An ban/ Edition: unicode fonts Dau tranh cho Tu-do Ca-nhan & Nguyen-tac Dan-chu Xa-hoi tai Viet-Nam


(i) Không chấp nhận Độc tài Chính trị cho một đảng duy nhất cầm quyền



tải về 1.54 Mb.
trang10/19
Chuyển đổi dữ liệu13.06.2018
Kích1.54 Mb.
1   ...   6   7   8   9   10   11   12   13   ...   19

(i) Không chấp nhận Độc tài Chính trị cho một đảng duy nhất cầm quyền.
Nếu chúng ta cắt nghĩa cho quần chúng về việc đòi DÂN CHỦ, thì dân có thể chưa lãnh hội được ngay và hoàn toàn những gì hàm ngụ trong hai chữ Dân Chủ. Nhưng khi nói cho dân là không chấp nhận ĐỘC TÀI và ĐỘC ĐẢNG thì dân thấy rõ liền cái tai hại của độc tài và độc đảng trong sự bao che cướp bóc họ suốt bao chục năm trường. Thực vậy, cái quyền độc tài độc đảng này là nguồn căn nguyên làm nẩy sinh, lan tràn và bao che THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ cướp bóc tư hữu cá nhân, tàn phá kinh tế, lấy của chung thành của riêng. Khi quần chúng không chấp nhận độc tài độc đảng, thì giới chuyên viên Hiến Pháp tất nhiên phải bỏ Điều 4 của Hiến Pháp hiện hành.
(ii) Phải tôn trọng Tư Hữu Đất đai và những Phương tiện sản xuất.
70% dân chúng Việt Nam sống về nông nghiệp. Một số đông khác sống về tiểu công nghệ hoặc là tiểu thương. Đầu tư vào nông nghiệp là đầu tư dài hạn, chứ không phải là đầu tư ngắn hạn ăn xổi ở thì. Khi nhà nước giữ quyền trưng dụng đất đai, nông dân không thể đầu tư dài hạn được. Phải cho tư hữu đất đai, thì mới tận tình đầu tư dài hạn.

Chính cái quyền TƯ HỮU đất đai và những phương tiện sản xuất hàm ngụ tự nó quyền Tự do Kinh doanh. Đó là nền Kinh tế tự do thị trường cho mỗi cá nhân và vì mỗi cá nhân. Đòi hỏi này tạo được hậu thuẫn của Khối Dân Oan toàn quốc đã bị tước đoạt nhà đất, của khối Tiểu Công nghệ và Tiểu Thương.


(iii)) Phải có quyền tổ chức Nghiệp đoàn để bảo vệ sức Lao động.
Sức Lao động của mỗi cá nhân là TƯ HỮU TUYỆT ĐỐI, không thể để người khóc bóc lột như thời nô lệ. Ở thời nô lệ, người ta có thể mua một người làm nô lệ, nghĩa là mua đứt sức lao động của người đó, thậm chí có thể giết người đó vì đã là tư hữu. Nhưng ở thời nay, người công nhân chỉ có thể CHO THUÊ sức lao động, nhưng không thể BÁN ĐỨT sứ lao động của mình. Hiện nay, tại Trung quốc cũng như tại Việt Nam, Nhà Nước đã bán sức lao động của công nhân cho đám tài phiệt nước ngoài trong điều kiện là công nhân không được quyền lập Nghiệp Đoàn độc lập để bảo vệ sức lao động của mình cho thuê tương xứng với đồng lương. Điểm đòi hỏi Nghiệp Đoàn độc lập tạo được hậu thuẫn của Khối Công nhân đang bị CSVN cấu kết với tư bản nước ngoài để khai thác, bóc lột triệt để lúc này
Giới trí thức đang phát động việc đòi hỏi Hiến Pháp phải đi tới quần chúng hóa đòi hỏi của mình bằng 3 điểm cụ thể trên đây. Chính quần chúng sẵn sàng có sức mạnh BẠO ĐỘNG làm cho CSVN khỏi bỏ vào sọt rác những văn bản lý luận đòi hỏi Hiến Pháp từ giới trí thức vậy.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 21.02.2013

Web: http://VietTUDAN.net

HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VN TRÊN LƯNG NGỰA

CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 03.03.2013

Web: http://VietTUDAN.net
Với nội dung LÁ THƯ CỦA HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC đã đưa lên đòi hỏi sửa đổi Hiến Pháp, Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã chính thức ngồi trên lưng ngựa CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP. Theo phân tích của LÁ THƯ, cái nguyên do chính yếu tạo ra sự lệch lạc và lạm quyền trong Hiến Pháp 1992 là Điều 4: Dự thảo lại khẳng định đảng cầm quyền là “lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội, lấy chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng“ (Điều 4):

=> Đảng CSVN độc quyền lãnh đạo Nhà nước và Xã hội đã làm lệc lạch mọi quyền hành quản trị khác phải được phân quyền rõ rệt trong Hiến Pháp và trong thực tế Xã hội. Đó là quyền Độc tài đảng trị trên mọi quyền hành cần thiết khác.

=> Quyền độc tài đảng trị này phế bỏ luôn quyền tối thượng của Dân, mà tượng trưng là Quốc Hội. Không thể có một Hiến Pháp lấy Dân làm chủ mà còn giữ lại Điều 4 Hiến Pháp 1992.

=> Lấy chủ nghĩa Mác-Lênin làm nền tảng tư tưởng và được cho vào Hiến Pháp có nghĩa là phế bỏ những quyền tự do sáng tạo của tư duy, tự do tin tưởng tôn giáo của cá nhân hay đoàn thể

Tóm lại với Điều 4 còn tồn tại, Hiến Pháp, dù sửa đổi năm 2013, vẫn là một Hiến Pháp giữ ĐỘC TÀI quyền hành cai trị về cho đảng CSVN và ĐỘC TÀI của ý thứ hệ Mác-Lênin ngoại lai lỗi thời để cấm những tư duy, lòng tin tôn giáo cá nhân của người Việt Nam. Tất nhiên với Điều 4 ĐỘC TÀI này, không thể gọi Hiến Pháp 2013 là một Hiến Pháp DÂN CHỦ được !

HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VN đã ngồi trên lưng ngựa CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP, không thể xuống ngựa được nữa mà chỉ còn tiến trên đường đấu tranh. Con đường này, cho đến ngày hôm nay, đã có 7000 người ký tên cùng làm CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP. Hội Đồng Giám Mục Việt Nam có khối Giáo Dân dưới quyền cùng quyết chí đồng hành trên đường đấu tranh.


Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 03.03.2013

Web: http://VietTUDAN.net


Tụt giốc Kinh tế CSVN và tan vỡ đảng

do tranh giành THAM NHŨNG
Cơ Chế Mafia CSTQ & CSVN: Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế. On Gia Bảo & Nguyễn Tấn Dũng hô hào Cải cách để tránh Tụt Giốc Kinh tế đang diễn ra.

DÂN CHỦ HÓA KINH TẾ phải đi song hành với DÂN CHỦ HÓA CHÍNH TRỊ
Ngày 14.03.2010, On Gia Bảo đã cảnh báo trước Quốc Hội Trung quốc về hậu quả Tụt Giốc Kinh tế của Cơ chế Mafia này: “L’inflation, plus une redistribution inéquitable des revenus et la corruption pourraient affecter la stabilité sociale et même la stabilité du gouvernement” (Lạm phát, thêm vào đó là một sự phân phối không đồng đều những thu nhập và tham nhũng có thể tác hại đến sự ổn định xã hội và ngay cả đến sự ổn định nhà nước” (Le Monde 16.03.2010, trang 16)

90% DÂN CHÚNG VN LỰA CHỌN

DỨT BỎ MÔ HÌNH KINH TẾ XHCN
87% Dân VN: Kinh Tế Thị Trường Ưu Việt hơn Nền Kinh Tế XHCN

Với giới báo chí: tới 97% cho rằng kinh tế thị trường là ưu việt
HANOI - Đại đa sô dân Việt Nam công nhân rằng nền kinh tế thị trường tuyệt vời hơn nền kinh tế xã hội chủ nghĩa, theo một bản khảo sát thực hiện tại Việt Nam.
Bản tin trên thông tấn VnEconomy có nhan đề khéo léo, “Kinh tế thị trường và nghịch lý thú vị của người Việt,” đã đưa ra các con số cho thấy nền kinh tế xã hội chủ nghĩa đã là cái gì rất đáng sợ.
Bản tin viết:

Báo cáo nghiên cứu về cảm nhận của người dân Việt Nam về vai trò của nhà nước và thị trường ở Việt Nam (CAMS 2011) được công bố sáng 13/4 tại Hà Nội đã cho thấy một “nghịch lý” thú vị trong quan điểm của người Việt đối với kinh tế thị trường.


Yêu” kinh tế thị trường
Trong cuộc khảo sát để hình thành nên CAMS 2011, có đến 87% người trong tổng số hơn 1.000 người tham gia trả lời cho rằng mô hình kinh tế thị trường ưu việt hơn bất kỳ mô hình kinh tế nào khác.”
Con số 87% ưa thích kinh tế thị trường, vậy thì có bao nhiêu người ưa thích kinh tế xã hội chủ nghĩa?
Thông tấn VnEconomy cho thấy chỉ có 7% là bám vào kinh tế kiểu Mác Lê Hồ.
Bản tin viết:

Ngược lại, chỉ có gần 7% cho rằng mô hình kinh tế nhà nước ưu việt hơn mô hình kinh tế thị trường và hơn 6% cho rằng mô hình kinh tế nhà nước hay thị trường không quan trọng.



Điều này, theo nhận định của các chuyên gia thuộc nhóm nghiên cứu, là sự thể hiện “sự ủng hộ mạnh mẽ đối với mô hình kinh tế thị trường”...”

Con số ưa thích kinh tế thị trường ở những người có nhiều thông tin đã tăng cao hơn các con số nêu trên.
Bản tin viết tiếp:

Trong đó, nhóm cơ quan báo chí có tỷ lệ ủng hộ cao nhất với 97% cho rằng kinh tế thị trường là ưu việt, tiếp theo là nhóm cơ quan Chính phủ, các bộ, ngành và UBND và các sở ngành cấp tỉnh (92%), nhóm doanh nghiệp nhà nước (doanh nghiệp nhà nước) và các cơ quan Đảng ở Trung ương là tương tự nhau (86-87%).


Tuy nhiên, chỉ có 75% số người trả lời của nhóm là đại biểu quốc hội và người làm việc tại các cơ quan của Quốc hội cho rằng mô hình kinh tế thị trường là ưu việt, trong khi cũng chỉ có 83% số người thuộc nhóm doanh nghiệp gồm tư nhân trong nước và tư nhân nước ngoài ở Việt Nam cho rằng kinh tế thị trường là ưu việt; thấp hơn mức trung bình và thấp hơn khá nhiều so với nhóm thuộc kinh tế nhà nước.
Mức độ ủng hộ mô hình kinh tế thị trường cũng có sự khác biệt theo chức vụ và độ tuổi của người trả lời điều tra.
Gần 90% những người nắm chức vụ cao cấp ủng hộ mô hình kinh tế thị trường so với tỷ lệ 85% của nhóm chức vụ trung cấp hay bình thường. Tỷ lệ ủng hộ mô hình kinh tế thị trường của nhóm người từ 30 tuổi đến 49 tuổi và nhóm 50 tuổi trở lên đều khoảng 90% so với tỷ lệ gần 83% của nhóm những người dưới 30 tuổi.”
Vậy thì, bao giờ Việt Nam sẽ quăng bỏ mô hình kinh tế nhà nước vào quá khứ?

Không thấy câu hỏi này trên thông tấn VnEconomy.

THẮT THÊM ĐƯỜNG TIẾP MÁU

CHO KINH TẾ MAFIA CSVN
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 12.12.2012. Cập nhật 20.12.2012

Web: http://VietTUDAN.net
Cập nhật 20.12.2012
Trong những ngày gần đây, phái đoàn do Thứ trưởng Ngoại giao CSVN dẫn sang Houston mà Nghị viên Al HOÀNG làm môi giới, ngoài việc tung ra chiêu bài “ĐỐI THOẠI“, “Hòa Giải Hòa Hợp“, còn mang khía cạnh tìm đường tiếp máu Tài chánh cho Kinh tế Mafia CSVN nữa. Thực vậy, CSVN và Al Hoàng nói đến việc Houston, thành phố lớn thứ 4 của Hoa kỳ, được chọn là thành phố Chị—Em với Đà Nẵng. Nếu đối thoại chỉ là chiêu bài để kéo dài Cơ chế CSVN, thì việc chọn Chị—Em giữa Houston—Đà Nẵng là một biện pháp cụ thể để kiếm tiếp máu cho Kinh tế Việt Nam.

Đứng về phương diện tiếp máu này, thì việc làm của Nghị viên Al Hoàng quả thực đi ngược với quyết tâm đấu tranh hiện nay của Quốc nội và Hải ngoại là phải THẮT THÊM ĐƯỜNG TIẾP MÁU CHO KINH TẾ MAFIA CSVN bằng không đóng Thuế và Rút Tiền ra khỏi Ngân Hàng. Đây là biện pháp đánh vào TỬ HUYỆT của CSVN.

Theo Bản Tin mới nhất của Thông Tấn AFP đánh đi từ Hà Nội ngày 11.12.2012, nền Kinh tế Việt Nam đang ở mức tồi tệ nhất kể từ năm 1999. Bản Tin viết:

=> Bà Giám đốc của Ngân Hàng Thế giới, trụ sở Hà Nội đã nhận xét:

“La croissance économique du pays communiste devrait être en 2012 à son plus

bas niveau depuis 1999, a estimé la directrice de la Banque mondiale au Vietnam, lors d'une réunion annuelle à Hanoi.”

(Độ tăng trưởng kinh tế ở xứ cộng sản này vào năm 2012 ở mức độ thấp nhất từ năm 1999, Bà Giám đốc của Ngân Hàng Thế giới ở Việt Nam đã thẩm định như vậy trong cuộc Họp thường niên tại Hà Nội)



=> Các nước yểm trợ vốn cho Việt Nam giảm thiểu việc cung cấp vốn và đòi hỏi những điều kiện phải cải tổ tận gốc hệ thống Ngân Hàng và lãnh vực các Tập đoàn Kinh tế nhà nước:

“Les donateurs du Vietnam ont promis près de 6,5 milliards de dollars d'aide pour 2013, soit la troisième baisse consécutive après un record de 8 milliards en 2010.

Les bailleurs ont notamment mis l'accent sur la nécessité d'éponger les crédits douteux, d'améliorer la gestion des entreprises d'Etat et les banques, et de renforcer la transparence du secteur public, qui continue de dominer l'économie nationale.

(Những nhà cho vốn cho Việt Nam đã hứa gần 6.5 tỉ đo-la yểm trợ cho năm 2013, nghĩa là lần thứ 3 giảm thiểu liên tiếp sau mức cao nhất 8 tỉ vào năm 2010.

Những nhà cho vay vốn nhấn mạnh đến sự cần thiết phải tẩy sạch những tín dụng xấu, phải cải thiện việc quản trị các Xí nghiệp nhà nước và các Ngân Hàng, và phải làm trong sáng lãnh vực công, đó là lãnh vực đang nắm chủ chốt kinh tế quốc gia.)

Quốc tế đòi hỏi như vậy. Cuộc đấu tranh của quần chúng phải càng tăng cường đánh vào TỬ HUYỆT của CSVN: xiết chặt đường THU tài chánh bằng ngưng đóng thuế và rút tiền khỏi Ngân Hàng. Đó là con đường hữu hiệu nhất để dứt bỏ Cơ chế CSVN, nguồn làm phá sản Kinh tế quốc dân.

Trở lại việc môi giới để Houston và Đà Nẵng thành Chị—Em. Theo Bản Tin của Vietnamnet:
Bản Tin của Vietnamnet, thứ 5, 15/11/2012

“Đà Nẵng hết tiền trả lương công chức “

http://cafef.vn/kinh-te-vi-mo-dau-tu/da-nang-het-tien-tra-luong-cong-chuc-

thì việc Chị—Em này là con đường mà Mafia đang tìm kiếm để có sự tiếp máu. Những kẻ tiếp tay cho Mafia CSVN thực hiện điều này là những người PHẢN BỘI cuộc đấu tranh của quần chúng Việt Nam quốc nội vậy.

Nguyễn Phúc Liên

Ngân sách Hoa kỳ bên bờ vực thẳm để phải lo sợ suy trầm Kinh tế kéo dài. Các nước Au châu nợ nần, khó lòng phục hồi thăng bằng Ngân sách. Khuynh hướng “xã hội “ đã làm cho vốn mỗi nước thất thoát ra ngoài. Tại Hoa kỳ, nếu TT.Obama nhất thiết đánh thuế cao người giầu, thì những Xí nghiệp Liên quốc gia có thể để Lợi nhuận tỵ nạn ở ngoại quốc, một phương cách thất thoát vốn Hoa kỳ ra nước ngoài.

Tình trạng hiện nay về Tài chánh của nền Kinh tế CSVN như bệnh xuất huyết của một nền Kinh tế đang trong cơn hấp hối. Thực vậy, tham nhũng và lãng phí tràn lan có nghĩa là 2 triệu đảng viên từ chóp bu tới hạ tầng đã biến của chung thành của riêng. Tài chánh là máu huyết nuôi dưỡng Kinh tế. Khi hút hết máu ra, thì Kinh tế chỉ còn là cái xác mỗi ngày mỗi xanh xao vàng vọt. Còn tệ hại hơn nữa, không những chỉ cướp của chung thành của riêng, mà hiện nay số tài chánh cướp giựt được còn đang trở thành phong trào cho thất thoát ra nước ngoài để cất giữ.

Thu hẹp vấn đề tài chánh hơn nữa, đó là Ngân Sách của Nhà Nước. Khi mà đà tham nhũng lãng phí vẫn tiếp tục, nghĩa là đầu CHI Ngân sách vẫn hoang phí như cũ, mà đầu THU cho Ngân sách bị giảm, thì việc phá sản của chính Nhà Nước phải xẩy ra mà hậu quả trực tiếp là khối Công chức, Công an, Quân đội không nhận đủ lương, nên NỔI DẬY !

Bài này đề cập đến những điểm sau đây:

=> Vốn ăn cắp được tìm đường tháo chạy ra nước ngoài

=> Từ bài học Lịch sử chiệt Lương thực quân Nguyên đến biện pháp hiện đại chiệt tiếp máu cho Kinh tế Mafia CSVN

=> Không đóng thuế và rút tiền khỏi Ngân Hàng: chiệt đầu THU Ngân sách để Công chức, Công an và Quân đội NỔI DẬY


Vốn ăn cắp được

tìm đường tháo chạy ra nước ngoài
Việc lan tràn tham nhũng và lãng phí của hai Cơ chế CSTQ và CSVN được chính hai đảng Cộng sản xác nhận qua Hội Nghị Trung ương 6 CSVN và Đại Hội 18 CSTQ. Việc lan tràn này tàn phá hai nền Kinh tế và tạo bất ổn Chính trị. Những người đã ăn cướp của chung thành của riêng tất nhiên không còn tin tưởng vào sự kéo dài của hai Cơ chế Cộng sản. Chính vì vậy mà phải tìm mọi cách chuyển vố ra nước ngoài cho an tâm. Chúng tôi xin trích ra đây việc tháo chạy vốn này từ Trung quốc cũng như từ Việt Nam.
Phong trào tháo chạy vốn và người từ Trung quốc
Tác giả NGUYỄN CAO TRÍ, dựa trên những tài liệu từ chính phía Trung quốc, đã tóm lược việc tháo chạy này như sau:
Viết trên Forbes (28/10/2012), cây bút Gordon Chang cho biết, tổ chức Global Financial Integrity ước lượng rằng, từ năm 2000 đến 2011, Trung Quốc đã mất 3,79 ngàn tỉ USD bởi các vụ tuồn tiền ra nước ngoài bất hợp pháp. Trong 2 năm qua, 1,05 ngàn tỉ USD đã bị thất thoát; và theo Wall Street Journal, chỉ trong 12 tháng (tính đến tháng 9/2012), khoảng 225 tỉ USD đã “vượt biên” khỏi Trung Quốc.

Tình trạng này đang làm thiệt hại đáng kể dự trữ ngoại tệ quốc gia Trung Quốc. Một trong những nguyên nhân trực tiếp khiến kinh tế Trung Quốc bất ngờ bị “thoái vốn” là do hiện tượng ngày càng có nhiều người giàu Trung Quốc bỏ ra nước ngoài. Theo báo cáo mới nhất của “Hồ Nhuận bách phú” (Hurun Report), Hoa lục hiện có hơn một triệu “thiên vạn phú ông” với tài sản hơn 10 triệu tệ (1,6 triệu USD).

Tuy nhiên, bản báo cáo công bố ngày 31/7/2012 trên cũng cho biết, hơn 16% trong nhóm “thiên vạn phú ông” đã di cư ra nước ngoài hoặc đang nộp hồ sơ di trú, trong khi 44% người khác có ý định tương tự trong tương lai gần. 1/3 tài sản người giàu Trung Quốc hiện cũng ở nước ngoài. Theo The Economist (4/8/2012), niềm tin chính đang bị mất ở Trung Quốc.

Ngoài ra, có đến 85% người giàu đang lên kế hoạch cho con ra nước ngoài du học. Theo CNN, trong niên khóa 2009-2010, Trung Quốc đã qua mặt Canada, Ấn Độ và Hàn Quốc để trở thành nước có nhiều du học sinh nhất tại Mỹ; và tiếp tục tăng 23% (lên đến hơn 723.000 du học sinh) tại Mỹ trong niên khóa 2010-2011. Từ năm 1999 đến nay, số du học sinh Trung Quốc đứng thứ hai tại Đại học Harvard (chỉ thua Canada). Điều này cho thấy thêm rằng, hệ thống giáo dục Trung Quốc chưa bao giờ là niềm tự hào đối với chính công dân nước họ.

Cuộc tháo chạy khỏi Trung Quốc thật ra đã hình thành từ nhiều năm và bắt đầu bùng nổ vài năm gần đây. Làn sóng di cư đang hướng đến Canada, Anh, Australia và đặc biệt Mỹ. Chỉ riêng tại Mỹ, 65% đơn xin di trú diện đầu tư trong năm tài khóa 2011 đều đến từ Trung Quốc (Wall Street Journal 11/5/2012). Theo chương trình này, người đứng đơn và thân nhân trực tiếp được phép thường trú tại Mỹ nếu họ đầu tư ít nhất một triệu USD vào Mỹ và thuê mướn được 10 công nhân làm việc trong 2 năm.

Hiện tượng ra đi không chỉ xảy ra đối với người giàu mà cả với giới trí thức. Một phóng sự mới đây trên New York Times (31/10/2012) đã cho thấy việc này. Ở tuổi 30, Trần Quát đã đạt được nhiều thành công mà nhiều người Trung Quốc mơ ước: có một căn hộ riêng và một nghề lương cao tại công ty đa quốc gia. Nhưng vào giữa tháng 10/2012, cô Trần đã xách valy đáp chuyến bay nửa đêm đến Australia để bắt đầu cuộc sống mới, làm lại từ đầu, chấp nhận rủi ro.

“Dân trung lưu ở Trung Quốc không cảm thấy an toàn cho tương lai và đặc biệt cho tương lai con cái” – nhận xét của Tào Thông, giáo sư Đại học Nottingham – “Họ cũng không nghĩ tình trạng chính trị (Trung Quốc) là ổn định”. Sự kiện Bạc Hy Lai đã để lại nhiều dư chấn chưa tan. “Sẽ tiếp tục có nhiều bất ổn và rủi ro, thậm chí ở cấp cao nhất, thậm chí ở cấp Bạc Hy Lai” – nhận định của Lương Tại, chuyên gia di trú thuộc Đại học Albany – “Người dân (Trung Quốc) đang tự hỏi rồi điều gì sẽ xảy ra trong hai ba năm tới trước mắt”…

Vấn đề “vượt biên chính thức”, chứ không phải “chảy máu chất xám”, đang trở thành chủ đề được bàn cãi căng thẳng trên các phương tiện truyền thông chính thống. Phương Trúc Lan, giáo sư Đại học Nhân Dân, gần đây đã viết trên tờ Diễn Đàn Nhân Dân rằng, nhiều người dân Trung Quốc đang “bỏ phiếu bằng đôi chân”, ám chỉ sự bày tỏ mất niềm tin bằng thái độ giũ áo ra đi…

“Tháo chạy khẩn cấp” là từ chính xác để nói về bọn này: đám quan tham từng vét sạch két sắt nhà nước rồi cao chạy xa bay. Theo bản tin China News ngày 6/6/2012, thống kê chính thức từ Viện Kiểm sát nhân dân Tối cao Trung Quốc cho biết có tổng cộng 18.487 viên chức Trung Quốc đang trốn tại nước ngoài bởi dính vào tham nhũng và biển thủ ngân khố từ năm 2000-2011.

Năm 2011, Ngân hàng Trung ương Trung Quốc đưa ra báo cáo cho biết có 18.000 viên chức đã trốn ra nước ngoài từ 1995-2008 với số tài sản thất thoát lên đến 125,7 tỉ USD. Trong thực tế, theo Lý Thành Ngạn, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu liêm chính Chính phủ thuộc Đại học Bắc Kinh, số viên chức đào tẩu có thể lên đến 10.000 với tài sản thất thoát lên đến hơn 150 tỉ USD.

Trong số bọn “tội phạm kinh tế” đào tẩu, bọn quan tham hám gái là đáng chú ý hơn cả. Trong vụ “ăn đường sắt” chấn động Trung Quốc, lực lượng chống tham nhũng đã phát hiện một trong những kỹ sư chính của Bộ Đường sắt Trung Quốc, Trương Thự Quang, có một biệt thự cực sang (5 phòng ngủ, 5 toilet) theo phong cách Địa Trung Hải tại Los Angeles, trị giá 840.000 USD, khi lương của hắn chỉ có 365 USD/tháng! Hẳn nhiên ngôi biệt thự tại Mỹ là nơi được thiết kế để Trương “hạ cánh” một khi đánh hơi thấy tai họa sắp chụp xuống đầu - một thủ đoạn quen thuộc của giới “lỏa quan”.

Lỗ hổng luật pháp Trung Quốc lớn như thế nào, cho thấy một hiện tượng “ăn xổi ở thì” lan rộng như thế nào, không chỉ ngoài xã hội mà cả trong giới chính quyền, với tâm lý vơ vét thật đậm rồi chuồn. Cho đến nay, Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp đồng bộ trong việc ngăn chặn giới chức tham nhũng trốn ra nước ngoài. Tháng 1/2012, chính quyền Quảng Đông tuyên bố viên chức nào có thân nhân di cư nước ngoài sẽ không được thăng chức. Đó hoàn toàn là một biện pháp chữa cháy tạm thời.

Nguyễn Cao Trí

Phong trào tháo chạy vốn và người từ Việt Nam
Dựa trên những thông tin từ quốc nội, ngày 01.11.2012, chúng tôi đã tóm tắt tình trạng tháo chạy vốn và người từ Việt Nam như sau:

“Mấy tháng qua, các nhà quản lý tại Anh, Canada, Úc, Mỹ đều ghi nhận luồng tiền ồ ạt chảy từ Việt Nam sang nước họ dưới danh nghĩa đầu tư. Lãnh tụ phe đối lập Úc thậm chí còn giật mình đòi chính phủ cầm quyền xét lại chính sách đầu tư nước ngoài ở quốc gia này bởi ngày càng có nhiều người nước ngoài trong đó có rất đông người Việt Nam sang Úc mua đất, cổ phần doanh nghiệp. Sự thật này trái ngược hẳn tình hình ảm đạm kinh tế trong nước. Báo chí chính thống và các nhà quản lý thì chỉ dám mon men phân tích chỉ số, niềm tin v.v. Một sự thật hiển hiện nhưng khó nói đó là đã xuất hiện làn sóng nhà giàu, đại gia cuốn gói và tháo chạy, bằng cách này hay cách khác mang lượng tiền vốn khổng lồ ra nước ngoài, khiến kinh tế Việt Nam ngày càng kiệt quệ.

Người giàu nhất Việt Nam năm 2007, ông Đặng Thành Tâm vừa đăng ký bán 22 triệu cổ phiếu SQC, với giá trị ước tính 1.400 tỉ đồng trong một trào lưu mà báo chí gọi là “đại gia đua nhau bán cổ phiếu, gom tiền tươi”.

Có thể các đại gia đang khát tiền mặt và tìm mọi cách thoái vốn, dù phải bán cả đống cổ phiếu của chính DN mình. Có hai điều có thể nhìn thấy qua sự kiện này: Những khó khăn của nền kinh tế không buông tha một ai kể cả đó là những người giàu nhất. Và sự bất chấp điều tiếng cho thấy những khó khăn về nguồn vốn lớn đến mức các đại gia buộc phải chấp nhận những mất mát về lòng tin của các nhà đầu tư vào thương hiệu thậm chí đã phải xây dựng trong nhiều thập kỷ.

Đại gia đua nhau bán cổ phiếu, gom tiền tươi. Thay vì bơm tiền vào phát triển doanh nghiệp và giữ vị thế cổ đông lớn, cổ đông sáng lập, nhiều đại gia dường như đang tranh thủ các cơ hội bán cổ phiếu để chốt lời hoặc bảo toàn không bị mất vốn

Sự kiện này cho thấy 1 hiện tượng là trong thời gian gần đây, trái ngược với xu hướng thâu tóm doanh nghiệp khi giá cổ phiếu ở mức bèo bọt, nhiều đại gia cũng đang tìm mọi cách rút hết vốn tại các doanh nghiệp của mình, bất chấp doanh nghiệp đó đang làm ăn tốt hay xấu.

Giới đầu tư đã nhiều lần xôn xao về các vụ “thoát xác” ngoạn mục của nhiều đại gia tại ngân hàng Sacombank (sau vụ thâu tóm), tại SHN (trước khi chủ tịch tuyên bố nguy cơ phá sản), THV (trước khi tình hình rủi ro mất thanh khoản lộ ra)…

Ở 1 khía cạnh nào đó, những cú thoái vốn của các đại gia cho thấy có dấu hiệu của sự khan hiếm tiền mặt hoặc dấu hiệu của sự kém hấp dẫn của các cổ phiếu. Họ đã phải bán ra 1 lượng lớn cổ phiếu ở thời điểm mà mức giá rất thấp, có khi chỉ bằng 10% so với đỉnh cao.


Nguon: http://xuongduong.blogspot.com/2012/08/lan-song-cuon-goi-va-thao-chay-khoi.html


Từ bài học Lịch sử chiệt Lương thực quân Nguyên đến

biện pháp hiện đại chiệt tiếp máu cho Kinh tế Mafia CSVN
Chúng tôi không phải là quân đội, nhưng cũng biết rằng người lính muốn đánh giặc, thì phải có ăn uốn đầy đủ mới có sức. Việc tìm cách chiệt đường tiếp tế lương thực là một trong những chiến thuật binh bị.

Nhìn lại Lịch sử Việt Nam, lần đại phá quân Nguyên lần hai cho thấy lý do thiếu lương thực của đoàn quân của Toa Đô ở vùng Thanh, Nghệ, Tĩnh. Việc chiệt đường Lương thực làm chúng ta nghĩ đến biệc pháp Tài chánh mà Dân chúng Việt Nam có thể làm để chiệt đường tiếp máu cho Kinh tế Mafia CSVN và chiệt đầu THU Ngân sách. Chúng tôi muốn tóm tắt bài học Lịch sử đại phá quân Nguyên lần 2 trước khi nói đến việc dân chúng hiện nay chiệt tiếp máu cho Mafia CSVN và chiệt đầu THU Ngân sách.

Trần Hưng Đạo được Lịch sử dân tộc tặng công lớn nhất. Nhưng khi đọc đến tướng TRẦN NHẬT DUẬT với trận đánh HÀM TỬ, chúng tôi cảm phục cái nhìn phân tích mang tính bác học am tường mọi chuyện, chứ không phải chỉ là tướng tài vung đông chém tây ngoài trận địa. Trận HÀM TỬ đã chuyển bại thành thắng cho vị Tổng chỉ huy TRẦN HƯNG ĐẠO.




1   ...   6   7   8   9   10   11   12   13   ...   19


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương