Các điểm cần biết về biến động Tháng 1/2011 tại Ai Cập Phạm Văn Bân Tổng quát về Ai Cập



tải về 141 Kb.
trang1/2
Chuyển đổi dữ liệu04.01.2018
Kích141 Kb.
  1   2
Các điểm cần biết về biến động Tháng 1/2011 tại Ai Cập
Phạm Văn Bân
1. Tổng quát về Ai Cập
Phần lớn đất đai Ai Cập bị bao phủ bởi các đụn cát thoai thoải thấp của vùng sa mach về hướng Tây Libya. Về hướng Đông của sông Nile River là vùng bán sa mạc khô cằn Ả Rập trải dài đến dọc bờ biển Hồng Hải (Red Sea). Cuối hướng Tây Nam, đất dâng cao thành cao nguyên Gilf Kebir với cao độ gần 2000 ft. Các cao nguyên sa thạch phía trước dòng sông Nile và Hồng Hải, với những vách đá cao vút đến 1.800 ft. Cuối hướng Đông Nam, các rặng núi Hồng Hải, vốn là phần nối dài của vùng cao nguyên Ethiopia, tiếp tục lấn vào Sudan.

Ai Cập bị cắt làm hai phần bởi dòng sông Nile kỳ diệu, có nguồn từ vùng Trung Phi châu chảy về hướng Bắc ra đến tận Địa Trung Hải (Mediterranean Sea). Chung quanh thung lũng sông Nile, có bề ngang từ 5-10 dặm, vùng đất phì nhiêu duy nhất của Ai Cập, và là nơi cư trú của 98% dân số Ai Cập.


Sử gia Hy Lạp Herodotus gọi Ai Cập là "Tặng phẩm của sông Nile," và dọc theo dòng sông mang lại cuộc sống này, các người Ai Cập vào thời cổ đã xây dựng một nền văn minh đáng kinh ngạc, và cai trị trong khoảng 3,000 năm.

Vào năm 341 trước công nguyên, Ai Cập bị người Ba Tư chinh phục, sau đó là người Hy Lạp và La Mã, nhưng chính người Ả Rập đã du nhập Hồi giáo và tiếng Ả Rập vào Ai Cập với hậu quả là thống trị vùng đất cổ này trong nhiều thế kỷ.
Vào năm 1517 người Thổ Nhĩ Kỳ Ottoman (Ottoman Turks) xâm chiếm Ai Cập. Ngoại trừ một giai đoạn ngắn bị người Pháp chiếm (1798-1806), người Thổ Nhĩ Kỳ Ottoman vẫn chiếm cứ Ai Cập mãi cho đến giữa thế kỷ thứ XIX.
Sau khi hoàn thành kênh đào Suez vào năm 1869, Ai Cập phát triển thành một trung tâm giao thông rất quan trọng, nhưng bị thiếu nợ nặng nề. năm 1882, người Anh chiếm quyền kiểm soát kênh đào Suez để bảo vệ khoản đầu tư của mình. Ai Cập trở thành một xứ do Anh bảo hộ vào năm 1914, giành được một phần độc lập vào năm 1922, và có chủ quyền toàn vẹn vào năm 1945.

Dân số Ai Cập tăng rất nhanh, đất đai canh tác bị hạn chế, sự sống lệ thuộc vào sông Nile, cải cách kinh tế, tệ nạn tham nhũng, nhu cầu cấp bách trong xây dựng hạ tầng cơ sở, giáo dục, y tế, tin học là các đặc điểm mang tính chất then chốt về lâu dài của Ai Cập.

Tuy nhiên, Ai Cập vẫn luôn là một địa điểm rất hấp dẫn đối với các nhà khảo cổ, sử gia, cũng như du khách. Tên chính thức là Cộng Hòa Ả Rập Ai Cập (Arab Republic of Egypt), dân số là 81,731,000 người, thủ đô là thành phố Cairo (17,856,000 người). Các thành phố lớn nhất là Cairo, Alexandria, El Qahira. Tôn giáo chính là Hồi giáo (94%).
Trong những ngày cuối của tháng 1-2011, những vụ biểu tình phản đối Hosni Mubarak, Tổng Thống Ai Cập trong ba thập kỷ qua, khiến người ta đặt vấn đề về việc Mỹ nên cư xử như thế nào đối với một nhà lãnh đạo độc đoán nhưng lại là đồng minh lâu dài của Mỹ.

Vào ngày 1/29/2011, lần đầu tiên Mubarak bổ nhiệm Giám Đốc Tình Báo, ông Omar Suleiman, làm Phó Tổng Thống sau khi cựu Tư Lệnh Không quân Mubarak thành công trong vụ ám sát nhà lãnh đạo Ai Cập là Tổng Thống Anwar Sadat vào năm 1981. Dưới đây là những vấn đề then chốt trong mối tương quan Mỹ-Ai Cập, được rút ra từ các báo cáo được công bố tuần này bởi Jeremy Sharp, chuyên viên của Sở Dịch Vụ Nghiên Cứu Quốc Hội (Congressional Research Service), là một nhánh nghiên cứu không đảng phái của Quốc Hội Mỹ, và bởi Jon Alterman, Giám Đốc chương trình Trung Đông thuộc Trung Tâm Chiến Lược và Nghiên Cứu Quốc Tế tại Washington. ("Egypt: Background and U.S. Relations," by Jeremy M. Sharp, specialist in Middle Eastern Affairs at the U.S. Congressional Research Service; "Critical Questions: Events in Egypt" by Jon Alterman, director of the Middle East program at the Center for Strategic and International Studies)



  1   2


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©hocday.com 2016
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương