản hóa giới Lao động (Prolétarisation des Travailleurs) đến độ giới này chịu không nổi mà phải đứng lên làm Cách Mạng Vô sản đòi lại những Tư sản cho giới vô sản của mình. Dựa trên cách đo lường bằng sức Lao động cho những Giá trị sản phẩm Kinh tế mà nhà đại Kinh tế gia cổ điển Anh, David RICARDO, đã có sáng kiến đặt ra, Karl Marx nói đến việc đấu tranh của giới Lao động. Theo David RICARDO, Giá trị của một sản phẩm Kinh tế được đo lường bằng sức Lao động hội nhập vào sản phẩm. Tư bản vì vậy được coi là sự chiếm hữu sức Lao động từ giới Thợ thuyền để làm sở hữu của giới Tư bản. Giới này quay lại dùng Tư bản để bóc lột thêm giới Thợ thuyền nữa. Karl Marx gọi đây là vông thân Kinh tế (Alíenation Economique), nghĩa là Tư bản thuộc Thợ thuyền, nhưng Thợ thuyền đưa tặng cho giới Tư bản để rồi giới Tư bản quay lại bắt Thợ thuyền làm đầy tớ cho Tư bản.

Lénine lấy Lý luận này của Karl Marx làm ý thức hệ cho Cách Mạng Vô sản và kêu gọi đấu tranh giai cấp: NHỮNG NGƯỜI VÔ SẢN HÃY ĐỨNG LÊN ĐÒI LẠI TƯ BẢN CHO ĐOÀN NGŨ THỢ THUYỀN, dù bằng những biện pháp đẫm máu (Lutte des Classes sanglante). Nhưng giới Vô sản là đám đông, phải có một Nhóm người đứng ra quản trị những Tư sản vừa thu hồi được. Nhóm người này là đảng Cộng sản. Những Tư hữu trở thành Công hữu và do đảng Cộng sản nắm giữ, chỉ huy và làm Kinh tế. Đó là nền Kinh tế Chỉ huy (Economie Dirigiste) với Công hữu (Propríeté Collective) và với những Hoạch định Kinh tế của Nhà Nước (Plans Economiques Etatiques).
Theo dòng Lý luận của Karl Marx,

TƯ BẢN ĐỎ bóc lột cũng theo Dịnh Mệnh tự hủy diệt
Nếu Karl Marx gọi việc Vô sản hóa là một tiến trình tự động (Processus automatique) và việc sụp đổ của nền Kinh tế Tư bản là một Định Mệnh của chính Tư bản (Fatalité d’auto-destruction du Capitalisme), thì Lịch sử sự sụp đổ của Thế giới Cộng sản cũng cho thấy một Định mệnh tự hủy diệt của TƯ BẢN ĐỎ bóc lột giới vô sản, đó là việc tự sụp đổ của Cộng sản do chính giới Vô sản thiếu ăn đến cùng cực (Fatalité d’auto-destruction du Communisme/du Capitalisme rouge).

Thực vậy, trong lúc nền Kinh tế Tư hữu Tự do và Thị trường tiếp tục phát đạt và Tư sản hóa dần dần giới Lao động, thì nền Kinh tế Công hữu và Chỉ huy lại càng vô sản hóa giới Lao động đến cùng cực. Đến lúc mà giới Lao động này quá đói khổ trong một nền Kinh tế do đảng Cộng sản chỉ huy, thì họ đứng lên lật đổ nền Kinh tế chỉ huy này và đảng Cộng sản độc tài chỉ huy.

Nga và các nước Đông Aâu đã bỏ độc tài độc đảng và lấy lại nền Kinh tế tư sản Tự do và Thị trường.

Viet Nam và Trung quốc vẫn cố tình ngụy biện bám víu Ý thức hệ đã sai lầm lịch sử ấy. Dù cố tình ngụy biện vì quyền hành cho độc đảng của mình, nhưng cái Định mệnh tự hủy diệt vẫn lạnh lùng diễn ra.

Sau khi Nga và Đông Âu từ bỏ mô hình Kinh tế Tập quyền Chỉ huy, Trung quốc và Việt Nam khép kính của để cố thủ giữ lấy nội dung mô hình Kinh tế Cộng sản cũ khiến dân chúng đói nghèo đến cùng cực với việc khép kín. Trung Cộng và Việt Nam đành phải tuyên bố MỞ CỬA cho Thế giới Tư bản với nền Kinh tế tư sản Tự do và Thị trường.

Cái Định Mệnh Tự Hủy Diệt (Fatalité d’auto-destruction) cứ lù lù tiến tới và tăng tốc khi giai đoạn MỞ CỬA cho dân thấy sự thành công của Thế giới tư bản. Giai đoạn MỞ CỬA có những phát triển Kinh tế do sự làm ăn với Thế giới tư sản Tự do Thị trường. Đảng cố tình tuyên truyền rằng đó là công của đảng. Nhưng Dân chúng khám phá ra những tham nhũng và lãng phí có hệ thống của đảng, đó là kẻ thù của phát triển. Phải nói rằng sự phát triển hiện nay là do sự nhẫn nại làm ăn của Dân chúng Việt Nam, do nguồn vốn cung cấp hàng năm của khối người Tỵ nạn Cộng sản ở nước ngoài, do tiếp cận hạn hẹp làm ăn với Thế giới Tư bản. Chính đảng Cộng sản làm thất thoát và trì hoãn việc phát triển này mới đúng. MỞ CỬA và HỘI NHẬP với nền Kinh tế Thị trường tư bản, Kinh tế Trung quốc và Việt Nam có những thu nhập, nhưng những thu nhập này lại lọt vào tay những đảng viên cầm quyền khiến hố sâu Giầu—Nghèo mỗi ngày mỗi khơi rộng. Thu nhập Kinh tế nằm trong tay một thiểu số nhóm lợi ích TƯ BẢN ĐỎ, còn quần chúng thì bị bóc lột đến đói nghèo. Quần chúng đói nghèo này trở thành lớp VÔ SẢN mà lý luận của Karl Marx đã coi như giai cấp nồng cốt lật lại giai cấp TƯ BẢN dù XANH trước đây hay ĐỎ hiện nay. Việc đứng lên của giới VÔ SẢN lật lại TƯ BẢN XANH hay ĐỎ là một Định mệnh Tự hủy diệt (Fatalité d’autodestruction).


Đã từ năm 2010, chính Thủ tướng ÔN GIA BẢO, trước Quốc Hội Trung quốc họp ngày 14.03.2010, đã báo trước về Định mệnh tự hủy diệt này:
L’inflation, plus une redistribution inéquitable des revenus et la corruption pourraient affecter la stabilité sociale et même la stabilité du gouvernement”

(Lạm phát, thêm vào đó là một sự phân phối không đồng đều những thu nhập và tham nhũng có thể tác hại đến sự ổn định xã hội và ngay cả đến sự ổn định nhà nước” (Le Monde 16.03.2010, trang 16).
Sự xâu xé giữa những nhóm lợi ích quyền lực

trong đảng cầm quyền
Cái Mô hình chủ trương Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế làm phát sinh và lan tràn THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ trong hàng ngũ đảng cầm quyền. Nếu cái Định mệnh tự hủy diệt, theo lý luận của Karl Marx, đến từ giới VÔ SẢN do TƯ BẢN XANH hay ĐỎ tạo ra, thì việc làm tan rã Mô hình Kinh tế XHCN hiện hành còn đến từ chính giới Lạnh đạo xâu xé nhau về THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ.

Trong Hội nghị lần thứ 5 của Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản khóa XI được tổ chức tại Hà Nội vào đầu tháng 5 vừa qua, Nguyễn Phú Trọng nói chính yếu về vấn đề tham nhũng. Đó cũng chính là một trong những vấn đề quan trọng nhất được Ban chấp hành Trung ương đảng thảo luận trong suốt cuộc hội nghị kéo dài đến chín ngày. Trước đây, nhiệm vụ Phòng chống Tham nhũng được giao cho Nguyễn Tấn Dũng (Nhà Nước), nay việc đó được chuyển về chính Bộ Chính trị (Đảng). Khi nói đến việc chống Tham nhũng thì cả người trách nhiệm Đảng cũng như Nhà Nước đều lấy “Tinh thần Cách Mạng “ làm phương tiện để diệt Tham nhũng. Nhìn như vậy thì việc chống Tham nhũng không đi vào thực tế của vấn đề. Thực vậy, “Tinh thần Cách Mạng“ đã chết nghoẻo từ lâu rồi. Đảng (Bộ Chính trị) và Nhà nước (Nguyễn Tấn Dũng), từ thằng trên xuống thằng dưới đều THAM NHŨNG, thì làm thế nào đứng giữ trách nhiệm Phòng Chống Tham nhũng được. Đừng nói đùa để bịp bợm. Hãy vào sự thực căn gnuyên của THAM NHŨNG.


Nhân chi sơ, Tính tham lam
Năm 1964, cách đây gần nửa Thế kỷ, tôi bắt đầu hội nhập đời sống Chính trị Sinh viên tại Sài gòn, chống lại HỘI ĐỒNG NHÂN DÂN CỨU QUỐC của Bác sĩ Lê Khắc Quyến khởi xướng từ Huế tràn vào Miền Nam. Một Vị lão luyện trong Chính trường đã khuyên tôi: “Khi cậu hoạt động Chính trị, thì phải tránh hai điều: (i) đừng động chạm đến những vấn đề lăng nhăng đàn bà con gái; (ii) đừng liên hệ đến những điều không sáng tỏ về tiền bạc. Khi tránh được hai vấn đề ấy thì quần chúng sẽ tha thứ, cho dù cậu có dốt về Chính trị “.

Ngày nay, suy nghĩ về hai vấn đề này, tôi thấy đây là hai vấn đề thuộc về thể xác từ khi chào đời, nghĩa là thuộc bẩm sinh. Có thể nói là “Nhân chi sơ, tính Dâm dục và Tham lam!”. Cuộc sống thân xác của một con người mang hai tính đó. Freud đã khẳng định rằng mọi hành động của một con người có thể cắt nghĩa từ tính Dâm dục. Tính Dâm dục là sự thỏa mãn thân xác cho xung động ham thích. Còn tính Tham lam của cải vật chất là để trước hết bảo toàn sự sống còn thân xác. Hai tính đó có ngay từ lúc con người mới sinh ra va mang cái xác con người. Khi lớn lên với Giáo dục, từ Văn Hóa đến Tôn Giáo, người ta dậy cho những GIÁ TRỊ thuộc phạm vi Tinh thần nhằm kềm chế hai cái Tính bẩm sinh thuộc Thân xác là Dâm dục và Tham lam vật chất. Vì vậy khi một đảng viên Cộng sản không còn Tinh thần Tôn Giáo, Văn hóa hay Cách Mạng, thì không còn phương tiện kềm chế hai tính bẩm sinh Dâm dục và Tham lam vật chất. Phòng chống Tham nhũng được trách nhiệm bởi Nhà Nước (Nguyễn Tấn Dũng) hay bởi Đảng (Nguyễn Phú Trọng), rồi cả hai lấy “Tinh thần Cách Mạng “ ra để chống, thì đều là chuyện mây gió bịp bợm.




1   ...   11   12   13   14   15   16   17   18   19


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương