Giới thiệu chung Kết quả Kinh tế của Việt Nam



tải về 1.02 Mb.
trang8/9
Chuyển đổi dữ liệu06.07.2016
Kích1.02 Mb.
1   2   3   4   5   6   7   8   9

3.3.1.2. Bối cảnh cho chiến lược và cạnh tranh của doanh nghiệp

3.3.1.2.1 Độ mở của nền kinh tế


- Nền kinh tế có độ mở cao
Những cải cách về kinh tế được khởi xướng từ công cuộc đổi mới trong những năm cuối của thập kỷ 1980 bằng sự mở cửa nền kinh tế cho các doanh nghiệp thuộc sở hữu tư nhân. Những chính sách tiếp theo đã thúc đẩy sự phát triển các doanh nghiệp tư nhân và giảm dần vai trò của các DNNN. Quá trình mở cửa nền kinh tế Việt Nam để hội nhập sâu với kinh tế và thương mại toàn cầu bắt đầu từ việc chính thức gia nhập Khu vực mậu dịch tự do ASEAN (AFTA) vào năm 1996, nhưng thực sự chứng kiến cú hích mạnh mẽ sau khi ký Hiệp định thương mại tự do với Hoa Kỳ (US BTA) năm 2001. Quá trình mở cửa và hội nhập đầy đủ, toàn diện được đánh dấu bằng việc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) năm 2007.
Như đã thảo luận trong Chương 2, Việt Nam là một trong những nền kinh tế có độ mở cao nhất, cả về thương mại và đầu tư, trong khu vực ASEAN. Việt Nam đã dỡ bỏ nhiều rào cản về đầu tư trong quá trình thực hiện các cam kết hội nhập. Luật Doanh nghiệp sửa đổi năm 2005 đã điều chỉnh những nội dung cũ và đặt tất cả các loại hình doanh nghiệp (doanh nghiệp FDI, doanh nghiệp tư nhân trong nước và DNNN) trên cùng một mặt bằng pháp lý chung. Trong một số trường hợp, đặc biệt ở cấp tỉnh, các doanh nghiệp FDI còn nhận được nhiều ưu đãi và đối xử ưu đãi đặc biệt hơn các doanh nghiệp tư nhân địa phương (như những ưu đãi về thuế và tiếp cận với đất đai).


  1. Độ mở về thương mại: Việt Nam so với một số nước châu Á, 2009



Độ mở của Việt Nam về thương mại và đầu tư dự kiến sẽ còn tiếp tục tăng trong thời gian tới do mức thuế suất MFN bình quân hiện nay của Việt Nam vẫn còn tương đối cao so với các nước châu Á khác và sẽ giảm xuống phù hợp với các cam kết hội nhập song phương và đa phương. Mức độ mở cửa cao cho phép Việt Nam hưởng lợi từ quá trình toàn cầu hóa nhưng cũng đặt ra thách thức cho Việt Nam trong việc quản lý một nền kinh tế phức tạp và dễ chịu tác động của các biến động bên ngoài hơn.
3.3.1.2.2 Mức độ cạnh tranh.


- Khung pháp lý và thực thi chính sách cạnh tranh còn yếu.
Cạnh tranh mạnh mẽ trên thị trường nội địa là cần thiết để đẩy nhanh quá trình đổi mới. Là một phần trong quá trình chuyển đổi sang nền kinh tế thị trường hiệu quả, Luật Cạnh tranh tháng 12/2004 đã được Quốc hội thông qua và có hiệu lực từ tháng 7/2005. Luật áp dụng cho mọi loại hình doanh nghiệp: doanh nghiệp tư nhân trong nước, DNNN, và doanh nghiệp FDI.
Luật Cạnh tranh đã thể chế hoá sự ra đời của Cục quản lý Cạnh tranh (VCAD) với chức năng chính là quản lý và thực thi chính sách cạnh tranh trong các vấn đề liên quan đến cản trở cạnh tranh, cạnh tranh không lành mạnh, quản lý cạnh tranh, chống bán phá giá, bảo vệ người tiêu dùng và hợp tác quốc tế trong các vấn đề liên quan đến cạnh tranh. Sự kết hợp giữa chức năng đảm bảo cạnh tranh trong nước với thực hiện vai trò quan trọng trong các quan hệ thương mại quốc tế là cách kết hợp không thường thấy ở các nước khác và có thể gây khó khăn cho cơ quan cạnh tranh non trẻ này.
Pháp luật cạnh tranh của Việt Nam cho phép nhiều loại miễn trừ, ví dụ như các doanh nghiệp được áp dụng thoả thuận khi các thỏa thuận này giúp nâng cao hiệu quả hoặc nhằm đặt ra các tiêu chuẩn để thúc đẩy cạnh tranh. Ngoài ra, miễn trừ còn có thể áp dụng để bảo vệ các doanh nghiệp nhỏ và vừa SMEs, hoặc đối với việc hình thành các liên kết nhóm (cartel) xuất khẩu. Luật cũng cho phép hình thức độc quyền nhà nước, và quy định VCAD chỉ lên tiếng và có hành động khi những độc quyền Nhà nước này có các động thái vượt ra ngoài phạm vi độc quyền được phép của mình. Các chính sách cạnh tranh luôn coi thị phần như một chỉ tiêu quan trọng về đánh giá mức độ chi phối thị trường. Theo đó, những thỏa thuận hạn chế cạnh tranh bị cấm chỉ khi các bên tham gia có tổng thị phần trên 30% trên thị trường có liên quan. Dưới mức 30% này, các hành vi thỏa thuận giữa doanh nghiệp không bị cấm ngay cả khi hành vi này có thể dẫn tới hạn chế cạnh tranh. Ngay cả khi VCAD đã xác định và kết luận một hành vi là phản cạnh tranh thì các chế tài hay các biện pháp thực thi cũng không đủ mạnh để chấm dứt một cách hiệu quả các vi phạm.
Việt Nam còn thiếu kinh nghiệm trong việc áp dụng đầy đủ Luật Cạnh tranh. Trên thực tế, rất ít doanh nghiệp nhận thức được những vi phạm tiềm tàng, cả từ phía họ và từ những đối tượng khác ảnh hưởng đến họ. Với khu vực tư nhân trong nước, các chưong trình đào tạo và phổ biến kiến thức về pháp luật cạnh tranh cần được coi là những ưu tiên hàng đầu.
Một vấn đề cần quan tâm khác là sự hợp tác giữa các cơ quan quản lý cạnh tranh mới thành lập và các cơ quan quản lý chuyên ngành. Dễ nhận thấy sự chồng chéo về trách nhiệm khi VCAD phải xử lý các khiếu kiện liên quan đến cạnh tranh. Dù VCAD đã đạt được một số thống nhất với các cơ quan quản lý chuyên ngành viễn thông, điện và ngân hàng, thì việc thuyết phục và vận động để các cơ quan quản lý chuyên ngành hiểu được tác động của các quyết định của họ đối với môi trường cạnh tranh chung, hay hiểu được tầm quan trọng của môi trường cạnh tranh chung so với những lợi ích cục bộ của ngành hay của một số doanh nghiệp trong ngành của họ vẫn còn là một thách thức lớn đối với cơ quan quản lý cạnh tranh. Hơn nữa, việc đặt VCAD nằm trong Bộ Công Thương, một bộ quản lý nhiều ngành công nghiệp chủ chốt, cũng ảnh hưởng đến tính độc lập trong mục tiêu cũng như hoạt động của Cục.
Việt Nam cần phải nỗ lực hơn nữa để đảm bảo sự rõ ràng, minh bạch trong chức năng và trách nhiệm của cơ quan quản lý cạnh tranh và các bộ quản lý ngành, và để giải quyết tình trạng khác nhau trong nhau áp dụng các chuẩn mực và cách xử lý. Nói rộng hơn, tất cả các cơ quan của Chính phủ đều cần nhận thức và đánh giá được những tác động của các chính sách và hoạt động của mình đến môi trường cạnh tranh chung.


  • Doanh nghiệp thuộc các thành phần kinh tế khác nhau chưa được đặt trong môi trường cạnh tranh bình đẳng, trong đó nhiều ưu ái được dành cho các DNNN

Tuy khung pháp lý nhằm tạo dựng môi trường cạnh tranh bình đẳng đã được xây dựng, nhưng việc áp dụng trên thực tế còn nhiếu vấn đề. Các độc quyền Nhà nước và những ưu đãi đặc biệt giành cho các DNNN đã làm méo mó sân chơi chung của các doanh nghiệp. Trong khi quá trình cổ phần hóa các DNNN ở các địa phương đã góp phần làm giảm đáng kể sự thiên vị của chính quyền địa phương đối với các DNNN, thì ở cấp trung ương, các cơ quan vẫn đối xử với các DNNN như một đối tượng đặc biệt. Sự đối xử đặc biệt này có thể làm ảnh hưởng đến NLCT nói chung vì hiệu quả hoạt động của các DNNN có ảnh hưởng lớn tới kết quả chung của nhiều ngành công nghiệp.


Trong khi đó, các doanh nghiệp FDI thường không có nhiều phàn nàn về việc bị đối xử phân biệt, mặc dù đôi khi vẫn có trường hợp xảy ra. Điều này một phần là do các doanh nghiệp FDI hoạt động tương đối tách biệt với phần còn lại của nền kinh tế - họ hoạt động trong chuỗi giá trị toàn cầu của họ và có ít liên hệ với nền kinh tế Việt Nam. Thông thường, nếu có thì các phàn nàn của các doanh nghiệp chủ yếu là về môi trường hành chính, và công nghiệp hỗ trợ, cơ sở hạ tầng và dịch vụ logistics.
Các DNNN nhận được những đối xử đặc biệt dưới nhiều hình thức khác nhau, cả công khai và không công khai. Họ không phải chịu áp lực cạnh tranh và kỷ luật thị trường như các thành phần kinh tế khác. Một số ví dụ về những lợi ích và đối xử đặc biệt dành cho khu vực này như:


  • Tiếp cận các nguồn tín dụng ưu đãi, trực tiếp từ ngân sách nhà nước hoặc được chính phủ bảo lãnh hoặc gián tiếp từ các ngân hàng thương mại quốc doanh mà họ có những mối liên hệ chặt chẽ.34 Bảo lãnh của Chính phủ đối với các khoản vay được sử dụng ngày càng phổ biến và tăng lên nhanh chóng chiếm 7% GDP, trong đó 90% là giành cho các DNNN (theo ước tính của Ngân hàng Nhà nước).




  • Tiếp cận đất đai: các DNNN thường sở hữu những bất động sản ở những vị trí có giá trị thương mại cao với mức thuê đất thấp hơn giá thị trường rất nhiều. Việc đánh giá thấp các bất động sản và các tài sản khác là hiện tuợng phổ biến, đặc biệt khi các DNNN được cổ phần hóa (xem ví dụ tại Hộp 3.3 dưới).




  • Được nhận các hợp đồng của chính phủ thông qua chỉ định thầu hoặc được tiếp cận các thông tin nội bộ nhờ các mối quan hệ, đặc biệt đối với các dự án đầu tư công.



  • Được miễn trừ đối một số quy định về quản lý tài chính và quản trị rủi ro mà tất cả các công ty đại chúng khác đều phải tuân theo như kiểm toán độc lập, công bố và minh bạch thông tin, …




  • DNNN chiếm vị trí độc quyền hoặc vị trí chi phối trong hầu hết các ngành kinh tế chủ chốt như hàng không, cảng biển, vản tải thủy, điện, dầu khí và khai khoáng… và sở hữu nhiều bất động sản lớn so với các thành phần kinh tế khác, nhưng hiệu quả hoạt động lại đáng thất vọng35. Cuối năm 2007, nợ của 70 tổng công ty và tập đoàn nhà nước đã lên đến 28 tỷ USD (chiếm 40% GDP). Thêm vào đó, đầu tư của các DNNN tăng gần 60%, điều này dẫn đến sự thâm hụt tài khoá nghiêm trọng năm 2007. Theo báo cáo của Bộ Tài chính, tỷ lệ nợ trên vốn chủ sở hữu của các tổng công ty và tập đoàn nhà nước rất cao, 42 lần trong trường hợp của Cienco 5, 22,5 lần trong trường hợp Cienco 1, 22 lần ở Vinashin và 21,5 lần tại Lilama (Chương trình Kinh tế Fulbright 2008, 8).




Hộp 3.3: Khu vực nhà nước tiếp tục duy trì hoạt động kém hiệu quả dù có nhiều ưu đãi về đất đai
Sở Tài nguyên Môi trường Hà Nội vừa có báo cáo sau đợt kiểm tra của Ủy ban Nhân dân đối với 240 dự án đã được giao đất hoặc cho thuê đất trên địa bàn trong thời gian từ 1/1/2003 đến 31/12/2008. Đoàn kiểm tra đã phát hiện 20 dự án (tương đưogn diện tích khoảng 365,000 m2) có các vi phạm nghiêm trọng và cần thu hồi. Trong đó, Công ty sản xuất và Nhập khẩu tổng hợp Hà Nội (Haprosimex) là một trong diện nghi vấn sử dụng sai mục đích khu đất “đẹp” tại trung tâm Hà Nội.
Theo quyết định của Uỷ ban Nhân dân Tp. Hà Nội 18/2/2009, Haprosimex được phép thuê một mảnh đất diện tích 353.4 m2 tại 22 Hàng Lược (Hoàn Kiếm, Hà Nội) để sử dụng tòa nhà 4 tầng làm trụ sở làm việc trong thời hạn 50 năm. Giá tiền thuê đất mỗi năm là 339,300 đồng/m2, mức ổn định trong vòng 5 năm, hay 6 tỷ đồng cho toàn bộ thời hạn hợp đồng là 50 năm. Đặc biệt, nội dung trong Hợp đồng thuê đất giữa Ủy ban Nhândân và Haprosimex ghi rõ mục đích sử dụng làm trụ sở theo quyết định của Thành phố. Tuy nhiên, ngày 15/7/2009 Haprosimex cho Công ty cổ phần Thời trang NEM thuê lại tròng vòng 34 năm với tổng mức thuê trọn gói là 24 tỷ đồng.
Nguồn: CIEM

Những hành vi phi cạnh tranh nêu trên cùng những ưu đãi sẽ ảnh hưởng đến NLCT của các DNNN về dài hạn, làm triệt tiêu động lực hoạt động hiệu quả và nâng cao khả năng cạnh tranh của mình. Các DNNN luôn tin rằng Chính phủ sẽ không để họ phá sản và vì thế họ sẵn sàng chấp nhận rủi ro với đồng vốn của chính phủ vào những lĩnh vực có tính đầu cơ cao để kiếm lợi trong ngắn hạn. Những động thái phi thị trường như vậy cũng tạo gánh nặng chi phí khổng lồ lên các thành phần kinh tế khác vốn đang hoạt động hiệu quả hơn vì họ không có nhiều cơ hội kinh doanh và phải cạnh tranh hơn khi tiếp cận các nguồn lực ngày càng khan hiếm hơn.


- Các nỗ lực cổ phần hoá tập trung chủ yếu vào các DNNN quy mô nhỏ và vừa và tập trung vào mục tiêu giảm bớt tỷ lệ nắm giữ vốn của nhà nước hơn là để nâng cao hiệu quả và cải thiện quản trị doanh nghiệp tại các doanh nghiệp được cổ phần hoá
Quá trình cổ phần hoá (CPH) được thực hiện kể từ năm 1992 và được nhấn mạnh trong nhiều văn bản chính sách của nhà nước. Tuy nhiên, thực tế triển khai chưa đạt được kỳ vọng đặt ra. Trong năm 2009, số doanh nghiệp được CPH (105 doanh nghiệp) chỉ tương đương 8,4% mục tiêu đặt ra cho giai đoạn 2009 – 2010 (Bộ Tài chính 2010). Phần lớn các doanh nghiệp được CPH là những doanh nghiệp cỡ nhỏ và vừa, trực thuộc các địa phương hoặc các bộ chuyên ngành, trong khi các tổng công ty nhà nước lớn lại được củng cố, sáp nhập để tạo thành các tập đoàn nhà nước và được đặt dưới sự điều hành trực tiếp của Chính phủ. Trong phần lớn trường hợp, các DNNN chỉ được CPH một phần và nhà nước vẫn giữ lại cổ phần chi phối. Cách làm này tập trung vào mục tiêu bán bớt vốn nhà nước tại doanh nghiệp cho các nhà đầu tư bên ngoài, hơn là vào mục tiêu cải tiến quản trị và hiệu quả của doanh nghiệp. Việc nhà nước vẫn nắm giữ cổ phần chi phối hoặc nắm quyền kiểm soát các công ty đã CPH sẽ làm triệt tiêu áp lực cải thiện hiệu quả hoạt động của doanh nghiệp và làm cho quá trình CPH kém hấp dẫn đối với các nhà đầu tư chiến lược. Thiếu minh bạch và các chuẩn mực trong định giá tài sản doanh nghiệp CPH như đất đai, nhà xưởng trụ sở, máy móc thiết bị… cũng tạo cơ hội cho tham nhũng và làm chảy máu tài sản nhà nước.
- Cạnh tranh về giá chứ không phải về đặc tính sản phẩm và chất lượng
Ngành công nghiệp may mặc là một ví dụ điển hình cho việc cạnh tranh dựa vào chi phí thấp. Mặc dù tăng trưởng hàng năm tăng lên đến 30% và Việt Nam hiện nay đã có mặt trong danh sách 10 nước xuất khẩu hàng dệt may hàng đầu thế giới nhưng tỷ trọng lợi nhuận trung bình hàng năm chỉ đạt 5 – 8%36. Ngành may mặc vẫn nhập khẩu tới 90% vải và 70% phụ liệu và chỉ tạo ra lợi nhuận từ các công đoạn đơn giản CMT (cắt, may, hoàn chỉnh sản phẩm). Cạnh tranh về thiết kế, tạo thương hiệu và sự độc đáo còn rất hạn chế.



Hộp 3.5: Cuộc đua hạ giá cước viễn thông
Lãnh đạo Vụ Viễn thông, Bộ Thông tin và Truyền thông (MOIC), cho biết Bộ sẽ yêu cầu Tổng công ty Bưu chính Viễn thông (VNPT) ngừng triển khai kế hoạch giảm cuớc điện thoại di động tới 20.29% đối với hai gói cước, với lý do vi phạm quy định của Bộ (tối đa không giảm quá 15%).





Theo đó, VNPT sẽ phải điều chỉnh kế hoạch giảm cước và trình Bộ phù hợp với các quy định của Bộ là không được giảm quá 15% so với hiện tại. Trước đây, Vinaphone và MobiFone thông báo sẽ giảm cước thoại di động cho 60 triệu khách hàng của họ vào 10/8. Các gói cước sẽ được giảm khoảng 10-15%, trừ gói TalkEZ-Teen của Vinaphone và Q-Teen của MobiFone giảm tới mức 20.29% đối với cuộc gọi nội mạng. Trong khi đó, đại diện một doanh nghiệp viễn thông khác là EVN Telecom cho biết họ không có chủ trương giảm cước, thay vào đó sẽ tập trung vào chăm sóc khách hàng lâu dài và củng cố chất lượng dịch vụ.


Theo đại diện Bộ Thông tin và Truyền Thông MOIC, thúc đẩy cạnh tranh mang lại lợi ích cho xã hội, cho người sử dụng và cả các doanh nghiệp. Tuy nhiên, cạnh tranh bằng giảm giá quá mức hay phá giá là hành vi không lành mạnh, nhằm loại bỏ đối thủ một cách không công bằng. Những hành vi cạnh tranh không lành mạnh như vậy nhằm mục đích tạo lại vị thế độc quyền cho doanh nghiệp và làm mất khả năng cạnh tranh của thị trường. MOIC khuyến khích, ủng hộ và kêu gọi các doanh nghiệp nâng cao năng suất, giảm giá thành dịc vụ chứ không ủng hộ các doanh nghiệp khống chế thị trường bằng bán phá giá, tức là chịu lỗ để làm phá sản các doanh nghiệp nhỏ và giành lại thế độc quyền. Đây là quy định của pháp luật hiện hành phù hợp với thông lệ quốc tế về quản lý thị trường cạnh tranh.
Nguồn: VietnamNet



- Chưa xác định rõ vai trò của Chính phủ trong nền kinh tế thị trường
Từ giữa những năm 1980, vai trò của Chính phủ đối với nền kinh tế ở Việt Nam đã trải qua sự chuyển đối cơ bản. Chính phủ vẫn tiếp tục giữ vị trí quan trọng trong nền kinh tế, nhưng cần xác định cho mình một vai trò mới phù hợp hơn để theo kịp với các thay đổi nhanh chóng và phức tạp của môi trường bên ngoài.
Trước hết, vai trò của Chính phủ với tư cách là chủ sở hữu không được tách bạch một cách hiệu quả khỏi vai trò quản lý và điều tiết. Điều này rất dễ nhận thấy trong việc quản lý các DNNN. Các tập đoàn kinh tế lớn nhất báo cáo trực tiếp với Thủ tướng Chính phủ, trong khi các DNNN quy mô nhỏ hơn thì báo cáo với các Bộ chủ quản, và gần đây là SCIC. Những quyết định kinh doanh và đầu tư quan trọng của họ do chủ sở hữu đồng thời cũng là người quản lý, điều tiết toàn bộ nền kinh tế và/hoặc từng ngành riêng biệt quyết định hoặc thông qua. Điều này tạo nên những xung đột lợi ích nghiêm trọng khi các DNNN vừa có mối liên hệ mật thiết với các cơ quan làm chính sách, những người rất dễ dàng quyết định những chính sách có lợi hơn cho họ so với những đối thủ cạnh tranh thuộc các thành phần kinh tế khác. Hơn nữa, Chính phủ sẽ không có đủ nhân lực và nguồn lực để theo sát các hoạt động của các tập đoàn nhà nước khi họ ngày càng mở rộng, dẫn tới những lỗ hổng trong quản lý.
Chính phủ đã thực hiện bước đầu tiên trong quá trình thiết lập một cơ quan quản lý đầu tư để thực hiện chức năng đại diện chủ sở hữu vốn nhà nước tại các DNNN, đó là Tổng Công ty đầu tư và kinh doanh vốn Nhà nước (SCIC). Tuy nhiên, trên thực tế, cho đến nay SCIC chỉ mới được chuyển giao quản lý những công ty nhỏ, ít quan trọng hoặc những doanh nghiệp làm ăn thua lỗ, trong khi đó những doanh nghiệp lớn, quan trọng nhất vẫn thuộc sự quản lý trực tiếp của Chính phủ. Đội ngũ quản lý của SCIC cũng đều là những viên chức thuộc chính phủ (chủ yếu từ Bộ Tài chính) và họat động của họ vẫn bị ảnh hưởng trực tiếp từ Chính phủ, điều này đã cản trở việc tách bạch các mục tiêu kinh doanh với các mục tiêu chính trị xã hội
Bên cạnh đó, cách tiếp cận truyền thống của chính phủ trong việc quản lý kinh tế thông qua áp dụng các các biện pháp hành chính trong nhiều trường hợp đã không còn hiệu quả cũng như không phù hợp với quy luật của thị trường. Ví dụ như những hành vi can thiệp phi thị trường bao gồm những quy định bắt buộc các tổ chức tài chính phải mua trái phiếu kho bạc hoặc quản lý giá để kiềm chế lạm phát. Cách tiếp cận hiện tại trong can thiệp của chính phủ sẽ không giúp tạo ra môi trường cạnh tranh bình đẳng để buộc mọi doanh nghiệp phải cạnh tranh nâng cao chất lượng và hiệu quả.

3.3.1.3 Các điều kiện cầu





  • Thị trường lớn và tăng trưởng nhanh

Bức tranh về cầu nhu cầu nội địa phản ánh cả mức sống tăng lên và yêu cầu của người tiêu dùng cũng cao hơn. Phần thảo luận về mức sống tăng lên trong phần 2.1 đã cho thấy có một tầng lớp trung lưu đang nổi lên ngày càng đông, trong khi quy mô thị trường cũng được mở rộng. Chỉ số Phát triển bán lẻ toàn cầu của A.T.Kearney (GRDI) xếp Việt Nam ở hạng 14 trong số các thị trường bán lẻ hấp dẫn nhất năm 2010.




  • Yêu cầu và sự khắt khe của người tiêu dùng trong nước ngày càng tăng, nhưng vẫn ở mức thấp




  1. Mô hình phát triển thị trường của Việt Nam, CCI 2001-2009


Hình 3.23 cho thấy trên thực tế, các khách hàng nội địa ngày càng có yêu cầu cao và khó tính hơn.Các “tiêu chuẩn quản lý chất lượng” và “trình độ marketing” hầu như không có sự thay đổi theo thời gian (trừ sự biến động đột ngột về trình độ marketing từ năm 2008 sang năm 2009 mà rất khó tìm nguyên nhân lý giải cho sự biến động này, có thể là do vấn đề số liệu), Trong khi đó, hai chỉ số về “mức độ hướng tới khách hàng” và “sự khó tính của người tiêu dùng” biến động theo hình chữ U. Đầu những năm 2000, Việt Nam đạt điểm khá cao về những chỉ số này, rồi giảm đều đến thời điểm 2006. Từ 2006, sự phát triển chung của của cả hai chỉ số này đã tăng cao trở lại.
Kết quả này cho thấy, ít nhất theo đánh giá của các doanh nghiệp được khảo sát, Việt Nam đã có nhiều tiến bộ trong việc hình thành một thị trường hàng hoá và sản phẩm với những sự thay đổi trong các điều kiện nhu cầu và các công ty cũng đã hướng về khách hàng nhiều hơn. Kết quả của sự mở rộng nhu cầu này sẽ thúc đẩy cạnh tranh khốc liệt hơn trên thị trường, khi các công ty nước ngoài gia nhập thị trường nhiều hơn trước sự hấp dẫn và tăng trưởng nhanh của thị trường. Mặt tích cực của xu thế này là nó thúc đẩy các doanh nghiệp phải đổi mới, sáng tạo liên tục để duy trì và mở rộng thị phần.

3.3.2 Trình độ phát triển các cụm ngành (cluster)

3.3.2.1 Sự tồn tại và mức độ năng động của các cụm ngành



- Quá trình chuyên môn hóa và quần tụ về mặt địa lý của các hoạt động kinh tế tương tự nhau diễn ra một cách tự nhiên
Cụm ngành là một tập hợp trong một khu vực địa lý nhất định các công ty có mối quan hệ tương tác chặt chẽ và các tổ chức có liên quan cùng hoạt động trong một lĩnh vực nhất định, gắn kết với nhau bởi tính bổ sung và các đặc điểm chung. Trên thực tế, các công ty riêng lẻ thường phải đối mặt với những vấn đề ở cấp độ ngành mà bản thân các công ty không thể tự giải quyết được, khi đó cách tiếp cận theo cụm ngành sẽ giúp tăng cường NLCT chung của cả ngành – điều khó có thể đạt được thông qua việc hỗ trợ các công ty riêng lẻ.
Ở Việt Nam, mô hình sơ khai của cụm ngành chính là các làng nghề truyền thống hay khu phố nghề 36 phố phường của Hà Nội đã được hình thành một cách tự nhiên từ lâu đời và thường tập trung chuyên môn hoá vào các sản phẩm thủ công truyền thống. Những hình thức hiện đại hơn của cụm ngành cũng đã xuất hiện tại Việt Nam, đó là các doanh nghiệp hỗ trợ hình thành xung quanh các công ty tiên phong hoặc các cụm ngành ở các thành phố lớn nơi hình thành các quy trình sản xuất cơ bản (IDE JETRO 2005).
Ở Việt Nam, những cụm ngành mà sự hình thành có liên quan chặt chẽ tới các yếu tố tự nhiên như du lịch, dầu khí được phân bổ một cách tự nhiên tại các vùng được thiên nhiên ưu đãi, ví dụ như cụm du lịch miền Trung, cụm dầu khí vùng Đông Nam Bộ hay cụm nông sản vùng đồng bằng Sông Cửu Long. Các cụm công nghiệp nhẹ hoặc chế biến xuất khẩu thường tập trung nhiều ở phía Nam, khu vực xung quanh thành phố Hồ Chí Minh (ví dụ như dệt may, da giầy, chế biến thực phẩm, điện tử, v.v) trong khi các cụm công nghiệp nặng, sử dụng nhiều vốn thường có xu hướng tập trung ở phía Bắc nhiều hơn, khu vực xung quanh Hà Nội và các tỉnh lân cận (ví dụ cụm cơ khí ô khô, xe máy, điện tử điện lạnh, đóng tàu, v.v.). Một trong những lý do của sự phân bổ này có lẽ là do nguyên nhân lịch sử bắt nguồn từ xu hướng thiên về sản xuất công nghiệp nặng thay thế nhập khẩu và vai trò thống lĩnh của các DNNN trong lĩnh vực này từ thời kỳ kế hoạch hoá tập trung ở miền Bắc, trong khi miền Nam đã nổi lên như một trung tâm sản xuất hàng xuất khẩu năng động kể từ khi cải cách kinh tế và mở cửa thị trường. Do đó, khu vực miền Nam cũng là nơi phân bố nhiều của các cụm dịch vụ phục vụ xuất khẩu như logistics, cảng biển v.v.
Tóm lại, các loại hình cụm ngành đều đã xuất hiện và tồn tại tại Việt Nam, nhưng quá trình hình thành dường như xảy ra tự nhiên nhiều hơn là kết quả của các chính sách cụm ngành của Chính phủ.


  • Mức độ phát triển và sự năng động của các cụm ngành còn thấp, mối liên hệ còn lỏng lẻo, phần lớn đều hoạt động tương tự nhau.

Theo nghiên cứu năm 2005 của IDE-JETRO, tiếp cận đất đai và cơ sở hạ tầng (kết nối với thị trường và cảng biển) vẫn là các yếu tố chính tác động đến sự phân bổ của các cụm ngành chứ không phải là yếu tố lao động hay liên kết trong kinh doanh.


Một nghiên cứu do các sinh viên nghiên cứu kinh tế vi mô và cạnh tranh, trường Đại học Kinh doanh Harvard (Dost et al., 2008) cho rằng, sự thành công của cụm công nghiệp điện tử và da giày của Việt Nam vốn dựa trên những nền tảng không vững chắc là mối đe dọa đến tính bền vững trong dài hạn. Một trong những yếu tố đó là tính không bền vững của lợi thế cạnh tranh dựa vào giá nhân công thấp. Điều này cũng sẽ xảy ra với các sản phẩm khác mặc dù Việt Nam đang tăng trưởng mạnh về xuất khẩu.
Ý tưởng xây dựng các doanh nghiệp FDI làm trung tâm nhằm phát triển và tạo nền tảng cho các cụm ngành cho tới nay dường như chưa thành công. Hai nguyên nhân của sự thất bại này là các doanh nghiệp FDI hoạt động như một phần trong chuỗi giá trị toàn cầu chứ không “bám rễ” vào nền kinh tế nội địa, và hầu như không có các ngành công nghiệp hỗ trợ hay các ngành công nghiệp liên quan trong nước. Mặc dù tăng trưởng xuất khẩu rất ấn tượng, nhưng phần giá trị gia tăng trên từng sản phẩm còn rất hạn chế. Tỷ lệ nội địa hóa trong các sản phẩm ô tô và xe máy ước tính chỉ đạt khoảng 5 – 10%; trong khi với các sản phẩm may mặc thì đến 80 – 90% nguyên phụ liệu phải nhập khẩu. Hãng Intel chỉ mua dưới 10% chi tiết và nguyên liệu từ thị trường trong nước. Hãng Canon thường được nhắc đến như một điển hình thành công trong việc xây dựng chuỗi cung cấp nội điạ cũng có đến hơn 90% các nhà cung cấp cho họ thực chất là các công ty FDI hoạt động tại Việt Nam.
Việc thiếu các nhà cung cấp trong nước đã hạn chế các mối liên hệ hợp tác trong các cụm ngành và đã kìm hãm việc hội nhập sâu hơn trong chuỗi giá trị toàn cầu của các công ty trong nước.


  • Thiếu cách hiểu thống nhất về khái niệm cụm ngành, và do đó chưa có các chính sách có tính hệ thống đối với các cụm ngành

Khái niệm “cụm ngành” hay “cluster” khá mới mẻ với Việt Nam, và trong nhiều trường hợp “cụm ngành” vẫn thường bị hiểu lầm và đánh đồng với các khu cụm công nghiệp (đơn thuần mang ý nghĩa tập trung về mặt địa lý của một số doanh nghiệp trong một khu công nghiệp chứ không nhất thiết phải có liên kết hay mối liên hệ giữa các doanh nghiệp đó) hay làng nghề thủ công.


Vì vậy, các chính sách cụm ngành cũng chưa được thảo luận một cách chính thống khi xây dựng các chính sách phát triển ngành. Mặc dù đã có nhiều ý kiến riêng lẻ và những nỗ lực nghiên cứu các khía cạnh khác nhau của cụm ngành như phát triển khu công nghiệp, các ngành công nghiệp hỗ trợ, mối liên kết giữa doanh nghiệp và viện nghiên cứu, v.v. nhưng vẫn thiếu một cách tiếp cận chính sách đồng bộ và toàn diện về cụm ngành.
Một điều rất đáng lưu ý là Chỉ số CCI đã xếp hạng Việt Nam ở vị trí rất tích cực về trình độ phát triển cụm ngành. Điều này có thể do cách định nghĩa cụm ngành không thống nhất như đã nói ở trên, dẫn đến những đánh giá quá lạc quan của những người tham gia trả lời phỏng vấn về mức độ phát triển cụm ngành tại Việt Nam.


  • Các chính sách công nghiệp, chính sách phát triển ngành còn mang tính can thiệp

Việt Nam có chính sách công nghiệp khá tham vọng, nhưng lại thiếu trọng tâm và chưa xác định được các ưu tiên cụ thể. 74 chiến lược và quy hoạch tổng thể về phát triển các ngành đã được xây dựng và ban hành cho giai đoạn tới năm 2020. Tất cả các chiến lược và quy hoạch tổng thể cho các ngành này đều có tham vọng biến ngành đó thành ngành mũi nhọn đi đầu của nền kinh tế.


Các biện pháp chính sách thường tập trung vào việc can thiệp thông qua bảo hộ, hỗ trợ nhằm bảo vệ một ngành nào đó trước sức ép cạnh tranh hoặc tạo lợi thế kinh tế theo quy mô. Công nghiệp ô tô là một ví dụ cho sự can thiệp và bảo hộ. Yêu cầu về nội địa hóa và các ưu đãi tài chính đối với ngành này để nhằm khuyến khích đặt hàng hoặc thầu phụ với các doanh nghiệp trong nước. Tuy nhiên, những biện pháp can thiệp và hỗ trợ trực tiếp và mang tính thụ động này đã tạo cơ hội cho các hành vi gian lận về chứng nhận nguồn gốc xuất xứ hay nhập khẩu hầu hết các bộ phận và linh kiện từ nước ngoài và chỉ thực hiện công đoạn lắp ráp đơn giản cuối cùng tại Việt Nam để hưởng những ưu đãi về chính sách. Công nghiệp đóng tàu là một ví dụ khác, những hỗ trợ và bảo hộ nhằm khiến ngành này trở thành ngành công nghiệp số một, cuối cùng đã bị sử dụng sai mục đích và mở đường cho tham nhũng.
Chính sách cho các cụm ngành cần được lồng ghép hài hoà trong chính sách phát triển của các địa phương, tuy nhiên, trong thực tế, chiến lược phát triển của các địa phương đang được xây dựng hoặc là quá tách biệt, không có sự gắn kết hoặc chỉ sao chép của nhau mà không chú trọng đến việc hình thành sự liên kết và bổ trợ cho nhau giữa các địa phương thông qua việc hình thành các cụm ngành.


  • Các khu công nghiệp không được định hướng để hình thành các cụm ngành

Các khu công nghiệp đang được chính quyền các địa phương xây dựng phổ biến và sử dụng như một công cụ để các nhà đầu tư có thể tiếp cận những khu đã sẵn sàng về cơ sở hạ tầng với thủ tục hành chính được đơn giản hóa. Năm 2007, đã có 550 khu công nghiệp, khu kinh tế được thành lập tại Việt Nam (xem Bảng 3.14 dưới). Tuy nhiên, hầu như không có các chính sách hay chương trình để phát triển các ngành công nghiệp hỗ trợ cũng như các dịch vụ liên quan nhằm hình thành mối liên kết cụm ngành trong và xung quanh các khu công nghiệp. Hiện nay, tại khu công nghiệp Quế Võ – Bắc Ninh, việc hình thành các ngành công nghiệp hỗ trợ cho các công ty chính như Canon và Foxconn đã tương đối thành công. Tuy nhiên, phần lớn các nhà cung cấp linh kiện/phụ kiện cho các công ty này đều là do họ đưa sang từ nước họ hoặc từ Trung Quốc. Mối liên kết ít khi vượt ra khỏi ranh giới của các khu công nghiệp. Cho tới nay, các khu công nghiệp mới chỉ được khai thác như là giải pháp về địa điểm và hạ tầng hơn là bệ phóng để hình thành các cụm ngành.




  1. Số lượng và cơ cấu các Khu kinh tế và Khu Công nghiệp chia theo vùng và theo loại hình khu công nghiệp




 

Số lượng

Tỷ lệ (%)

Khu công nghiệp

Khu chế xuất

Khu công nghệ cao

Khu kinh tế

Khu/Cụm công nghiệp làng nghề

Tình trạng hoạt động

550

36.7

1.1

0.4

1.3

60.55

Đang hoạt động

332

44.0

1.8

0.3

2.1

51.81

Đang xây dựng

112

33.0

0

0.9

0

66.07

Giai đoạn khởi động

105

17.1

0

0.0

0

82.86

Theo vùng

 

 

 

 

 

 

Đồng bằng sông Hồng

165

27.3

1.2

0

0.6

70.91

Đông bắc

31

32.3

0

0

0

67.74

Tây bắc

0

0

0

0

0

0

Bắc trung bộ

55

38.2

0

1.8

5.5

54.55

Nam trung bộ

119

20.2

0

0

2.5

77.31

Tây nguyên

16

40.8

0

0

6.3

50

Đông Nam Bộ

103

65.1

3.9

0

0

31.07

Đồng bằng sông Cửu Long

61

45.9

0

0

0

54.1

Nguồn: Tổng cục Thống kê

3.3.3 Mức độ tinh thông của doanh nghiệp

3.3.3.1 Cơ cấu kinh tế theo loại hình doanh nghiệp

- Cơ cấu GDP theo thành phần sở hữu thay đổi rất ít trong thập kỷ vừa qua, với tỷ trọng của khu vực nhà nước giảm nhẹ và được bù lại bởi sự tăng nhẹ tỷ trọng của khu vực đầu tư nước ngoài


Cơ cấu GDP theo sở hữu tương đối ổn định, tỷ trọng của khu vực nhà nước giảm nhẹ từ 40,8% trong năm 2000 xuống 37,8% trong năm 2009, tỷ trọng của khu vực tư nhân đứng ở mức ổn định 48-49% , khu vực có vốn đầu tư nước ngoài tăng từ 10,8% lên 13,4% trong giai đoạn 2000-2009. Khu vực nhà nước, mặc dù giảm về số lượng doanh nghiệp do quá trình cổ phần hoá, nhưng không giảm về quy mô do các doanh nghiệp được củng cố, sáp nhập lại và tạo thành các tổng công ty, tập đoàn nhà nước và được bơm thêm vốn để tạo tính kinh tế theo quy mô. Ngược lại, khu vực kinh tế tư nhân mặc dù tăng nhanh về số lượng và sử dụng nhiều lao động hơn, vẫn thiếu sự năng động để trở thành một động lực tăng trưởng kinh tế.


  1. Cơ cấu GDP theo sở hữu – 2009 so với 2000





  • Cơ cấu bất cân đối với các doanh nghiệp nhà nước chiếm tỷ lệ lớn vốn đầu tư nhưng tạo ra doanh thu và việc làm khiêm tốn

Theo báo cáo “ Thực hiện chính sách và Luật Tài sản công và Quản lý vốn trong các Tổng Công ty và Tập đoàn Nhà nước” của Uỷ ban Thường vụ quốc hội (NASC, tháng 11 năm 2009), trong giai đoạn 2005-2007, các doanh nghiệp Nhà nước chiếm 51,3% tổng vốn đầu tư nhưng chỉ đóng góp có 35,4% doanh thu và 28,3% việc làm. Ngược lại, các doanh nghiệp tư nhân lại tạo ra nhiều thu nhập và việc làm hơn trong khi lại chiếm tỷ trọng vốn đầu tư thấp hơn nhiều so với doanh nghiệp nhà nước.




  1. Tỷ trọng vốn, thu nhập và lao động của doanh nghiệp theo sở hữu (2005 – 2007)



Khu vực ngoài nhà nước cũng vượt trội hơn khu vực nhà nước trong sản xuất công nghiệp, đây cũng được coi là một lĩnh vực trọng tâm trong chiến lược phát triển của Việt Nam hướng tới công nghiệp hoá. Vào năm 1995, khu vực nhà nước và khu vực ngoài nhà nuớc có cùng tỷ trọng về giá trị sản xuất công nghiệp. Nhưng vào năm 2009, tỷ trọng của khu vực ngoài nhà nước đã cao hơn ba lần so với khu vực nhà nước. Đóng góp của khu vực nhà nước vào tăng trưởng công nghiệp giảm mạnh từ trên 40% trong năm 1995 xuống dưới 10% trong năm 2009.
- Trọng tâm đầu tư khác nhau giữa các thành phần kinh tế
Cơ cấu đầu tư của khu vực nhà nước trong năm 2009:


  • Giao thông vận tải và các dịch vụ tiện ích (điện, nước, v.v.) chiếm tỷ trọng đầu tư lớn nhất của khu vực nhà nước (20% tổng vốn đầu tư cho mỗi lĩnh vực), thể hiện tính chất thâm dụng vốn của khu vực này. Các lĩnh vực dịch vụ công khác như dịch vụ hành chính công, giáo dục, y tế và các dịch vụ xã hội khác chiếm khoảng 20% tổng vốn đầu tư. Trong khi tỷ trọng đầu tư vào các lĩnh vực này khá cao so với tổng đầu tư ngân sách, nhưng tỷ trọng trong tổng đầu tư công vẫn tương đối nhỏ do tỷ trọng quá lớn của đầu tư hạ tầng trong tổng đầu tư công.




  • 40% tổng vốn đầu tư còn lại được phân chia như sau: công nghiệp chế tác chiếm 10%, khai mỏ: 7%, nông nghiệp: 5,4%. Tỷ trọng đầu tư vào lĩnh vực bất động sản và xây dựng tương đối cao – lên tới 7,4% trong khi đầu tư vào lĩnh vực khoa học và công nghệ chỉ chiếm có 1,6%.



  1. Cơ cấu đầu tư của khu vực nhà nước theo lĩnh vực, 2009



Cơ cấu đầu tư của khu vực có vốn đầu tư nước ngoài :


  • Trong năm 2009, vốn đầu tư của khu vực này tập trung nhiều vào lĩnh vực bất động sản (34% tổng vốn đăng ký) và nhà hàng, khách sạn (40%) - cả hai lĩnh vực này chiếm tới ba phần tư tổng số vốn đăng ký của khu vực này trong năm 2009.



  • Trong một phần tư còn lại, phần lớn nhất được đổ vào lĩnh vực chế tác: 17%. So với cả thời kỳ 1988-2009, tổng vốn đầu tư cho lĩnh vực chế tác là 45,6%, trong khi tỷ trọng đầu tư vào lĩnh vực bất động sản, nhà hàng, khách sạn chỉ chiếm có 33%. Xu hướng này phản ánh sự dịch chuyển nhanh của vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài vào lĩnh vực bất động sản và các lĩnh vực mang tính chất đầu cơ.




  • FDI đổ vào lĩnh vực nông nghiệp và dịch vụ tiện ích còn rất hạn chế (chỉ chiếm 0,6% và 0,8%). Điều này cho thấy những lĩnh vực này hoặc là kém hấp dẫn hoặc là còn tồn tại nhiều rào cản đối với FDI.




  1. Cơ cấu đầu tư khu vực đầu tư trực tiếp nước ngoài theo lĩnh vực, 2009



Cơ cấu đầu tư của khu vực ngoài nhà nước:
Cơ cấu đầu tư của khu vực này ít thay đổi. Năm 2005, các lĩnh vực chính thu hút đầu tư của khu vực này là thương mại, nông nghiệp và khai thác than như minh hoạ trong Hình dưới đây.


  1. Cơ cấu đầu tư của khu vực ngoài nhà nước theo lĩnh vực, 2005



Cho tới nay, 65% tổng vốn đầu tư của khu vực này vẫn được tập trung vào những lĩnh vực như thương mại, nhà hàng, khách sạn, xây dựng, vận tải, khai thác than, viễn thông, chế biến thuỷ sản (theo ước tính của Bộ Kế hoạch và Đầu tư).
Tóm lại, các doanh nghiệp nhà nước tập trung vào các lĩnh vực thâm dụng vốn như giao thông vận tải hay hạ tầng tiện ích. Các doanh nghiệp ngoài quốc doanh tập trung vào các lĩnh vực mang tính ngắn hạn và dịch vụ nhiều hơn, ví dụ như bán lẻ, nhà hàng khách sạn, bất động sản… Các doanh nghiệp FDI ban đầu tập trung vào các ngành chế tác thay thế nhập khẩu nhưng sau đó chuyển dịch sang các ngành công nghiệp chế biến phục vụ xuất khẩu, và gần đây là chuyển dịch mạnh mẽ sang bất động sản.

3.3.3.2. Mức độ tinh thông của các công ty

Mặc dù có tốc độ tăng trưởng ấn tượng về số lượng, nhưng trình độ phát triển và chất lượng của các doanh nghiệp Việt Nam vẫn còn yếu và mang những đặc trưng sau:


- Trình độ học vấn và đào tạo của chủ doanh nghiệp còn thấp
Nếu tính cả doanh nghiệp hộ gia đình, số lượng doanh nhân có bằng đại học chỉ chiếm có 0,18%; có trình độ học vấn cấp 3 hoặc thấp hơn chiếm 4,26% (Tổng cục Thống kê - Điều tra về các đơn vị kinh doanh, 2007). Trong khi đó, 41,88% doanh nhân chưa bao giờ tham gia vào bất kỳ một khoá đào tạo nào về kinh doanh và 24,61% không nói được ngoại ngữ (Điều tra trong đề tài khoa học quốc gia 2009 số KX.04.17/06-10).
- Quản trị công ty và tính minh bạch còn yếu:
Việc áp dụng các quy tắc quản trị công ty hiện đại còn rất kém, ngay cả tại các công ty lớn. Hoạt động của Hội đồng quản trị và việc chỉ định nhân sự quản lý cao cấp, công bố thông tin và bảo vệ cổ đông thiểu số thường là những vấn đề các nhà đầu tư lo ngại nhất trong lĩnh vực quản trị công ty. Quan hệ thân hữu còn phổ biến trong thực tế quản trị công ty. Cán bộ quản lý cao cấp được chỉ định là do có quan hệ thân quen chứ không dựa vào năng lực thực sự của cán bộ.

Xếp hạng dưới đây của Viện Nghiên cứu Chính sách Công nghiệp (Hàn Quốc) về Năng lực Cạnh tranh Quốc gia 2008–2009 cho thấy Việt Nam đứng sau tất cả các nước trong khu vực về chỉ số quản trị công ty.




  1. Chỉ số quản trị công ty – Việt Nam và một số nước châu Á



- Vai trò trong đối thoại và vận động chính sách còn yếu:
Ngoại trừ các tập đoàn đa quốc gia và các tập đoàn nhà nước lớn có thế mạnh và quan hệ để tham gia trong quá trình đưa ra các quyết định chính sách, đa số các doanh nghiệp nhỏ hơn chưa chủ động trong vận động chính sách, hoặc không có cơ hội để tham gia do mức độ nhận thức và quan tâm của họ còn hạn chế. Trong số 493 đại biểu quốc hội hiện nay, chỉ có 26 đại biểu đại diện cho cộng đồng doanh nghiệp - một con số quá nhỏ so với vai trò của cộng động kinh doanh trong nền kinh tế.


  1. Số lượng đại biểu quốc hội khóa 12 là đại diện khu vực doanh nghiệp

Đại biểu là đại diện

Số lượng

Các hiệp hội doanh nghiệp, hiệp hội ngành nghề

2

Các doanh nghiệp nhà nước

7

Các doanh nghiệp tư nhân và cổ phần

15

Các hợp tác xã

2

Tổng

26

Nguồn: Quốc hội Việt Nam, Danh sách các đại biểu quốc hội khoá 12, www.quochoi.vn.


3.3.3.3 Khả năng đáp ứng nhu cầu khách hàng





  • Ứng dụng công nghệ thông tin trong kinh doanh tương đối tốt và mức độ linh hoạt cao trong đáp ứng nhu cầu khách hàng:

Một điều tra phối hợp của VCCI- ACI (2009) đối với 630 doanh nghiệp cho thấy 78,4% tin rằng hội nhập kinh tế là động lực quan trọng để tăng trưởng kinh tế và nâng cao NLCT; 65,1% cho rằng vai trò của xuất khẩu vẫn là động lực chính trong sự phát triển của doanh nghiệp của họ trong những năm tiếp theo. 97,3% số doanh nghiệp được phỏng vấn có sử dụng Internet và 64,1% có websites riêng. 67% cho rằng mối liên hệ với khách hàng là đặc biệt quan trọng đối với họat động kinh doanh – một tỷ lệ cao hơn nhiều so với số doanh nghiệp đánh giá cao tầm quan trọng của sự hợp tác giữa doanh nghiệp với chính phủ và các viện nghiên cứu.



1   2   3   4   5   6   7   8   9


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2016
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương