Tác giả phạm hồng thái bài giảng ngôn ngữ LẬp trình c/C++



tải về 1.98 Mb.
trang48/55
Chuyển đổi dữ liệu07.07.2016
Kích1.98 Mb.
1   ...   44   45   46   47   48   49   50   51   ...   55

CÁC HÀM TRỰC TUYẾN (inline)


Một số mở rộng của C++ đối với C đã được trình bày trong các chương trước như biến tham chiếu, định nghĩa chồng hàm, hàm với đối mặc định … Phần này ta xem một đặc trưng khác của C++ được gọi là hàm trực tuyến (inline).

Ưu nhược điểm của hàm


Việc tổ chức chương trình thành các hàm có 2 ưu điểm rõ rệt:

Thứ nhất là chia chương trình thành các đơn vị độc lập, làm cho chương trình được tổ chức một cách khoa học dễ kiểm soát, dễ phát hiện lỗi, dễ phát triển và mở rộng.

Thứ hai là giảm được kích thước chương trình, vì mỗi đoạn chương trình thực hiện nhiệm vụ của hàm được thay bằng một lời gọi hàm.

Tuy nhiên hàm cũng có nhược điểm là làm chậm tốc độ chương trình do phải thực hiện một số thao tác có tính thủ tục mỗi khi gọi hàm như: cấp phát vùng nhớ cho các đốivà biến cục bộ, truyền dữ liệu của các tham số cho các đối, giải phóng vùng nhớ trước khi thoát khỏi hàm.

Các hàm trực tuyến trong C++ có khả năng khắc phục được các nhược điểm nói trên.

Các hàm trực tuyến


Để biến một hàm thành trực tuyến ta viết thêm từ khoá inline vào trước khai báo nguyên mẫu hàm. Nếu không dùng nguyên mẫu thì viết từ khoá này trước dòng đầu tiên của định nghĩa hàm.

:

inline float f(int n, float x);



float f(int n, float x)

{

// Các câu lệnh trong thân hàm



}

hoặc


inline float f(int n, float x)

{

// Các câu lệnh trong thân hàm



}

Chú ý: Trong mọi trường họp, từ khoá inline phải xuất hiện trước các lời gọi hàm thì trình biên dịch mới biết cần xử lý hàm theo kiểu inline.

Ví dụ hàm f trong chương trình sau sẽ không phải là hàm trực tuyến vì từ khoá inline viết sau lời gọi hàm:

#include

#include

void main()

{

int s ;


s = f(5,6);

cout << s ;

getch();

}

inline int f(int a, int b)



{

return a*b;

}

Chú ý: Trong C++, nếu hàm được xây dựng sau lời gọi hàm thì bắt buộc phải khai báo nguyên mẫu hàm trước lời gọi. Trong ví dụ trên, trình biên dịch C++ sẽ bắt lỗi vì thiếu khai báo nguyên ngẫu hàm f .


Cách biên dịch và dùng hàm trực tuyến


Chương trình dịch xử lý các hàm inline như các macro (được định nghĩa trong lệnh #define), nghĩa là nó sẽ thay mỗi lời gọi hàm bằng một đoạn chương trình thực hiện nhiệm vụ của hàm. Cách này làm cho chương trình dài ra, nhưng tốc độ chương trình tăng lên do không phải thực hiện các thao tác có tính thủ tục khi gọi hàm.

Phương án dùng hàm trực tuyến rút ngắn được thời gian chạy máy nhưng lại làm tăng khối lượng bộ nhớ chương trình (nhất là đối với các hàm trực tuyến có nhiều câu lệnh). Vì vậy chỉ nên dùng phương án trực tuyến đối với các hàm nhỏ.


Sự hạn chế của trình biên dịch


Không phải khi gặp từ khoá inline là trình biên dịch nhất thiết phải xử lý hàm theo kiểu trực tuyến.

Có một số hàm mà các trình biên dịch thường không xử lý theo cách inline như các hàm chứa biến static, hàm chứa các lệnh chu trình hoặc lệnh goto hoặc lệnh switch, hàm đệ quy. Trong trường hợp này từ khoá inline lẽ dĩ nhiên bị bỏ qua.

Thậm chí từ khoá inline vẫn bị bỏ qua ngay cả đối với các hàm không có những hạn chế nêu trên nếu như trình biên dịch thấy cần thiết (ví dụ đã có quá nhiều hàm inline làm cho bộ nhớ chương trình quá lớn)

: Chương trình sau sử dụng hàm inline tính chu vi và diện tích của hình chữ nhật:



Cách 1: Không khai báo nguyên mẫu. Khi đó hàm dtcvhcn phải đặt trước hàm main.

#include

#include

inline void dtcvhcn(int a, int b, int &dt, int &cv)

{

dt=a*b;


cv=2*(a+b);

}

void main()



{

int a[20],b[20],cv[20],dt[20],n;

cout << "\n So hinh chu nhat: '' ;

cin >> n;

for (int i=1; i<=n; ++i)

{

cout <<"\n Nhap 2 canh cua hinh chu nhat thu " << i << ": ";



cin >> a[i] >> b[i];

dtcvhcn(a[i],b[i],dt[i], cv[i]);

}

clrscr();



for (i=1; i<=n; ++i)

{

cout << "\n Hinh chu nhat thu "<< i << '' : '';



cout << "\n Do dai 2 canh= '' << a[i] << '' va '' << b[i] ;

cout <<"\n Dien tich= " << dt[i] ;

cout << "\n Chu vi= '' << cv[i] ;

}

getch();



}

Cách 2:Sử dụng khai báo nguyên mẫu. Khi đó từ khoá inline đặt trước nguyên mẫu.

Chú ý: Không được đặt inline trước định nghĩa hàm. Trong chương trình dưới đây nếu đặt inline trước định nghĩa hàm thì hậu quả như sau: Chương trình vẫn dịch thông, nhưng khi chạy thì chương trình bị quẩn và không thoát đi được.

#include

#include

inline void dtcvhcn(int a, int b, int &dt, int &cv);

void main()

{

int a[20],b[20],cv[20],dt[20],n;



cout << "\n So hinh chu nhat: '' ;

cin >> n;

for (int i=1; i<=n; ++i)

{

cout <<"\n Nhap 2 canh cua hinh chu nhat thu " << i << ": ";



cin >> a[i] >> b[i];

dtcvhcn(a[i],b[i],dt[i], cv[i]);

}

clrscr();



for (i=1; i<=n; ++i)

{

cout << "\n Hinh chu nhat thu "<< i << '' : '';



cout << "\n Do dai 2 canh= '' << a[i] << '' va '' << b[i] ;

cout <<"\n Dien tich= " << dt[i] ;

cout << "\n Chu vi= '' << cv[i] ;

}

getch();



}

void dtcvhcn(int a, int b, int&dt, int &cv)

{

dt=a*b;


cv=2*(a+b);

}

CHƯƠNG 8



hàm BẠN, đỊnh nghĩa PHÉP TOÁN CHO LỚP

Hàm bạn


Định nghĩa phép toán cho lớp

HÀM BẠN (Friend function)

Hàm bạn


Để một hàm trở thành bạn của một lớp, có 2 cách viết:

Cách 1: Dùng từ khóa friend để khai báo hàm trong lớp và xây dựng hàm bên ngoài như các hàm thông thường (không dùng từ khóa friend). Mẫu viết như sau:

class A

{

private:



// Khai báo các thuộc tính

public:


...

// Khai báo các hàm bạn của lớp A

friend void f1(...);

friend double f2(...);

friend A f3(...) ;

...


} ;

// Xây dựng các hàm f1, f2, f3

void f1(...)

{

...



}

double f2(...)

{

...


}

A f3(...)

{

...


}

Cách 2: Dùng từ khóa friend để xây dựng hàm trong định nghĩa lớp. Mẫu viết như sau:

class A

{

private:



// Khai báo các thuộc tính

public:


// Xây dựng các hàm bạn của lớp A

void f1(...)

{

...


}

double f2(...)

{

...


}

A f3(...)

{

...


}

...


} ;
1   ...   44   45   46   47   48   49   50   51   ...   55


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2016
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương